Yêu Cầu Giữ Khoảng Cách

Chương 89: Một Vụ Ủy Thác Kỳ Lạ (PN Bảy)



Diệp Uyển Hồng không ổn, thực sự có gì đó rất không ổn – đây là kết luận chung mà Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu cùng đưa ra.

Nếu như mọi ngày, chỉ cần nhìn thấy hai người từ đằng xa, Diệp Uyển Hồng đã hớn hở vẫy tay chào hỏi, rồi tíu tít kể lại đủ thứ chuyện mới lạ mà bà gặp trong ngày. Thế nhưng lần này, bà không chỉ ủ rũ rầu rĩ mà còn lầm lũi đi thẳng về phía căn nhà nhỏ của mình.

Mãi đến khi Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu gọi giật lại, bà mới sực tỉnh, miễn cưỡng chào hỏi hai người một tiếng: "Minh Quỳnh, Ngô Diểu đấy à, hai cháu ăn cơm chưa?"

"Tụi cháu vẫn chưa ăn," Tạ Minh Quỳnh tì người lên hàng rào, lo lắng nhìn bà: "Có chuyện gì xảy ra với bà thế ạ?"

"Ta ấy à?" Diệp Uyển Hồng gượng cười: "Ta không sao mà."

Dứt lời, bà lại mang bộ dạng thẫn thờ như người mất hồn đi tiếp về phía cửa nhà. Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu đưa mắt nhìn nhau, nàng khẳng định: "Có vấn đề, nhất định là có vấn đề lớn."

Ngô Diểu cũng gật đầu đồng ý: "Em cũng thấy vậy."

Cả hai nhất trí rằng Diệp Uyển Hồng đang che giấu bí mật gì đó. Trong lúc rảnh rỗi, hai người quyết định dùng chiêu cũ: lắp một chiếc máy quay lén ở cửa để quan sát hành tung của bà. Nhìn trạng thái bồn chồn ấy, họ đoán chắc thế nào đêm nay bà cũng lén ra ngoài.

Quả nhiên trời không phụ lòng người, khi màn đêm vừa buông xuống, khoảng chín giờ tối, bóng dáng Diệp Uyển Hồng đã lén lút xuất hiện trước cửa nhà. Bà thậm chí còn cẩn thận nhìn quanh một lượt xem có ai phát hiện mình hay không.

Tạ Minh Quỳnh nấp trong phòng, vỗ vỗ đầu Tuyết Sinh, ra hiệu: "Bám theo!"

Tuyết Sinh lập tức hiểu ý chủ nhân, nó nhảy qua bờ tường, lặng lẽ không một tiếng động bám gót Diệp Uyển Hồng. Em chó vốn đã quá quen thuộc với từng ngóc ngách của thị trấn này, việc đi đi về về một mình chẳng phải chuyện gì to tát. Bình thường vì sợ em chó chạy rông nên Tạ Minh Quỳnh mới quản thúc, nhưng hôm nay là tình huống đặc thù, vả lại sau tám giờ tối thị trấn gần như không còn bóng người qua lại, nên nàng cũng bớt phần lo lắng.

Ngô Diểu rót một chén trà nóng cho nàng, hai người đợi chừng mười phút thì Tuyết Sinh đã chạy về.

Tiếng đệm chân của nó giẫm lên lớp tuyết xào xạc; Minh Bạch là đứa phát hiện đầu tiên, bé mèo hít hà bên bậu cửa sổ rồi kêu "meo meo" hai tiếng báo hiệu. Tạ Minh Quỳnh đứng dậy mở cửa cho Tuyết Sinh. Bộ lông em chó bám đầy tuyết trắng, vừa vào nhà nó đã rũ người mạnh một cái khiến những bông tuyết rơi lả tả xuống tấm thảm Ngô Diểu mua năm ngoái, rồi nhanh chóng tan thành nước dưới hơi ấm của lò sưởi.

Tạ Minh Quỳnh xoa xoa đầu Tuyết Sinh: "Ngoan lắm, giờ dẫn tụi chị đi tìm Sandy nào."

Tuyết Sinh cúi xuống uống vài ngụm nước rồi thè lưỡi, sẵn sàng dẫn đường.

"Chờ chút," Tạ Minh Quỳnh túm nhẹ cái đuôi của nó: "Để tụi chị thay quần áo đã."

Ngô Diểu và Tạ Minh Quỳnh nhanh chóng khoác thêm lớp áo lông dày dặn, rồi hai người một chó nương theo bóng đêm lặng lẽ bám theo. Diệp Uyển Hồng không đi vào những nơi quá hẻo lánh; bà cứ lững thững dọc theo thảm cỏ vắng lặng, tiến thẳng về phía một đồng cỏ trống trải và bao la hơn.

