Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm Ruộng

Chương 237



Dận Kì cũng quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của An Thanh, sáng sớm ngày thứ hai vừa tan triều, hắn liền gọi Mã Tường tới.

“Tiểu Cửu hiện giờ đang ở đâu?”

Mã Tường vội vàng hồi đáp: “Bẩm Gia, Cửu a ca hôm nay không đi Thượng thư phòng, ở viện của mình dưỡng thương.”

Dận Kì khẽ gật đầu, nhấc chân đi về phía trước: “Đi Triệu Tường Sở.”

Dận Đường lúc này quả thực là ở trong căn viện của hắn ta, hôm qua từ Dực Khôn Cung trở về, hắn ta vốn không muốn rùm beng, dù sao cũng không phải chuyện vẻ vang gì, nhưng ai ngờ thái y mà Nghi phi sai người mời cho hắn ta đã tới nơi.

Thế này thì không muốn rùm beng cũng không được, thế là, hắn ta chỉ có thể mặc kệ cho thái y xem cho, nói là không nghiêm trọng lắm, chỉ là có chút bầm tím, kê cho hắn ta ít thuốc thông máu tan bầm.

Trong lòng Dận Đường thật là khổ, ngạch nương hắn ta ra tay này thật sự là một chút cũng không nương tình, hắn ta lúc đó vì chạy khá gấp, bị ngạch nương một cành liễu quất lên cánh tay, hắn ta về xem một cái, lúc đó đều ngẩn ngơ.

Còn về dưỡng thương gì đó, cũng không đến mức độ này, chính là đơn thuần cảm thấy mất mặt, hắn ta đều bao nhiêu tuổi đầu rồi, còn bị ngạch nương dùng cành liễu quất mông đánh, chuyện này còn để hắn ta đứng vững giữa mấy huynh đệ thế nào được.

Dù sao hôm nay hắn ta không còn mặt mũi nào đi Thượng thư phòng nữa.

Ngay khi Dận Đường đang nằm trên giường ai oán không thôi, Dận Kì đẩy cửa đi vào: “Mông vẫn ổn chứ?”

Dận Đường thấy Ngũ ca của mình, không khỏi ngẩn ngơ: “Ngũ ca, huynh… sao huynh lại tới đây?”

Dận Kì tự nhiên ngồi ở mép giường: “Ta tới thăm đệ.”

Nói xong, hắn lấy ra một lọ thuốc mang theo bên người, tiện tay ném lên đầu giường: “Đây là thuốc trị đòn roi bầm tím thượng hạng, lát nữa đệ bảo tiểu thái giám hầu hạ bôi cho, cũng có thể khỏi nhanh hơn.”

Dận Đường nhìn nhìn lọ thuốc, lại nhìn nhìn Ngũ ca của mình, cho nên, Ngũ ca của hắn ta là qua đây đưa thuốc cho hắn ta?

“Ngũ ca…”

Hắn ta lập tức tủi thân không thôi, quả nhiên vẫn là Ngũ ca thương mình nha.

Không được, hắn ta phải nhân cơ hội này mách lẻo An Thanh một trận tử tế mới được, hiện giờ ngạch nương coi như hoàn toàn bị nàng mua chuộc rồi, muốn để bà thay mình ra mặt e là không còn hy vọng, xem ra hắn ta chỉ có thể trông cậy vào Ngũ ca của hắn ta thôi.

Ai ngờ, Dận Đường còn chưa nghĩ xong phải nói thế nào, Dận Kì lại mở miệng trước: “Nghe nói đệ ăn nói bất kính với Ngũ tẩu đệ?”

Dận Đường “a” một tiếng, không khỏi có chút ngơ ngác, biểu cảm này của Ngũ ca có chút không đúng, lẽ nào đây là bị Ngũ tẩu nhanh chân đến trước mách lẻo rồi?

