Yêu Cầu Giữ Khoảng Cách

Chương 87: Một Vụ Ủy Thác Kỳ Lạ (PN Năm)



Màn đêm tĩnh mịch bao trùm không gian, nhưng lại là lúc tâm hồn Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu sục sôi mãnh liệt nhất.

Họ đã quá tường tận cơ thể đối phương, đến mức dù nhắm mắt lại cũng có thể chỉ đích xác nơi nào là điểm nhạy cảm nhất. Ban đầu, khi Ngô Diểu nói sẽ đem chính mình làm quà tặng, Tạ Minh Quỳnh chưa cảm thấy gì nhiều. Chỉ đến lúc cả hai dìu nhau từ cửa phòng đến bên giường, rồi cùng ngã nhào vào lớp đệm mềm mại, Ngô Diểu bất chợt lấy ra một hộp giấy từ ngăn kéo đầu giường, Tạ Minh Quỳnh mới hiểu thấu ý nghĩa thực sự của món quà này.

Ngô Diểu lấy từ trong hộp ra một bộ màu vẽ và một chiếc còng tay.

Cô biết Tạ Minh Quỳnh đam mê hội họa. Cô vẫn nhớ như in cảm giác xúc động khi đầu bút lông lướt nhẹ trên sống lưng mình lần làm mẫu trước đó. Đêm nay, cô nguyện lòng trở thành tác phẩm dưới đôi bàn tay của Tạ Minh Quỳnh, để mặc nàng tùy ý tạo tác.

Đây quả thực là món quà mà Tạ Minh Quỳnh chẳng thể nào chối từ.

So với lần trước — khi nàng còn đầy vẻ kiềm chế chỉ vẽ trên lưng, thì lần này, tấm họa đồ là toàn bộ cơ thể Ngô Diểu. Để ngăn cô cử động làm hỏng nét vẽ, hai tay Ngô Diểu đã bị khóa chặt vào đầu giường.

Nơi nào nên đặt nét vẽ đôi g* b*ng đ** tựa vầng dương song sinh, nơi nào là những dòng sông uốn lượn, nơi nào là thung lũng sâu thẳm đầy huyền bí, hay những dãy núi non trùng điệp... tất cả đã được nàng phác họa sẵn trong tâm trí ngay khi vừa đặt bút. Ngô Diểu có lẽ đã sớm trở thành nàng thơ khơi gợi nguồn cảm hứng bất tận trong nàng; chỉ cần nhìn ngắm cơ thể này, những ý tưởng sáng tạo cứ thế tuôn trào không dứt.

Mặt trời rực đỏ chẳng cần đến kỹ thuật tô điểm cầu kỳ, chỉ bằng những đường cọ lướt qua, Ngô Diểu đã run rẩy không thôi. Từng nét vẽ mỗi lúc một mãnh liệt, khiến cô chỉ có thể nén lòng chờ đợi một điểm bùng nổ. Giữa bóng tối bao phủ, Tạ Minh Quỳnh bỗng thấy lòng trào dâng sự hưng phấn lạ kỳ.

Đó không chỉ đơn thuần là cảm giác thành tựu khi sáng tác, mà còn là sự k*ch th*ch tột độ khi được hoàn toàn chiếm hữu và điều khiển Ngô Diểu. Nàng nhịn không được mà cúi người, đặt một nụ hôn thành kính lên đôi vầng dương ấy. Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, soi rọi những đường hoa văn rực rỡ trên làn da trắng ngần của Ngô Diểu. Tạ Minh Quỳnh đã đem cả non sông gấm vóc họa lên thân thể cô, kết thành một bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ.

Ngô Diểu khẽ vùng vẫy nhưng hai tay đã bị còng sắt khống chế, cô chỉ có thể đăm đăm nhìn lên trần nhà, lồng ngực phập phồng th* d*c.

"Ngô Diểu, em còn nhớ lúc chúng mình ngắm hồ băng ở thị trấn nhỏ vùng Xuyên Tây không?" Tạ Minh Quỳnh ghé sát tai cô, thì thầm hỏi nhỏ.