Khi Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu cùng Tuyết Sinh tìm thấy Diệp Uyển Hồng, bà đang ngồi thụp dưới đất hút thuốc. Những mảnh băng vụn bám trên mái tóc cầu vồng khiến bà trông chẳng khác nào một pho tượng băng giữa trời đông.

"Sandy?" Tạ Minh Quỳnh dè dặt gọi khẽ một tiếng.

Diệp Uyển Hồng giật mình thốt lên một tiếng kinh hãi. Bà ôm lấy lồng ngực quay đầu lại, vừa thấy hai người thì càng kinh ngạc hơn, vội vàng hỏi: "Sao hai cháu lại tới được đây?"

Tuyết Sinh nghe vậy liền ngoe nguẩy đuôi, chạy quanh chân bà với vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

"Nó làm gì thế này?" Diệp Uyển Hồng hoang mang nhìn hành động của Tuyết Sinh: "Đang làm nũng với ta đấy à?"

Tuyết Sinh: "..."

Em chó nhỏ cảm thấy phẫn nộ trước một bà lão hoàn toàn mù tịt về ngôn ngữ loài chó, bèn cất tiếng sủa "gâu gâu" đầy bất mãn.

Trong tâm trí Tuyết Sinh, rõ ràng là bà lão này đêm hôm khuya khoắt lén lút ra ngoài, nó đã âm thầm bám theo bảo vệ, cuối cùng còn gọi hai người chị đến đón bà về, hoàn thành xuất sắc sứ mệnh và vinh quang của một giống chó chăn cừu. Vậy mà trong mắt bà, nó lại biến thành đứa trẻ đang vòi vĩnh làm nũng!

"Nó đang bảo chính nó là người dẫn tụi cháu tìm thấy bà đấy ạ." Ngô Diểu giải thích thay.

Diệp Uyển Hồng bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng xoa đầu Tuyết Sinh: "Vậy thì cảm ơn Tuyết Sinh nhé. Con đúng là một chàng chó nhỏ cừ khôi."

Tuyết Sinh bấy giờ mới hài lòng dựng đứng đuôi lên; chỉ cần được khen, nó sẽ mãi là một chú chó ngoan.

Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu ngồi xuống cạnh bà. Trên nền tuyết vẫn còn vương lại vài mẩu tàn thuốc, chứng tỏ trong một giờ ngắn ngủi vừa qua, bà đã phải đối mặt với không ít chuyện phiền lòng.

"Bà làm sao thế ạ?" Tạ Minh Quỳnh một lần nữa gặng hỏi: "Bà có chuyện gì ưu tư sao? Cứ nói với tụi cháu xem."

Diệp Uyển Hồng có chút do dự, bà suy ngẫm một lát rồi mới trầm giọng nói: "Là vì một người bạn mới quen của ta."

Tạ Minh Quỳnh hỏi: "Người ở trên trấn này ạ?"

Diệp Uyển Hồng gật đầu: "Phải, là người trên trấn, chính là A Lâm – chủ tiệm tạp hóa phía trước đấy."

"Đó là một cô gái rất tốt, tự mình trốn khỏi vùng núi sâu để tìm đến nơi này. Ta và con bé mới quen nhau hai ngày trước, trò chuyện rất tâm đầu ý hợp. Con bé nói với ta rằng mình rất muốn đi học, nhưng giờ tuổi tác đã lớn nên cứ mãi đắn đo. Ta đã hết lời cổ vũ, bảo rằng việc học chẳng bao giờ là muộn cả. Nói một hồi con bé cũng thông suốt, còn bảo với ta rằng hai hôm tới sẽ đi đăng ký một lớp học ban đêm dành cho người lớn."

"Chuyện đó tốt mà bà." Tạ Minh Quỳnh nhíu mày. A Lâm muốn đi học rõ ràng là một tin đáng mừng, nhưng để khiến Diệp Uyển Hồng lộ ra vẻ mặt u ám thế này, khả năng cao là bản thân cô ấy đã gặp phải chuyện gì đó.

"Hôm qua cô ấy bảo với ta là đi bệnh viện khám sức khỏe. Ta có hỏi liệu trong người có chỗ nào không khỏe không, cô ấy bảo không, chỉ là kiểm tra định kỳ hàng năm thôi. Thế nhưng hôm nay khi ta đến tìm, ta tình cờ nhìn thấy bản báo cáo kết quả nằm ngay dưới quầy thu ngân của cô ấy."

