Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 93



Ba tháng sau, tại một hòn đảo tư nhân sôi động.

Kỳ Cao Nghị đứng trên tầng hai của biệt thự nhìn giới thượng lưu từ các quốc gia khác nhau đến phía bên dưới, anh ấy quay sang nói với Phàn Hiểu Phong: "Nhìn giống như đang mở hội nghị quốc tế vậy."

Thẩm gia vô cùng coi trọng hôn lễ của Thẩm Ấu Dao, hơn hai tháng trước sau khi công bố hôn ước thì đã lập tức gửi thiệp. Mấy tháng nay hai nhà cùng nhau tổ chức, theo yêu cầu của Thẩm Ấu Dao thì chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết, nhờ vậy đã tạo ra một hôn lễ "khiêm tốn" như vậy.

Phàn Hiểu Phong dở khóc dở cười: "Cậu có thôi ảo tưởng như vậy được không."

Kỳ Cao Nghị nói: "Ảo tưởng chỗ nào, chỉ là cảm thấy tên tiểu tử Thần tử này không hổ là con ruột của ông trời mà, lại còn lấy được bạch phú mỹ nữa chứ, đúng là một bước lên mây, thật sự là làm cho người ta hâm mộ chết đi được. ”

*Bạch Phú Mỹ: Cô gái da trắng, giàu có và xinh đẹp.

Phàn Hiểu Phong nói: "Chưa kể lần trước tôi còn suýt không nhận ra Thần tử, Thẩm gia không hổ là danh gia vọng tộc, ngay cả một công tử như Thần Tử cũng có thể khiến cậu ấy xuất trúng như vậy. ”

Hạ Tuấn Trì nhìn xung quanh nói: "Nhắc mới nhớ, Thần tử đâu rồi? ”

Phàn Hiểu Phong nói: "Không ở trong phòng nghỉ à? ”

Kỳ Cao Nghị cười nói: "Chắc không chừng lại vào nhà vệ sinh rồi, hôm nay là ngày đặc biệt hiếm thấy nên Đỗ thiếu gia có chút căng thẳng đi tiểu thường xuyên hơn."

Phàn Hiểu Phong bật cười: "Cẩn thận đấy, cậu ấy mà nghe thấy thế nào cũng hành chết cậu."

Kỳ Cao Nghị nói lớn: "Nói thật cũng không cho nói. Cậu không tin thì xem cậu ta có trong nhà vệ sinh không?”

Đỗ Trạch Thần đúng thật là đang ở trong nhà vệ sinh, tuy rằng đã sớm biết, nhưng không ngờ buổi lễ lại long trọng như vậy, cũng có rất nhiều người chứng kiến như vậy vẫn khiến anh có loại cảm giác hôm nay mới thật sự cưới được Ấu Dao.

Hít thật sau một hơi, tính toán gần tới giờ thì anh ra khỏi nhà vệ sinh. Vừa mới đi tới cửa anh liếc thấy có một bóng người xuất hiện bên cạnh liền lập tức xoay người bỏ chạy.

Mạc Duyệt cùng Bành Khả đang đi cùng Thẩm Ấu Dao, lúc đầu có chút sửng sốt, sau khi nhận ra là ai thì cười một trận, Bành Khả cố ý hướng về phía bóng lưng Đỗ Trạch Thần nói lớn:  "Đỗ thiếu gia, cô dâu của anh là hổ sao, sao mà dọa anh thành như vậy thế. ”

Đỗ Trạch Thần đã không còn chạy nữa, cũng không quay đầu lại, anh cười mắng: "Chị dâu Trì, làm người thì cũng nên chừa đường để sau này còn dễ gặp lại nhau, hôn lễ của hai người cũng đã định sẵn rồi, đến lúc đó tôi dẫn chị đến trước mặt anh Trì, nói không chừng anh ấy còn chạy nhanh hơn tôi. ”

Bành Khả đang định nói gì nữa liền nhìn thấy Mạc Duyệt bên cạnh khom lưng cười sặc sụa, lúc này mới phát hiện Thẩm Ấu Dao bên cạnh cũng không biết từ lúc nào cũng quay lưng lại.