Thần trí Ngô Diểu đã bắt đầu mơ hồ. Cô vốn đang chìm đắm trong những nụ hôn dày đặc của Tạ Minh Quỳnh, giờ lại thêm hơi thở nóng rực phả vào bên tai, cảm giác như cả cơ thể từ trong ra ngoài đều muốn bốc cháy. Dù Tạ Minh Quỳnh có nhắc đến hồ băng mùa đông lạnh giá, bộ não cô cũng chẳng thể nảy ra bất cứ ý niệm hạ nhiệt nào.

Cô không muốn trả lời, nhưng Tạ Minh Quỳnh lại chẳng cho phép. Nàng dừng bút, im bặt không nói năng gì. Cảm giác lửng lơ khiến Ngô Diểu cực kỳ bứt rứt, đành khó nhọc thốt lên: "Nhớ..."

"Chị thích mặt hồ ấy lắm," Tạ Minh Quỳnh bấy giờ mới mỉm cười nói tiếp, "Vì nó vừa rộng lớn vừa trong trẻo, hòa quyện cùng núi cao tạo nên một cảnh tượng vô cùng gắn bó, là một bức tranh tuyệt đẹp."

Nàng đặt nét vẽ hồ nước ấy vào nơi tận cùng đôi chân Ngô Diểu.

Ngô Diểu chẳng rõ nàng nhắc lại chuyện này để làm gì, nhưng vẫn vô thức gật đầu, giọng khàn đục mơ màng: "Ừm... rất đẹp."

"Vậy làm cho nước hồ trào dâng thêm một chút nhé?" Tạ Minh Quỳnh đột ngột hỏi.

Ngô Diểu chưa kịp phản ứng, mà ở thời điểm này, Tạ Minh Quỳnh cũng chẳng cần cô phản ứng. Nàng cúi người, dùng chính bờ môi và chiếc lưỡi của mình để hoàn thiện nét bút cuối cùng cho bức họa.

Ngô Diểu chưa bao giờ run rẩy dữ dội đến thế. Cô quằn quại trên giường, khiến Tạ Minh Quỳnh suýt chút nữa thì không giữ nổi. May mà suốt một năm qua nàng đã chăm chỉ rèn luyện thể lực, mới có đủ sức để siết chặt lấy đôi mắt cá chân của Ngô Diểu vào lúc này.

Đêm nay trôi qua thật chậm chạp. Ngô Diểu cảm thấy mình như một mảnh ghép lộn xộn, mồ hôi đầm đìa thấm đẫm toàn thân, đến cả những sợi tóc cũng bết dính vào bên mặt.

Lần trước, Ngô Diểu từng tiếc rẻ không nỡ lau đi hình vẽ chim ưng sau lưng mình, nhưng lần này, dù có muốn lau cô cũng chẳng còn chút sức lực nào. Tạ Minh Quỳnh sau khi dốc hết tâm trí cho bức họa cũng đã mệt lả. Nàng gắng gượng dìu Ngô Diểu vào phòng tắm, hì hục gần nửa giờ đồng hồ mới tẩy sạch lớp màu vẽ trên da thịt, rồi tiện tay sấy khô tóc cho cô trước khi đưa cô trở lại giường.

Nhìn vòng dấu đỏ hằn trên cổ tay Ngô Diểu, Tạ Minh Quỳnh khẽ v**t v* đầy xót xa, thầm nhủ sau này sẽ không chơi trò kịch liệt thế này nữa.

Phải rồi, nói cho cùng nàng vẫn là thấy đau lòng.

"Ngô Diểu, ngày mai gặp lại." Tạ Minh Quỳnh nằm xuống phía bên kia giường, khẽ thầm thì.

Ngô Diểu đã sớm chìm vào giấc nồng nên chẳng thể đáp lại. Tạ Minh Quỳnh chỉ nhẹ nhàng dùng cằm cọ vào cổ cô, rồi chọn một tư thế thoải mái nhất để đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, khi Tạ Minh Quỳnh tỉnh giấc thì bóng dáng Ngô Diểu đã biến mất. Nàng đưa tay chạm vào phía giường bên cạnh, cảm giác lạnh lẽo chứng tỏ cô đã dậy từ rất lâu. Suy cho cùng, Ngô Diểu vốn có nhịp sống cực kỳ quy củ, chuyện ngủ muộn dậy muộn với cô chỉ là trường hợp hy hữu.