Gia đình tồi tệ ấy chẳng để lại cho A Lâm được chút gì tốt đẹp, sau bao năm nỗ lực chạy thoát khỏi bóng đen quá khứ, thứ duy nhất cô nhận được lại là một cơ thể rệu rã với căn bệnh đau dạ dày kinh niên và giờ là ung thư dạ dày.

May mắn là bệnh chưa đến giai đoạn cuối, nếu kiên trì hóa trị vẫn còn hy vọng cứu chữa. Lúc A Lâm vào trong lấy đồ ăn cho bà Diệp, nghe thấy tiếng bước chân, cô đã vội vàng cất bản báo cáo đi, nhưng suốt cả buổi trưa hôm đó cô cứ như người mất hồn. Diệp Uyển Hồng chỉ cảm thấy ông trời thật quá đỗi bất công với cô gái nhỏ này.

A Lâm vốn là người sống tích cực, tính tình hiền lành, lại hay giúp đỡ mọi người. Có lẽ vì bản thân từng dầm trong mưa bão nên cô luôn muốn che ô cho kẻ khác; dù chỉ sống dựa vào tiệm tạp hóa nhỏ, mỗi tháng cô vẫn đều đặn trích tiền gửi cho mấy bé gái vùng cao để các em được tiếp tục đến trường. Năm nay, cô cũng chỉ mới vừa tròn hai mươi ba tuổi.

Sống đến tuổi này, Diệp Uyển Hồng hiếm khi còn chuyện gì không nghĩ thông suốt, bà vốn đã nhìn thấu sự đời, nhưng riêng chuyện của A Lâm lại khiến bà thắt lòng. Bà không dám đường đột nhắc chuyện này với A Lâm nên chỉ đành mang nỗi niềm ấy về nhà lặng lẽ tiêu hóa. Bà cũng không định kể cho Tạ Minh Quỳnh hay Ngô Diểu, vì chuyện này vốn chẳng liên quan đến hai người, bà không muốn kéo cả hai vào vòng sầu muộn cùng mình.

"Vậy hiện giờ cô ấy đang thiếu thứ gì ạ?" Tạ Minh Quỳnh xoa xoa đôi bàn tay cho ấm, hỏi: "Bà muốn giúp cô ấy không? Cháu nghĩ tụi mình có thể làm gì đó, bà thấy sao?"

Đôi mắt Diệp Uyển Hồng sáng rực lên: "Thật không cháu?"

Tạ Minh Quỳnh gật đầu khẳng định: "Tất nhiên là thật rồi ạ."

Diệp Uyển Hồng vui mừng ra mặt: "Thực ra ta chỉ muốn con bé được đón một ngày sinh nhật thật trọn vẹn. Ta đã tìm hiểu rồi, bốn ngày nữa là sinh nhật con bé. Bao nhiêu năm qua con bé toàn lủi thủi một mình, hồi nhỏ thì trốn trong chuồng trâu vụng trộm thắp nến, sau này đến đây thì cứ đến ngày đó lại đóng cửa tự nấu cho mình bát mì trường thọ. Ta muốn tổ chức cho con bé một bữa tiệc thật náo nhiệt."

"Chỉ có mấy người tụi mình thôi sao?" Tạ Minh Quỳnh ngẫm nghĩ một lát: "Con cảm thấy bà nên điều thêm người thì hơn."

"Điều thêm người?" Diệp Uyển Hồng thắc mắc: "Các cháu còn gọi được ai nữa sao?"

Ngô Diểu trầm ngâm giây lát rồi mới lên tiếng: "Có lẽ là được."

Tạ Minh Quỳnh ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười: "Hay là gọi chị Tiểu Bảo với chị Giai Chi về nhé?"

Vương Tiểu Bảo và Quan Giai Chi dạo này đang ở Vân Nam. Trước đây hai người nói muốn đi đây đi đó một chuyến nhưng cũng không nghỉ hẳn việc chỗ Phương Lư Khôn mà chuyển sang làm việc từ xa. Chỗ Phương Lư Khôn không thiếu người, nhưng vị trí của họ vẫn luôn được giữ lại, hễ lúc nào quá tải là ông lại gọi điện nhờ hai người về hỗ trợ.

Mấy hôm trước Tạ Minh Quỳnh có liên lạc, được biết hai người đã được gọi về từ hai tháng trước. Hiện tại mùa cao điểm đá quý chắc cũng sắp qua, họ hoàn toàn có thể bớt chút thời gian ghé qua đây một chuyến.

Khi nghe nàng kể chuyện, Diệp Uyển Hồng vỗ đùi đánh đét: "Thế thì còn gì bằng! Vậy là tụi mình có tận năm người, nhất định sẽ làm cho cái sinh nhật này thật tưng bừng náo nhiệt."