Mạc Duyệt cười đến thở không nổi: "Tôi nói hai người không nên khoa trương như vậy, lúc trước chẳng phải Đỗ thiếu gia nói gì mà không tin vào mê tín sao, sao tôi thấy hai người so với người khác còn tin hơn vậy. ”

Ở Yên thành có một phong tục nói rằng ba ngày trước hôn lễ cho đến khi buổi lễ chính thức bắt đầu, vợ chồng không thể gặp nhau, như vậy hôn nhân mới có thể hạnh phúc mỹ mãn, nhưng đó là trước đây, cho đến bây giờ rất ít người trẻ thực hiện theo.

Lúc ấy Đỗ Trạch Thần nghe nói ba ngày không thể gặp mặt liền buồn bực muốn chết, trong miệng lúc nào cũng lẩm bẩm nói cái gì mà phá tục, dựa vào cơ sở khoa học nào chứ, cái gì mà hại người.

Kết quả là ba ngày trước hôn lễ, bên này lấy lý do là phải sớm chuẩn bị nên ngày hôm qua sau khi Thẩm Ấu Dao đến chỉ có nhóm phù rể đã ra đón, còn Đỗ Trạch Thần lại trốn trong phòng không dám ra ngoài khiến đám Kỳ Cao Nghị dở khóc dở cười.

Ngày hôm qua Mạc Duyệt cũng đã cười một trận, nay gặp lại vẫn không nhịn được, Bành Khả ôm bụng nói: "Đúng là hai đứa con nít. ”

Thẩm Ấu Dao cũng biết hành động của bọn họ có chút buồn cười, nhưng vẫn nhăn mũi nhìn Bành Khả nói:  "Chờ cô kết hôn, tôi nhất định sẽ đưa anh Trì tới trước mặt cô, xem cô có chạy hay không. ”

Bành Khả vốn định nói khẳng định không chạy nhưng lời nói đến bên miệng liền thành: "Được rồi, tôi phục hai người rồi, tôi đầu hàng, tôi nhất định sẽ chăm chỉ học tập theo hai người. ”

Mạc Duyệt thấy thế cũng không cười nữa, tuy rằng cô cảm thấy buồn cười nhưng trong lòng lại vô cùng ngưỡng mộ, nói cho cùng chẳng qua chỉ là bởi vì quá yêu, yêu đến mức có thể khắc chế d.ục v.ọng của bản thân, chịu đựng những chuyện hoang đường hài hước này cũng chỉ vì cho đối phương một tương lai tốt đẹp.

Cô bỗng nhiên cũng muốn yêu đương, lâu lâu tụt IQ một lần thì cũng tuyệt vời không phải sao?

"Này Ấu Dao." Mạc Duyệt nói: "Lát nữa nhớ ném hoa cưới cho tôi nhé. ”

Bành Khả nói: "Ném cho cô làm gì, tôi với anh Trì sắp kết hôn, phải ném cho tôi mới đúng. ”

Mạc Duyệt nói: "Cô sắp kết hôn thì cần bắt hoa cưới làm gì? Phước lành này nên được ban cho tôi. ”

Bành Khả nói: "Chính vì sắp kết hôn nên mới cần mọi thứ diễn ra suôn sẻ chứ, cô ngay cả bạn trai cũng chưa có, bắt hoa cưới rồi kết hôn với ai? ”

Thẩm Ấu Dao dở khóc dở cười nói: "Tôi không thiên vị ai cả, tôi ném hoa, ai cướp được tính là của người đó. ”

Mạc Duyệt nói: "Ai có thể tranh với Bành đại tiểu thư được chứ, cô ấy hung dữ như vậy mà. ”

Bành Khả Khả tìm được cơ hội liền nói: "Vậy tôi không lên, tôi để cho anh Trì lên bắt, nếu muốn công bằng thì cô kêu người của cô lên đi… "

Cẩu độc thân Mạc Duyệt: ...

Đúng là không nên bắt nạt người khác như vậy!

Lúc trở lại phòng trang điểm thì nghe MC thông báo buổi lễ sắp bắt đầu, Thẩm Ấu Phách cùng ba cô gái trong phòng vội vàng giúp Thẩm Ấu Dao mặc váy cưới, trang điểm.

