Nếu tôi nhớ không nhầm, năm sau, tức là 1978, mùa xuân của cải cách mở cửa sẽ đến.
Vùng ven biển sẽ là nơi chịu ảnh hưởng sớm nhất.
Đinh Kiến Quốc đi Thượng Hải, chắc chắn sẽ cảm nhận được làn sóng thay đổi.
Còn tôi, cũng nên nghĩ cách kiếm tiền, không thể mãi bó buộc trong cái trạm lương thực nhỏ bé này nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
14
Sau khi Đinh Kiến Quốc rời đi, chúng tôi vẫn giữ liên lạc qua thư từ.
Sau khi đến Thượng Hải, con gái anh ấy được phẫu thuật tim thành công.
Anh cũng tìm được việc, ban đầu làm công nhân bốc vác hàng hóa trong trung tâm thương mại, sau đó do bên đó thiếu thợ điện, anh liền xin vào làm công nhân tạm thời.
Anh làm việc chăm chỉ, nỗ lực, cuối cùng cũng đứng vững được ở Thượng Hải.
Năm 1978, Trung Quốc bước vào thời kỳ cải cách mở cửa, đến năm sau, chính sách kinh doanh cá thể chính thức được nới lỏng.
Tôi ngay lập tức nghỉ việc, bắt đầu kinh doanh nhỏ.
Ban đầu, tôi bán sỉ hàng hóa, chủ yếu là chăn ga gối đệm, quần áo, tất vớ, giày dép—tất cả đều được tôi đến chợ đầu mối ở thành phố lân cận nhập hàng về, rồi bày bán tại thị trấn quê nhà.
Lúc mới bắt đầu, rủi ro khá nhiều, luôn có người gây khó dễ, thậm chí đã vài lần mất hàng.
Nhưng qua thời gian, tôi cũng từng bước rèn luyện bản thân, dần dần trở nên lì lợm, không ai bắt nạt được, thậm chí còn bắt đầu có quan hệ với các cán bộ trong ngành thương mại.
Chỉ trong ba tháng, tôi đã kiếm được khoản tiền đầu tiên trong đời—tròn 500 đồng.
Số tiền này tương đương gần hai năm tiền lương khi tôi còn làm ở trạm lương thực.
Sau đó, tôi mua một chiếc máy karaoke, đặt tại chợ đêm, tính phí theo số lần sử dụng.
Mô hình này gây bão khắp cả huyện, hàng dài người xếp hàng chờ hát.
Nhưng cũng chính vì vậy, bị người ta tố cáo là gây tiếng ồn, ảnh hưởng dân cư.
Tôi nhanh trí tặng luôn chiếc máy đó cho chính quyền huyện.
Trưởng văn phòng huyện vui vẻ nhận lấy, đến cuối năm còn tặng tôi bằng khen “Hộ kinh doanh tiêu biểu”.
Tôi không quen ngồi yên, sau khi khảo sát thị trường, tôi quyết định mở một cửa hàng quần áo.
Phần lớn quần áo là hàng may sẵn nhập từ Thượng Hải, ngoài ra tôi còn đặt một chiếc máy may, thuê một thợ may giỏi để nhận may đo tại chỗ.
Tôi đã vẽ họa tiết hoa văn nhiều năm, cộng thêm ký ức về thời trang ở kiếp trước, tôi vẽ ra rất nhiều mẫu thiết kế mới lạ.
Chỉ trong thời gian ngắn, tiệm quần áo của tôi đã nổi tiếng khắp huyện, thậm chí người từ các thành phố lân cận cũng tìm đến đặt may.
Đến năm 1981, tình cờ tôi mua được một căn nhà có sân vườn ở trung tâm huyện, vừa yên tĩnh vừa tiện lợi.
Từ đó, tôi không còn phải thuê nhà nữa.
Dì tôi cũng bước vào giai đoạn quyết định của kỳ thi đại học.
Ở thời này, nữ sinh có thể học đến cấp ba đã là hiếm, huống chi là thi đại học.
Dì ấy rất lo lắng, nhưng tôi thì tin tưởng tuyệt đối.
Vì dì ấy luôn là người học rất ổn định.
Khi kết quả thi đại học công bố, cả nhà chúng tôi ôm nhau khóc.
Dì tôi quá xuất sắc, đạt thủ khoa toàn huyện, đỗ vào Đại học Giao thông Thượng Hải!