Bà bắt đầu đưa tay nhẩm tính những thứ cần chuẩn bị: "Vậy ta phải đi mua ít dây ruy băng trang trí, rồi cả bánh kem nữa... Tiếc là ở đây cách trung tâm xa quá, không thì ta còn có thể vào phố mua cho A Lâm một món quà thật ý nghĩa."

"Ngày mai tụi cháu có thể chạy xe lên thành phố gần đây nhất," Ngô Diểu đề nghị. "Bà muốn mua gì thì lúc đó mình cùng đi."

Diệp Uyển Hồng nghe vậy thì rất động lòng, nhưng ngẫm nghĩ một hồi bà lại từ chối: "Thôi, hai đứa cứ đi đi, ta ở lại đây."

"A Lâm mới nhận kết quả ung thư dạ dày, chắc chắn tâm trạng đang rất tệ, ta muốn ở bên cạnh con bé thêm chút nữa. Hay là hai đứa lên phố rồi tiện tay mua giúp ta món quà mang về luôn nhé."

Dựa theo ý tưởng của bà, muốn trang trí cho buổi tiệc diễn ra vào ban ngày thật chỉn chu thì có lẽ phải cần đến thợ mộc, lại còn phải chọn được một nơi không quá lạnh lẽo, thậm chí có khi phải dựng cả lều bạt. Nhưng bà cũng chẳng uổng công sống ở thị trấn này suốt thời gian qua; hiện giờ ai có tay nghề làm được những việc này bà đều đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Bà có thể tranh thủ lúc hai nàng vào thành phố mua sắm để thuê người đến hoàn tất mọi khâu chuẩn bị.

Bà dự định sẽ tổ chức cho A Lâm một ngày sinh nhật thật ấm áp, theo đúng tiêu chuẩn mà ngày xưa bà từng dành cho con gái mình.

Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu không từ chối. Hai nàng dìu Diệp Uyển Hồng – người nãy giờ ngồi xổm trong tuyết đến mức đôi chân gần như tê cứng – trở về nhà. Hơi ấm từ lò sưởi nhanh chóng xua tan cái lạnh giá trên người họ. Bé Minh Bạch cũng chạy tới quấn quýt bên chân chủ. Tạ Minh Quỳnh trải sẵn tờ giấy vẽ lên bàn, mấy người cùng nhau bàn bạc rồi viết xuống danh sách những thứ cần mua sắm trong thành phố. Diệp Uyển Hồng là người trực tiếp lên kế hoạch chi tiết; có lẽ do những năm tháng làm giáo viên phải viết giáo án quá nhiều nên bản kế hoạch hành động của bà mang đậm phong thái công sở, chủ đạo là sự súc tích và rành mạch.

Sau khi hoàn tất kế hoạch, Diệp Uyển Hồng lấy lại vẻ phấn chấn, bà lại cười híp mắt đi về phía nơi ở của mình.

Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu tính toán một hồi, quyết định lần này sẽ không mang theo Minh Bạch và Tuyết Sinh mà để chúng ở lại đây cho Diệp Uyển Hồng chăm sóc. Chuyến đi này có lẽ phải mất hai ngày vì thành phố gần nhất là Khang Định, lái xe cũng phải mất ít nhất sáu tiếng, nên họ có thể sẽ phải nghỉ lại đó một đêm.

Với ý định đi sớm về sớm, sáng hôm sau Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu đã dậy từ tờ mờ sáng để kịp lên đường.

Độ cao của thành phố Khang Định so với mực nước biển thấp hơn thị trấn nhỏ nhưng cũng chẳng ấm áp hơn là bao. May mắn thay, thời điểm này không phải mùa cao điểm du lịch, nếu không có lẽ dù đi suốt sáu tiếng họ cũng chưa chắc đã vào được trung tâm.

Dòng sông Chiết Đa chảy xuyên qua lòng thành phố Khang Định, dọc hai bên bờ san sát những cửa hiệu cùng hai siêu thị cỡ nhỏ. Phóng tầm mắt nhìn về phía trước là những dãy núi hùng vĩ, khiến ngay cả những tòa nhà cao tám tầng cũng trở nên thật nhỏ bé. Khắp nơi đều tràn ngập hơi thở dân tộc đặc sắc; bên bờ sông còn có không ít cô gái trẻ đang xúng xính trong những bộ trang phục Tạng thuê được để chụp ảnh check-in.