Thẩm Ấu Phách nhìn dáng vẻ của Thẩm Ấu Dao cười nói: "Quả nhiên người phụ nữ đẹp nhất là khi mặc váy cưới. ”

Thẩm Ấu Dao ôm cô ấy nói: "Chị cũng rất xinh đẹp mà. ”

Đang nói thì Thẩm Vĩnh Ninh cùng Nhạc Nhã Ninh từ bên ngoài bước vào, hai người nhìn con gái mặc váy cưới, ngay cả Thẩm Vĩnh Ninh cũng không khỏi rưng rưng nước mắt, Nhạc Nhã Ninh lau khóe mắt cười nói: "Con gái xinh đẹp của mẹ, tên tiểu tử kia đúng là hời lớn mà. ”

Mũi Thẩm Ấu Dao chua xót: "Ba, mẹ. ”

Thẩm Ấu Phách ra hiệu cho mọi người ra ngoài, để lại không gian cho ba người họ.

Nhạc Nhã Ninh giơ tay giúp con gái chỉnh lại sợi tóc nói: "Từ hôm nay trở đi con sẽ có một thân phận mới, nhưng cũng đừng sợ, nếu cậu ta đối xử không tốt với con thì nhất định phải nói cho ba mẹ biết, biết chưa? ”

Thẩm Ấu Dao làm nũng nói: "Không có đâu, chúng con sẽ không sao đâu mà.”

"Cũng đúng, mẹ nói sai rồi." Đáy mắt Nhạc Nhã Ninh rưng rưng nới: "Con gái ta tốt như vậy, nhất định là sẽ hạnh phúc cả đời. ”

MC gõ cửa phòng, nhắc nhở họ rằng đã đến lúc làm lễ rồi.

Thẩm Vĩnh Ninh hít một hơi thật sau, ông nâng tay con gái lên rồi nói: "Đi thôi." Giọng ngẹng đi.

Thẩm Ấu Dao vòng qua cánh tay ông, thân mật dựa đầu vào vai nói: "Ba à, đừng lo lắng, con sẽ sống hạnh phúc mà. ”

Thẩm Vĩnh Ninh không dám nhìn cô liền gật đầu nói: "Ba tin con, con từ trước tới giờ cũng chưa từng để cho ta lo lắng. ”

Buổi lễ diễn ra trong hoa viên bên ngoài, cửa biệt thự mở ra, nhạc hôn lễ vang lên. Thẩm Ấu Dao nhìn thấy Đỗ Trạch Thần ở cuối thảm đỏ, ba ngày không gặp mà ngỡ như xa cách cả một thế kỷ. Ánh mắt cả hai nhìn nhau, trong mắt chỉ còn lại đối phương.

Thời điểm Thẩm Vĩnh Ninh trao tay Thẩm Ấu Dao cho Đỗ Trạch Thần, cuối cùng không kìm được nghẹn ngào nói: “Con gái tôi trao cho cậu, cậu phải đối xử thật tốt với nó đấy, có biết chưa?”

Đỗ Trạch Thần nắm chặt tay Ấu Dao trịnh trọng nói: "Ba yên tâm. " Anh quay đầu nhìn Ấu Dao với ánh mắt tràn đầy yêu thương: "Cả đời con chỉ đối tốt với một mình cô ấy thôi. ”

Bàng Tuyết Oánh bây giờ đã trở thành Trang phu nhân như mong muốn, vì Trang Tử Túc cũng được mời tới hôn lễ, cô mơ hồ nhìn người đàn ông đang dần thay đổi kia, bỗng nhiên có chút hoài nghi cái gọi là kiếp trước chẳng qua chỉ là một giấc mộng hoang đường, một người đàn ông ưu tú như vậy, làm sao có thể lãng phí như vậy chứ?

Nếu như, nếu như lúc ấy cô không chọn rời bỏ anh, giúp anh tránh khỏi ám sát của Đỗ Hoằng Nghị, hiện tại người đứng ở nơi đó, người tràn đầy hạnh phúc có phải là cô ta hay không?

"Thế nào? Hối hận hay ngưỡng mộ? "Giọng nói bên tai tuy không khó nghe, ngữ khí thậm chí rất nhẹ nhàng nhưng Bàng Tuyết Oánh lại không khỏi rùng mình. Cô theo phản xạ nở ra một nụ cười dịu dàng: "Gả cho anh đã là hạnh phúc lớn nhất của em rồi, có gì mà phải ngưỡng mộ? ”

"Là thật?" Trang Tử Túc nhìn cô ta: "Nhưng tôi không cho em một đám cưới hoành tráng, lãng mạn như vậy. ”

Nỗi chua xót trong lòng Bàng Tuyết Oánh chưa kip dâng lên đã bị nỗi sợ hãi đè nén xuống, nhưng cô ta lại trưng ra vẻ mặt hạnh phúc mà cười nói:" Ở bên anh đã là may mắn lớn nhất rồi, em cần gì mong muốn hơn thế nữa. ”

Sau khi mất đi sự nghiệp diễn viên, diễn xuất thường ngày của cô ta được cải thiện hơn.