Tạ Minh Quỳnh lười biếng trở mình trong tấm chăn vẫn còn vương hơi ấm của Ngô Diểu. Nàng nán lại thêm một chút, quả nhiên nghe thấy tiếng mở cửa vang lên.

Nàng lồm cồm bò ra khỏi chăn, mở mắt nhìn.

Ngô Diểu buổi sáng không còn vẻ chật vật như đêm qua, cô đã khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày. Trên tay cô xách hai túi canh lòng bò nóng hổi. Thấy Tạ Minh Quỳnh đã tỉnh, cô chỉ nói ngắn gọn: "Dậy ăn sáng đi."

Tạ Minh Quỳnh bấy giờ mới uể oải rời giường, tiến về phía bàn ăn.

Bát canh lòng bò tươi ngon chảy vào dạ dày không chỉ đánh thức vị giác, mà còn khiến hơi ấm lan tỏa từ dưới lên trên, sưởi ấm cả cơ thể. Nàng húp thêm vài ngụm lớn rồi mới hỏi: "Lịch trình hôm nay của chúng ta thế nào?"

"Ở lại khách sạn, không có lịch trình nào khác," Ngô Diểu thản nhiên đáp.

Tạ Minh Quỳnh kinh ngạc: "Chẳng phải nên đưa bà cụ Diệp Uyển Hồng đi tham quan những nơi khác sao?"

"Sáng sớm bà ấy đã ra phố rồi. Bà bảo đã hẹn với Quý Đỉnh Thiên qua chỗ tụ tập của dân Rapper để cảm thụ không khí thêm lần nữa. Hôm nay, cái xác này đòi quyền tự do hoạt động để tự mình khám phá Võ Uy," Ngô Diểu nói.

Đây đúng là kiểu nói năng của Diệp Uyển Hồng. Dù sao thì ngày hôm qua trông bà cũng chẳng khác nào ngựa hoang đứt dây cương. Đối với bà, hai nàng giống như những người giám hộ; thoát khỏi họ để tự mình đi chơi chính là định nghĩa của tự do.

Đúng là một màn đảo lộn cương thường đầy thú vị.

"Vậy còn chúng ta?" Tạ Minh Quỳnh hỏi lại, "Thật sự định ở lỳ trong khách sạn cả ngày sao?"

Ngô Diểu chân thành đáp: "Nếu chị có nơi nào muốn đi, chúng ta có thể đi cùng nhau."

Tạ Minh Quỳnh thực ra chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đến, hay đúng hơn là nàng chưa nghĩ ra. Ăn sáng xong, nàng nằm vật ra giường, cầm điện thoại lướt một vòng các địa danh đặc sắc được đề cử, rồi cuối cùng, đúng theo thói quen kinh điển của mình, nàng buông điện thoại xuống.

Ngô Diểu hỏi: "Chọn được chỗ nào chưa?"

Tạ Minh Quỳnh điềm nhiên đặt tay lên bụng, nhắm mắt nói: "Chị vừa lướt điện thoại xem qua một lượt, chỉ thấy mỏi mắt quá chừng. Cảm giác như mình đã đi du lịch hết những nơi đó rồi vậy."

Ngô Diểu: "?"

Tạ Minh Quỳnh thản nhiên nói: "Chị thấy đề nghị ban đầu của em cũng hay đấy, mình cứ ở lì trong khách sạn thôi."

Lần trước nàng cùng Ngô Diểu đến Võ Uy là vào độ tiết trời thu, khí hậu trong lành, nắng ấm mơn man. Khi ấy, dạo quanh phố phường là một thú vui tao nhã; còn giờ đây đang lúc đại hàn, tuyết phủ trắng mặt đất, ra ngoài lượn lờ chẳng phải là tự tìm khổ sở sao?

Tạ Minh Quỳnh đã quyết, Ngô Diểu cũng chẳng có ý kiến gì. Thế là hai người cứ thế cuộn mình trong phòng, tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi cửa. Tạ Minh Quỳnh mở danh sách những bộ phim tâm đắc mà nàng đã lưu từ lâu, dự định sẽ cùng Ngô Diểu xem từ sáng đến tối mịt.