Ngô Diểu đánh xe vào bãi đỗ của khách sạn đã đặt từ tối qua. Hai người cùng nhau đi bộ, cứ theo danh sách đã lập mà mua sắm, chẳng mấy chốc đồ đạc đã chất đầy cả một xe lớn. Ngoài ra, vẫn còn một vài thứ lặt vặt phải ghé các cửa tiệm nhỏ khác, và cả một ít đồ kim khí cũng cần phải tìm mua riêng.

Tạ Minh Quỳnh xoa xoa cái bụng đang kêu réo òm ọp, nàng lật xem cẩm nang du lịch rồi cùng Ngô Diểu đánh xe rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh Cục Lương thực. Nghe đồn quà vặt trong này ngon nức tiếng, Tạ Minh Quỳnh gọi ngay hai phần tào phớ và nem rán. Ăn xong vẫn thấy chưa bõ bèn gì, nàng lại kéo Ngô Diểu sang tiệm bên cạnh để thưởng thức món lẩu nấm bò Yak lừng danh. Nước dùng ngọt thanh, thịt bò tươi rói, thêm chút vị cay nồng của ớt khiến khẩu vị của cả hai đều vô cùng thỏa mãn. Tạ Minh Quỳnh định gọi thêm một phần nấm rừng, nhưng lại được hai cô gái du khách bàn bên tốt bụng can ngăn.

Họ thì thầm với nàng: "Nấm ở đây tuy hái trên núi về thật, nhưng họ chém giá đắt lắm, không đáng đâu."

Từng là những người nếm trải đủ loại lẩu nấm ở Vân Nam, hai người lập tức nghe lời khuyên mà buông thực đơn xuống. Dù vậy, bấy nhiêu đó cũng đủ để Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu đánh chén một bữa no nê, quét sạch cả nồi lẩu.

Sau bữa trưa, hai người về khách sạn chợp mắt một lát rồi buổi chiều lại tiếp tục hành trình. Họ cứ thong thả vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng sắm sửa đầy đủ những thứ cần mua.

Đêm về, Khang Định như khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn khác, lộng lẫy và huyền ảo hơn hẳn ban ngày. Các tiểu thương bắt đầu dọn hàng ra phố, dòng sông Chiết Đa được ánh đèn hắt xuống, nhuộm một màu xanh biếc trong vắt. Tạ Minh Quỳnh cực kỳ mê mẩn sắc xanh này, nàng đứng bên bờ sông chụp không ít ảnh để khi về sẽ tự mình pha phối một gam màu tương tự.

Ngô Diểu cùng nàng ngồi bên bờ sông ngắm nhìn dòng người qua lại. Tạ Minh Quỳnh quan sát các du khách đang mải mê chụp ảnh check-in, nàng tỉ mẩn điều chỉnh lại thông số máy ảnh rồi dắt Ngô Diểu đi dạo về phía cây cầu đêm.

Nàng nhờ một cô gái đi ngang qua giúp mình, mỉm cười hỏi: "Xin lỗi, bạn có thể chụp giúp tụi mình một tấm ảnh được không?"

Cô gái vui vẻ đồng ý, nhưng Ngô Diểu lại lộ rõ vẻ kháng cự. Cô chưa từng chụp ảnh bao giờ, trước ống kính máy ảnh, cô gần như lúng túng đến mức tay chân luống cuống, chẳng biết phải biểu cảm thế nào cho phải.

"Bạn gái cao ráo ơi, cười lên một chút đi mà," cô gái chụp ảnh tươi cười cổ vũ, "Đừng nghiêm nghị quá, cứ tự nhiên là đẹp nhất."

Ngô Diểu tựa lưng vào lan can, cố gắng nặn ra một nụ cười cứng nhắc. Tạ Minh Quỳnh nhìn là biết ngay cô đang nghĩ gì, nhưng hiếm khi thấy Ngô Diểu vụng về như thế, nàng cứ để cô nàng thợ ảnh loay hoay chỉ dẫn một hồi lâu, cho đến khi gương mặt Ngô Diểu sắp đóng băng vì gượng gạo, nàng mới vòng tay ôm lấy eo cô.

"Cô ấy hơi ngượng," Tạ Minh Quỳnh giải thích, "Cứ để tụi mình chụp thế này là được rồi."

Dứt lời, nàng còn tinh nghịch véo nhẹ vào phần thịt mềm bên hông Ngô Diểu. Ngô Diểu vốn đang căng cứng, nhưng khi hơi thở của Tạ Minh Quỳnh áp sát, mang theo cảm giác an toàn và nhẹ nhõm quen thuộc, cô chợt nhận ra đây là tấm ảnh đầu tiên của cả hai. Khóe môi cô khẽ cong lên, để lộ một nụ cười mỉm dịu dàng và thanh thoát.