Rõ ràng đã có được thứ mình mong muốn nhưng chưa bao giờ cô ta cảm thấy hạnh phúc một ngày nào.

Cô ta không có thời gian để hưởng thụ thành quả, đây vốn dĩ là kết quả mà cô ta dùng trăm phương nghìn kế để đạt được. Chính bản thân cô ta đã dùng lời nói dối để có mọi thứ thì cũng phải vĩnh viễn dùng lời nói dối bảo vệ mình, cô ta nhất định phải trở thành người phụ nữ dịu dàng, tốt bụng và biết điều mà Trang Tử Tô thích.

Mà điều khiến cô ta hoảng sợ chính là không biết bắt đầu từ khi nào vấn đề nằm ở việc cô ta có buông tay hay không, mà là cô ta có dám buông thay hay không. Nếu cô dừng lại thì thứ cô ta nhận được chính là hậu quả mà cô ta không thể gánh nổi. Một người lãnh khốc như Trang Tử Túc, nếu biết cô ta tiếp cận anh ta từ đầu đến cuối đều là giả dối thì hậu quả cô ta không thể tưởng tượng nổi...

Nữa đời còn lại của cô ta chắc chắn sẽ không được yên ổn.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng hạnh phúc luôn đi kèm với sự chân thành, và điều duy nhất có thể lay động lòng người cũng chỉ có sự chân thành, giống như cặp đôi trên sân khấu.

Trang Tử Túc nhìn nữ nhân rạng rỡ thành tâm đeo nhẫn cho đối phương, không biết vì sao khóe miệng anh ta lại nhếch lên, sau khi phản ứng lại cảm xúc của mình, anh ta có chút kinh ngạc. Anh ta liếc nhìn xung quanh liền phát hiện hầu hết mọi người đều lộ ra nụ cười giống nhau.

Tất nhiên, ngoại trừ người vợ bên cạnh. Có thể cô ta không biết rằng khi cô ta cười, khóe miệng luôn cong lên thành một vòng cung, chuẩn xác như một thước đo chuẩn mực vậy.

Trang Tử Túc thản thiên nghĩ, người phụ nữ này thật thú vị, biết anh ta ghét lừa dối nhưng vẫn luôn lừa dối anh ta, nếu đã như vậy thì đừng bao giờ thành thật với chính mình...

Khoảnh khắc đeo nhẫn vào tay Ấu Dao, Đỗ Trạch Thần chỉ cảm thấy một luồng nhiệt từ đáy lòng dâng lên rất nhanh tràn ngập lồng ng.ực, sau đó không ngừng dâng lên hốc mắt.

Thẩm Ấu Dao ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của anh không khỏi bật cười, nhưng khi cô đeo nhẫn cho anh, cô lại bỗng nhiên đồng cảm.

Từ hôm nay trở đi, bọn họ sẽ bước vào một hành trình mới, trong đoạn hành trình này chắc chắn sẽ xuất hiện rất nhiều người, có người cũ cũng có người mới, có người sẽ vội vã ngang qua, cũng có người sẽ cùng bọn họ đi trên một chặng đường quan trọng, nhưng mà điều duy nhất không thay đổi chính là ở bên nhau. Giờ đây, bọn họ có thể danh chính ngôn thuận mà yêu nhau, chăm sóc lẫn nhau và còn có thể tay trong tay cùng nhau vượt qua phần đời còn lại...

Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Mạc Duyệt ánh mắt tràn đầy hâm mộ: "Thật muốn kết hôn quá đi. ”

Không nghe thấy Bành Khả bên cạnh đáp lại, cô ta tò mò quay đầu liền nhìn thấy phù dâu bên cạnh mình đang nhìn phù rể đối diện cười ngọt ngào...

Mạc Duyệt cảm thấy tuyệt vọng với thế giới không mấy thân thiện này.

Nghi lễ kết thúc, sau tiếng cười vui vẻ cuối cùng cũng đến màn tung hoa cưới Thẩm Ấu Dao.