Phòng của Ngô Diểu có sẵn máy chiếu và màn hình rộng. Hai người ngồi tựa sát vào nhau trên giường, giữa chừng còn gọi thêm một phần thịt nướng để nhâm nhi. Cứ thế, họ tận hưởng một ngày nhàn nhã đến tận bốn giờ chiều.

Thực ra, Ngô Diểu trước đây vốn chẳng mặn mà với phim ảnh. Cuộc sống của cô đơn điệu đến cùng cực, nếu không phải đang làm việc thì cũng là đang trên đường đi làm. Bộ phim đầu tiên trong đời mà cô xem chính là cùng đi với Tạ Minh Quỳnh.

Đó là ở một thị trấn nhỏ vùng Xuyên Tây, chỉ với hai tấm vé mà họ như bao trọn cả rạp. Trong phòng chiếu trống trải khi ấy chỉ có độc hai người. Ngô Diểu thực sự chẳng nhớ nổi bộ phim đó nói về điều gì, vì lúc ấy rạp cũng không có phim nào đặc sắc, Tạ Minh Quỳnh thuần túy vì rảnh rỗi nên mới tiện tay mua đại cặp vé. Không có màn hình IMAX hay rạp chiếu cực đại, ngay cả cái ghế ngồi cũng khiến người ta thấy cấn lưng.

Mãi sau này khi nghe Tạ Minh Quỳnh nhắc lại, nàng mới biết suốt hai mươi lăm năm cuộc đời, Ngô Diểu chưa từng đặt chân vào rạp phim lần nào. Điều này khiến Tạ Minh Quỳnh không khỏi tiếc nuối; nếu sớm biết đó là lần đầu tiên của Ngô Diểu, nàng nhất định sẽ chọn một rạp chiếu khang trang hơn, tỉ mỉ lựa chọn một bộ phim thật hay, thật gay cấn để cả hai cùng xem một cách trọn vẹn và mãn nhãn.

Đó chính là sự trân trọng cảm giác lễ nghi của nàng. Tạ Minh Quỳnh hy vọng rằng mỗi khi Ngô Diểu mở ra một cánh cửa mới của thế giới, cô đều sẽ có được những trải nghiệm tuyệt vời nhất.

Thế nhưng Ngô Diểu lại chẳng mấy bận tâm. Đối với cô, bản thân bộ phim không có sức hút bằng người cùng xem phim với mình. Dù là xem ở rạp hay lướt trên màn hình điện thoại, với cô cũng chẳng có gì khác biệt.

Tuy nhiên, sau khi trở về Hồ Bắc, Tạ Minh Quỳnh vẫn cẩn thận chọn một bộ phim đang gây sốt thời bấy giờ để cùng Ngô Diểu thưởng thức. Dần dà, khi cơn lười trỗi dậy, Ngô Diểu lại đề nghị cả hai cứ nằm cạnh nhau, cùng cầm máy tính bảng hoặc bật tivi cày phim, giống như những đêm êm đềm họ từng trải qua trên chiếc ghế sofa thuở trước.

Tạ Minh Quỳnh cảm thấy như vậy cũng rất ổn. Bởi lẽ mỗi lần xem phim, không khí giữa hai người luôn trở nên nồng nàn, hơi thở mập mờ cứ thế bùng phát. Nếu ở nhà, ít nhất họ có thể tự do trao nhau những nụ hôn không chút kiêng dè, hay thỏa sức nép vào lòng nhau mỗi khi tâm hồn đồng điệu.

Dần dà, thói quen ấy cứ thế hình thành. Chỉ cần Tạ Minh Quỳnh rảnh rỗi mà chẳng biết làm gì, nàng lại lôi kéo Ngô Diểu cùng xem phim. Ngô Diểu thậm chí còn cảm thấy bản thân bắt đầu được nghệ thuật hun đúc; chí ít trong ký ức của cô, cô đã từng cùng Tạ Minh Quỳnh xem phim tài liệu về khởi nguồn vũ trụ, xem phim văn nghệ về cuộc đời của các danh họa, và thậm chí là cả phim kinh dị. Những lúc ấy, Tạ Minh Quỳnh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, còn Ngô Diểu lại thấy quen mắt lạ thường. Cô chợt nhớ ra trong ổ cứng 30GB chứa đầy những bộ phim kinh dị kinh điển mà quán trưởng từng tặng, dường như cũng có bộ này. Hồi đó, để tìm được nền tảng có bản quyền để xem, Ngô Diểu đã phải tốn không ít công sức.