Cô gái thợ ảnh nhanh tay bắt trọn khoảnh khắc đó, reo lên đầy phấn khích: "Tấm này tuyệt đối là cực phẩm luôn!"

Vừa nói, cô vừa hào hứng đưa điện thoại cho hai người xem. Quả thực, trong ảnh là dòng sông lấp lánh ánh đèn và con phố rực rỡ sắc màu dân tộc. Ở vị trí trung tâm, Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu tựa sát vai nhau; Tạ Minh Quỳnh cười rạng rỡ như nắng mai, còn ánh mắt Ngô Diểu thâm trầm nhìn vào ống kính, dưới ánh sáng lung linh, gương mặt cô càng thêm sắc sảo. Nụ cười mỉm nơi đầu môi Ngô Diểu như điểm xuyết hoàn hảo, khiến bức ảnh trở nên vô cùng hài hòa và lay động lòng người.

Ánh mắt Tạ Minh Quỳnh sáng rực lên: "Chúng ta về phải rửa tấm hình này ra ngay mới được, thật sự cảm ơn bạn nhé."

Cô gái lạ mặt mỉm cười xua tay, khoác ba lô lên vai rồi hòa vào dòng người. Ai nấy đều chỉ là những lữ khách lướt qua đời nhau, chẳng cần phải dừng chân quá lâu. Ngô Diểu cúi đầu ngắm nghía tấm ảnh trên màn hình, chính cô cũng cảm thấy nó rất đẹp: "Em cũng muốn một tấm."

"Được, chúng mình sẽ rửa hai bản," Tạ Minh Quỳnh đáp lời. Hai người dọc theo bờ sông tản bộ, lúc nãy nàng đã tìm hiểu về ẩm thực địa phương, chuẩn bị cho bữa đồ nướng đêm nay.

Điểm đến của họ là một tiệm đồ nướng vang danh đã hơn mười năm. Cách chế biến ở đây thiên về kiểu nướng vỉ; trên miếng sắt đen thẫm, những ngọn lửa màu cam rực rỡ bùng lên, tưởng như muốn chạm tới trần nhà. Từng miếng thịt đặt trên vỉ nướng cháy xèo xèo, mỡ ứa ra bóng loáng, hương thơm nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu đã tiêu diệt sạch sẽ lượng đồ ăn trị giá tận bốn trăm tệ.

Tấm ảnh lúc nãy dường như đã khơi dậy nguồn cảm hứng nào đó trong Ngô Diểu. Cô giơ điện thoại chộp lại khoảnh khắc ông chủ châm lửa, rồi cả cảnh Tạ Minh Quỳnh vô tình dính chút ớt trên chóp mũi khi ăn. Bộ nhớ điện thoại vốn trống trải của cô đêm nay bỗng đón nhận hàng chục tấm hình mới, mà tấm nào cũng đều có bóng dáng Tạ Minh Quỳnh. Chụp ảnh trở thành niềm vui lớn nhất của cô tối nay, đến mức Tạ Minh Quỳnh phải thúc giục mãi cô mới chịu đặt máy xuống để tập trung ăn uống.

Khi rời khỏi quán đồ nướng đã là tám giờ rưỡi tối, phố xá thưa thớt người qua lại. Tạ Minh Quỳnh khép chặt lớp áo, cái lạnh về đêm ở đây buốt đến lạ thường, hai người vội vã rảo bước quay về khách sạn.

Lần này, họ chỉ thuê một căn phòng duy nhất – một sự lựa chọn ngầm định mà cả hai đều thấu hiểu mục đích đằng sau. Đó là một phòng thuộc khách sạn có tầm nhìn đẹp nhất Khang Định; qua khung cửa sổ sát đất, họ có thể thu trọn cảnh sắc phố phường vào tầm mắt. Đây là loại kính một chiều, chỉ có người bên trong mới nhìn thấy được bên ngoài.

Vừa về đến phòng, Tạ Minh Quỳnh lập tức đi tắm để tẩy sạch mùi khói thịt nướng ám trên người. Nàng vừa sấy tóc vừa lật tìm trong đống hành lý bộ váy ngủ mình đã mua ở Hồ Bắc trước chuyến đi Xuyên Tây này. Đó là một thiết kế táo bạo với phần lưng khoét sâu, tà váy rũ xuống mềm mại với hàng cúc được đính khéo léo. Nàng đưa tay kéo nhẹ, hàng cúc không hề chặt chẽ, chỉ cần một lực nhỏ cũng đủ để mở tung hơn nửa vạt váy.

