Xuyên Về Thập Niên 70, Thành Nữ Pháo Hôi Làm Giàu Nuôi Cả Gia Đình

Chương 82



Cậu trả lời rất dứt khoát, mặc dù có hơi không vui nhưng không dám phản bác.

“Trả lời nhanh vậy? Sao chị thấy em hơi chột dạ thế?”

Tần Trúc Tây nhìn Tần Trúc Nam dò xét, thằng nhóc này lại làm gì rồi?

“Không có không có, chị nghĩ nhiều rồi!”

Tần Trúc Nam cố gắng đứng thẳng người, sợ chị mình nhìn ra. Xong rồi, sớm biết vậy đã không nói với anh Hứa là nhà họ cũng có một con thỏ, chị đã dặn không được nói cho người khác biết.

“Tốt nhất là vậy.”

Tần Trúc Tây liếc cậu một cái lạnh lùng, rồi đi ăn cơm.

Hôm nay ngoài món thỏ xào cay còn có một đĩa củ cải trắng chua cay và một bát canh trứng. Cô thích uống canh, về cơ bản bữa nào cũng có một bát canh, cũng chú trọng đến sự kết hợp giữa thịt và rau, ngon không tả xiết.

Đặc biệt là củ cải trắng mà thím Lộ cho, thực sự vừa giòn vừa ngọt, rất thích hợp để làm củ cải muối, vừa chua vừa cay, rất kích thích vị giác, có ai không thích ăn chứ?

Hứa Đình Tri: Tôi không thích!

“Cái thứ vớ vẩn này, khó ăn quá.”

Hứa Đình Tri đối xử tàn nhẫn với củ cải trắng vô tội, đến nỗi ngày hôm sau khi Tần Trúc Nam mang củ cải trắng đến, anh trực tiếp bảo Tần Trúc Nam mang củ cải trắng về, đồng thời tỏ vẻ rất ghét bỏ.

“Củ cải trắng khó ăn như vậy, chị em làm món này để làm gì.”

“Hả? Khó ăn sao? Không đâu, rất ngon mà, chị em rất thích, những củ cải trắng này là thím Lộ cho chị em.”

Lần này Tần Trúc Nam không đứng về phía anh nữa, khổ qua không ngon thì còn có thể nói được, củ cải trắng thì lại đắc tội gì với anh?

“Của người khác tặng thì càng không thể nhận, biết đâu là đồ thừa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Hứa Đình Tri nói lời cay độc.

“Sao lại thế được, đều là đồ tươi, đào từ trong đất lên, lúc anh Huy mang đến còn dính cả đất.”

“Đất cũng không rửa sạch, không sạch sẽ.”

Anh Huy anh Huy, gọi thân mật quá. Còn cái tên Trình Tử Huy kia, thế mà lại gọi Tần Trúc Tây là Tiểu Tây, cô cũng không thấy ngượng mồm. Hứa Đình Tri không hiểu tại sao, đột nhiên lại thấy chua xót.

“Anh Hứa, nếu anh không thích ăn củ cải trắng thì sau này em không mang đến cho anh nữa, vừa khéo để lại cho chị em ăn.”

Tần Trúc Nam không biết phải phản bác lời lẽ ngang ngược của Hứa Đình Tri thế nào, đành phải chọn cách không mang đến nữa. Đã không thích thì không mang đến nữa là được, củ cải trắng muối có thể ăn được rất lâu, cũng không lãng phí.

“Không được, cứ mang đến cho anh hết đi.”

Hứa Đình Tri đột nhiên lại thay đổi chủ ý.

“Ồ, được rồi.”

Tần Trúc Nam gãi đầu, ngơ ngác về nhà, anh Hứa sao lại kỳ lạ thế, lúc thì muốn lúc thì không, không phải anh nói là củ cải trắng không ngon sao? Sao lại còn muốn mang đến nữa?

“Chị, chị nói xem anh ấy có kỳ lạ không?”

“Không kỳ lạ.”

TBC

Tần Trúc Tây bình tĩnh lắc đầu, vẫn là chuyện nhỏ, nam chính nam phụ không có ai là có mạch não bình thường cả, người bình thường như bọn họ không hiểu được mới là bình thường, ừm, không sai.

“Ờ, được rồi.”

Tần Trúc Nam lại gãi đầu, cậu thấy chị mình cũng kỳ lạ.

Bên kia, Dương Mi Mi cuối cùng cũng rảnh rỗi, lại lên núi một lần nữa, không biết linh chi của cô ta đã chín chưa, nếu chín rồi thì có thể đi tìm người mua. Cô ta biết chợ đen ở đâu, thứ này mang ra chợ đen chắc chắn có thể bán được giá cao!

Mấy ngày gần đây Dương Mi Mi cũng bị bà nội ép xuống ruộng, kiếm được bao nhiêu công điểm thì kiếm, dù sao cũng không thể nhàn rỗi. Dương Mi Mi mệt đến c.h.ế.t đi sống lại, hôm nay cuối cùng cũng có thể tìm được cơ hội lên núi, cô ta vui không tả xiết.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com