Danh sách phim của Tạ Minh Quỳnh cứ thế đầy lên, để mỗi khi hai người bên nhau lại có sẵn tư liệu mà dùng. Lần này, nàng chọn toàn những bộ phim hành động kịch tính, dễ khiến người ta trào dâng cảm hứng, nhưng vì đêm qua vừa náo loạn đến tận khuya nên cả hai giờ đây đều có chút rã rời.

Tạ Minh Quỳnh rúc vào lòng Ngô Diểu, vừa uống coca vừa chăm chú nhìn nữ chiến binh trên màn ảnh dứt khoát hạ gục kẻ thù. Kỹ xảo quá đỗi chân thực khiến nàng thi thoảng lại phải nhắm nghiền mắt để né tránh, nhưng không thể phủ nhận đây là một bộ phim giải trí cực kỳ sướng mắt. Phim kể về hành trình từ một quân tốt vô danh trở thành nữ tướng quân lừng lẫy, tiết tấu nhanh gọn, diễn xuất của nhân vật chính cũng vô cùng ấn tượng.

Tạ Minh Quỳnh khẽ cọ đầu vào ngực Ngô Diểu, như thể làm vậy là có thể rũ bỏ được chút ám ảnh do những thước phim bạo lực để lại.

"Tạ Minh Quỳnh, chị sợ à?" Ngô Diểu bất chợt hỏi.

Tạ Minh Quỳnh gật đầu thừa nhận: "Vừa sợ lại vừa muốn xem."

Ngô Diểu bèn hiến kế: "Vậy chị cứ coi máu trên phim là sốt cà chua, coi cái rìu trong tay nữ chính là dao phay đi, chắc là sẽ thấy khá hơn đấy."

Tạ Minh Quỳnh: "..."

"Thế thì sau này làm sao chị nhìn thẳng vào sốt cà chua được nữa?" Tạ Minh Quỳnh dứt khoát khước từ, đồng thời vặn hỏi: "Thế còn những cái đầu rơi xuống thì sao? Chẳng lẽ lại coi là thịt lợn trên thớt à?"

Ngô Diểu nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi mới đáp: "Cũng có thể coi là gà rán."

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Hay lắm! Giờ thì đến cả gà rán nàng cũng không dám nhìn nữa rồi! Nàng bắt đầu nghi ngờ có phải vì mấy hôm nay mình gọi đồ ăn nhanh hơi nhiều nên Ngô Diểu mới cố tình nói vậy để nàng mất cảm hứng ăn uống hay không.

Tạ Minh Quỳnh bịt tai, la lớn: "Em đừng có hình dung nữa! Càng nói càng thấy đáng sợ!"

Tiếng nàng vừa dứt thì chuông điện thoại chợt reo vang. Liếc thấy người gọi là Quý Đỉnh Thiên, nàng vội vàng bắt máy. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói khản đặc nhưng cực kỳ hống hách của cô bé:

"Giỏi lắm! Chúng tôi đang hát hay thế này mà các người dám đến phá đám à! Đấu không lại thì thấy không phục chứ gì? Tôi nói cho các người biết, tôi đang gọi viện binh đây, lát nữa người của tôi đến đông, các người chỉ có nước chịu đòn thôi!"

Tạ Minh Quỳnh còn chưa kịp mở lời hỏi han, Quý Đỉnh Thiên đã nhận ra điện thoại đã thông. Cô bé lập tức đổi giọng, sụt sịt mũi như thể vừa chịu uất ức thấu trời: "Chị Minh Quỳnh ơi, có người bắt nạt em với bà Sandy..."

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Rõ ràng lúc nãy em còn đang rất hống hách cơ mà.