Hồi còn ở Hồ Bắc, nàng vốn đã định mặc thử, nhưng rồi vụ việc của Diệp Uyển Hồng ập đến khiến họ phải vội vàng lên đường. Suốt dọc hành trình cũng chẳng có dịp nào thích hợp, bởi họ luôn đi cùng Diệp Uyển Hồng, và thói quen của Ngô Diểu cùng Tạ Minh Quỳnh vẫn là thuê hai phòng riêng biệt.

Thực tế, thói quen này bắt nguồn từ chính Tạ Minh Quỳnh. Ngay cả khi còn quen Ngô Lận Như suốt năm năm, nàng vẫn luôn duy trì không gian riêng, vì nàng quan niệm rằng dù thân mật đến đâu cũng cần một chút khoảng trời cá nhân. Dẫu cho khi ở bên Ngô Diểu, hai người vẫn tự do ra vào phòng nhau, thậm chí hầu như đêm nào cũng ngủ chung phòng, nhưng việc giữ một căn phòng riêng vẫn là điều nàng cảm thấy cần thiết. Chính vì vậy, khi đi du lịch, họ vẫn duy trì thói quen thuê phòng đôi như cũ.

Tạ Minh Quỳnh không thể nào khoác lên mình bộ cánh này rồi nghênh ngang băng qua hành lang khách sạn để đi tìm Ngô Diểu, lại càng không thể tự dưng một ngày đẹp trời chỉ thuê duy nhất một phòng – nếu làm vậy, Diệp Uyển Hồng nhất định sẽ trêu chọc hai nàng đến nơi đến chốn. Thế là, bộ váy ngủ ấy đành bị nàng nén xuống đáy hòm, lặng lẽ chờ đợi một thời cơ chín muồi.

Lần này chỉ có hai người đơn độc ra ngoài, chính là cơ hội không thể tốt hơn. Thừa lúc Ngô Diểu còn đang tắm, nàng đứng trước gương, hồi hộp thay bộ đồ ngủ vào. Lần đầu mặc kiểu trang phục này, dù là tự ngắm mình trong gương, nàng cũng thấy đôi chút ngượng ngùng. Thực ra bộ váy không quá hở hang, nhưng chính cái vẻ nửa kín nửa hở ấy lại càng khiến người ta nảy sinh ý muốn được khám phá hư thực.

Tiếng vòi sen trong phòng tắm chợt tắt, nhưng Tạ Minh Quỳnh vì đang bận sấy tóc nên chẳng hề hay biết. Ngay khi vừa bước ra, Ngô Diểu lập tức sững người.

Tạ Minh Quỳnh chân trần đứng trên tấm thảm Ba Tư, mái tóc còn vương hơi nước rũ xuống bờ vai. Nàng đang quay lưng về phía cô, để lộ một mảng lưng trắng ngần không tì vết. Giữa tà áo khoét sâu là những sợi dây lụa đen đan chéo mềm mại, càng làm nổi bật lên làn da trắng đến mức như đang phát sáng.

"Chị..." Giọng Ngô Diểu bỗng chốc lạc đi.

Tạ Minh Quỳnh giật mình quay đầu lại, thoáng chút hoảng hốt: "Sao em đã ra rồi?"

Ánh mắt chạm nhau, vành tai nàng bỗng nóng ran. Cúi xuống nhìn trang phục của mình, nàng dứt khoát xoay nhẹ một vòng tại chỗ, cố lấy lại phong thái tự tin mà nhướng mày hỏi: "Thế nào, đẹp không?"

"Có phải... người bán hàng may thiếu vải không?" Ngô Diểu dè dặt hỏi một câu.

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Trong phút chốc, nàng cảm thấy bầu không khí kiều diễm mình dày công tạo dựng đã tan tành mây khói sau câu nói của Ngô Diểu.

"Em nói cái gì cơ? Không lẽ không có khả năng là người ta cố tình thiết kế như thế à?" Tạ Minh Quỳnh chống nạnh, chút ngượng ngùng lúc nãy đã bay sạch, nàng bực bội vặn hỏi: "Rốt cuộc là có đẹp hay không?"

"Đẹp chứ." Ngô Diểu dù không hiểu lắm nhưng vẫn hết sức tôn trọng. Tạ Minh Quỳnh là họa sĩ, thường xuyên mua những món đồ kỳ lạ cũng là chuyện bình thường, đáng lẽ cô phải sớm quen với điều đó mới phải. Cô vội vàng gật đầu khẳng định: "Đặc biệt đẹp."