“Không phải, Ngũ ca, huynh nghe ta giải thích, ta… ta đó đều là có nguyên nhân, là Ngũ tẩu…”

Dận Kì giơ tay ngắt lời hắn ta, lạnh giọng nói: “Bất kể đệ là vì lý do gì, hôm nay ta qua đây chính là cảnh cáo đệ, nếu lần sau còn dám vô lễ với Ngũ tẩu đệ, không cần ngạch nương ra tay, ta sẽ đích thân tới quất đệ!”

Dận Đường: “…”

Cho nên, Ngũ ca của hắn ta hoàn toàn không phải tới thăm hắn ta, mà là tới cảnh cáo hắn ta, chống lưng cho Ngũ tẩu!

A a a a a, hắn ta rốt cuộc là cái loại người số khổ gì vậy, ngạch nương không thương, ca ca không quý, ngày tháng này thật sự là không sống nổi nữa!

Dận Kì thấy hắn ta không nói lời nào, tưởng hắn ta còn không phục, thế là trực tiếp ra tay kéo cánh tay hắn ta, vừa khéo cánh tay đó hôm qua bị Nghi phi quất một cành liễu.

Dận Đường không khỏi “á” một tiếng: “Ngũ ca, huynh nhẹ tay chút nha, đau đau đau…”

Dận Kì nhíu mày kéo ống tay áo hắn ta lên, nhìn thấy vết bầm tím nông nồng đó, nhàn nhạt liếc hắn ta một cái: “Đệ là nam tử, chút đau này cũng không chịu được, sao lại yếu ớt như vậy!”

Dận Đường ai oán nhìn Ngũ ca của mình một cái, cái gì mà chút đau chứ, huynh ấy không biết cành liễu đó quất lên người đau thế nào đâu, đau hơn nhiều so với phu tử Thượng thư phòng đánh thước nữa kìa.

“Lời ta vừa nói, đệ nghe thấy chưa?” Dận Kì lạnh mặt nói.

Tứ a ca đối với Thập Tứ a ca là có kiêng dè, đó là bởi vì Đức phi thiên vị, nhưng Dận Kì đối với Dận Đường thì hoàn toàn khác, hắn từ nhỏ đã không ít lần răn dạy Tiểu Cửu, chỉ là những năm này hắn ta lớn hơn một chút, dù sao cũng phải nể mặt mũi hắn ta, không mấy khi mắng hắn ta nữa.

Chỉ là, hắn ta dám bất kính với An Thanh, đây là điều Dận Kì trăm vạn lần không thể khoan dung.

Dận Đường thấy bộ dạng này của Ngũ ca, lại cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý.

Bởi vì, từ nhỏ đến lớn hắn ta vẫn luôn rất sợ vị Ngũ ca vốn dĩ hiền lành này nổi giận.

Răn dạy xông rồi, Dận Kì cũng không nán lại lâu, lát nữa hắn còn phải đi nha môn, nếu không phải tới đây một chuyến, lúc này e là đã tới đó rồi.

Dận Đường nhìn theo bóng lưng không chút luyến tiếc của Ngũ ca nhà mình khi rời đi, bực bội vùi đầu vào trong chăn, vùng vẫy một hồi lâu.

Được rồi được rồi, hắn ta nhận mệnh là được chứ gì.

Nhưng hắn ta không biết là, chuyện này vẫn chưa xong đâu.

Tối hôm đó, Khang Hi hiếm khi lật thẻ bài của Nghi phi, cũng không biết hai người cụ thể đã nói gì, sáng sớm ngày thứ hai, tiểu thái giám Càn Thanh Cung đã tới Triệu Tường Sở, tuyên bố chỉ ý của Khang Hi với Dận Đường.

“Cái gì?!” Dận Đường vẻ mặt kinh ngạc nói: “Hoàng A mã nhốt ta ở trong cung chép sách!”

Ai tới cứu hắn ta với, hắn ta ghét nhất chính là chép sách đấy!!!