u khi nghe nàng kể xong đầu đuôi sự việc, ngay lập tức đã đưa thẻ bài ra khỏi cung cho nàng.
Ngoài ra để tránh bị người ta dị nghị, còn bảo hai vị ma ma trong Ninh Thọ Cung đi cùng nàng.
“Về Hoằng Chí, cháu đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Thái hậu hỏi.
An Thanh có chút ngơ ngác, Hoằng Chí thì có gì cần sắp xếp chứ, nàng đi một chuyến rồi về ngay, lại có ở ngoài qua đêm đâu.
Thái hậu liếc nhìn nàng một cái, vô cùng bất đắc dĩ nói: “Cháu làm ngạch nương kiểu này, đúng là thực sự đủ vô tâm rồi, để đứa nhỏ một mình trong viện mà cháu cũng có thể yên tâm sao?”
Dứt lời, bà cụ nhìn về phía Ô Lan ma ma ở bên cạnh, bảo: “Thôi được rồi, ngươi dẫn vài người đi cùng con bé về đi, đón Hoằng Chí đến chỗ ai gia.”
An Thanh gãi gãi đầu, nàng thực sự không nghĩ nhiều đến thế, theo dự định của nàng là định đưa Thúy Liễu và Mạch Đông đi, Tử Tô và Xuân Hiểu đều sẽ ở lại trông chừng viện của nàng và Hoằng Chí.
Hơn nữa, Nghi phi và Thái hậu cũng ở trong cung, nghĩ lại thì quả thực cũng không có gì phải lo lắng.
Đương nhiên, gửi đến cung Thái hậu thì lại càng khiến người ta yên tâm hơn, điều này cũng nhắc nhở nàng, sau này nếu có ra khỏi cung thì có thể ném Hoằng Chí cho Thái hậu hoặc bà mẫu đại mỹ nhân.
Hì hì, như vậy nàng có thể càng yên tâm ra ngoài rồi.
An Thanh sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ liền dẫn theo Qua Nhĩ Giai thị rời khỏi Sướng Xuân Viên, xe ngựa trở về kinh thành một đường thông suốt không gặp trở ngại gì.