Mạc Duyệt nói với Bành Khả: "Chúng ta có phải là bạn bè hay không? Mau nhường hoa cho tôi! ”

Bành Khả xoa nắm tay nói: "Có ngon thì đến đây mà cướp! ”

Làm trò, cặp đôi này tất nhiên sẽ rất hạnh phúc, vì vậy không thể cướp được.

Quả nhiên có không ít người có suy nghĩ giống như hai người bọn họ, khi Thẩm Ấu Dao nhìn thấy anh họ chị họ còn có cả Mễ Tư tiểu thư cùng mấy chục người đứng ở phía sau, cô kinh ngạc trợn tròn mắt.

Bành Khả nhìn Hạ Tuấn Trì ra hiệu: "Anh Trì, nhìn em, cái này nhất định là của chúng ta! ”

Mễ Tư tiểu thư tự tin lên tiếng: "Đừng nói sớm quá, tôi là đệ thập đẳng judo đấy. ”

Kỳ Cao Nghị nói: "Đánh nhau giỏi thì tính làm cái gì, lúc này là cần đến năng lực bật nhảy, tôi đây chính là  chủ lực của đội bóng chuyền của trường khi còn học đại học, sức bật của tôi không ngán một ai nha! ”

Thẩm Ấu Phách nhìn về phía sân khấu nói: "Ấu Dao, chúng ta là chị em họ với nhau, ném sang bên này!" Vừa dứt lời liền nhìn những người khác đắc ý nói: "Dùng vũ lực thì có ích gì, lúc này là phải dùng đến tình cảm. ”

Mạc Duyệt không thể đấu lại với sức mạnh thể chất, lại càng không thể cạnh trạnh với sức mạnh tình cảm: ... Cô ta một lần nữa cảm thấy thế giới này lại quay lưng với mình nữa rồi.

Đỗ Trạch Thần không thấy Thẩm Ấu Dao khó xử, anh trực tiếp xoay người cô lại và nói với những người đang hăng hái giành hoa cưới: "Thôi nào, đều chơi công bằng như nhau cả, mỗi người tùy theo khả năng mình nhé. Nào, Ấu Dao, nghe anh đếm nào, 1-2-3! ”

Thẩm Ấu Dao tung bó hoa lên cao, Kỳ Cao Nghị giống như con khỉ, anh ấy nhảy lên và là người đầu tiên chạm vào bó hoa. Thế nhưng anh ấy trước giờ vẫn không đáng tin như vậy. Khoảnh khắc anh ấy chạm vào bó hoa, theo phản xạ anh ta hất nó về phía phía trước một lần nữa rồi sau đó hét lên: "Ahhhhhh! Tôi tưởng nó là quả bóng chuyền!"

"Có cơ hội!" Mễ Tư tiểu thư lao về phía bó hoa, những người khác cũng không cam lòng bị tụt lại phía sau.

Đỗ Trạch Thần đang xem kịch hay liền thấy mọi người nhào về phía hắn, Mễ Tư tiểu thư cùng Bành Khả lao tới phía trước như xe mất phanh, họ liền hét lớn: "Mau tránh ra, coi chừng! ”

Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn, hai người này chẳng khác gì kiện tướng thể thao, tốc độ xung lực nhanh như chớp, Đỗ Trạch Thần chỉ có thể nhắm mắt lại theo bản năng, thầm nghĩ mình sẽ là chú rể đầu tiên bị phù dâu đè bẹp hay không. Nhưng sau đó anh cảm thấy thắt lưng mình bị siết chặt, dưới chân đột nhiên bị giữ ở giữa không trung nhúc nhích, sợ hãi mở to hai mắt...

Cách đó không xa, các trưởng bối nhìn các tiểu bối hoạt bát sôi nổi mà bật cười, nhiếp ảnh gia kịp thời chụp lại cảnh tượng này:

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, cô dâu một tay ôm lấy chú rể với vẻ mặt khiếp sợ, bên cạnh là những người xuất hiện trước truyền thông lúc nào cũng quý phái, tao nhã, lễ độ lại chen chúc thành một tụm, tay chân bủn rủn và kinh ngạc, còn cô gái đứng xa nhất nhìn bó hoa rơi trên tay mình với vẻ mặt khó tin…

Đây quả thực là một bức ảnh tràn đầy hạnh phúc …

Tác giả có lời muốn nói: Đố mọi người biết ai là người đón hoa?…


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com