Tạ Minh Quỳnh khẽ hừ một tiếng rồi ngồi xuống giường, cầm chiếc máy sấy không dây tiếp tục công việc của mình. Năm nay nàng vừa mới đầu tư một khoản không nhỏ để làm kiểu tóc uốn sóng nước; mỗi lần gội đầu xong rồi sấy khô là lúc những lọn tóc đen nhánh, dày dặn ấy bồng bềnh nhất. Nhìn nàng lúc này, Ngô Diểu bỗng liên tưởng đến những vị tinh quái ẩn hiện nơi núi rừng sâu thẳm.

"Thực sự rất đẹp." Ngô Diểu cứ thế vây quanh nàng, nhìn tới nhìn lui như một chú cún nhỏ, thi thoảng còn nghiêng đầu quan sát đa chiều, đa góc độ để rồi chân thành thốt lên: "Trông chị cứ như yêu quái vậy."

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Uổng công lúc nãy khi thấy Ngô Diểu vây quanh mình, nàng còn cảm thấy rất đỗi hưởng thụ, cứ ngỡ là đã chạm được vào sự thưởng thức sâu sắc nhất trong đáy mắt của đối phương.

Tạ Minh Quỳnh thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc: "Em đang mắng chị đấy à? Chị không ngủ cùng với em nữa, xuống lầu thuê phòng khác ngay cho chị!"

Nàng giận thật rồi, cơn giận bùng lên hừng hực. Sao đã qua một năm rồi mà Ngô Diểu vẫn cứ là "kẻ hủy diệt bầu không khí" như thế nhỉ?

Ngô Diểu ngẩn người, bấy giờ mới nhận ra Tạ Minh Quỳnh đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Ý em là, chị đẹp như những tinh quái vừa mới hóa hình người vậy."

"Cái kiểu ví von gì thế hả?" Tạ Minh Quỳnh hầm hè trừng mắt nhìn cô: "Em có thể có chút văn hóa được không! Đã bảo em đọc thêm sách vào rồi mà!"

Ngô Diểu chăm chú nhìn nàng, dường như sực nhớ ra điều gì, cô bất chợt cúi người đặt một nụ hôn lên môi nàng. Tạ Minh Quỳnh sững lại; nàng nhìn thấy trong đáy mắt Ngô Diểu một cảm giác xâm lược đã lâu không thấy. Nàng dứt khoát quay mặt đi, khẽ hừ một tiếng: "Làm gì thế? Chị không phải kiểu người dễ dỗ dành thế đâu."

"Vậy hôn thêm mấy lần nữa thì sao?" Ngô Diểu nghiêm túc hỏi.

"Thêm mấy lần cũng không được," Tạ Minh Quỳnh cố tình làm khó.

Ngô Diểu rơi vào trầm tư. Tạ Minh Quỳnh vừa thấy bộ dạng ấy đã linh cảm có chuyện chẳng lành, nàng vội vàng can ngăn: "Em đừng có mà suy nghĩ quá xa đấy."

"Muộn rồi," Ngô Diểu lắc đầu, "Em đã nghĩ xong rồi."

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Nàng có chút dở khóc dở cười, dè dặt hỏi: "Thế em nghĩ ra cái gì rồi?"

Dựa theo định lý "Ngô Diểu vừa suy ngẫm, cả thế giới liền bật cười", nàng đồ rằng giây tiếp theo kiểu gì từ miệng cô cũng thốt ra điều gì đó khiến nàng tuyệt vọng, câm nín, phẫn nộ hoặc sụp đổ – hay thậm chí là cả bốn cảm xúc ấy cùng một lúc. Tạ Minh Quỳnh thầm làm công tác tư tưởng cho bản thân.

Thế nhưng lần này Ngô Diểu lại hành động khác thường. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một vật gì đó rồi lôi kéo Tạ Minh Quỳnh đi về phía cửa sổ sát đất. Sau một tiếng "cạch" khô khốc, diễn viên gạo cội – chiếc còng tay – lại chính thức tái xuất giang hồ. Tạ Minh Quỳnh bị khóa tay vào khung cửa, buộc phải giơ một tay lên, mặt hướng về phía cửa sổ.

Tim nàng đập loạn nhịp: "Em làm cái gì thế?"

Ngô Diểu ôm nàng từ phía sau, cằm tì lên cổ nàng khẽ cọ xát, giọng nói đầy vẻ thấu đáo: "Làm điều mà chị muốn em làm."

Tạ Minh Quỳnh thấy nhột liền rụt vai lại: "Chị đã nói gì đâu."

Ngô Diểu tìm đến đôi môi nàng rồi trao một nụ hôn sâu, Tạ Minh Quỳnh chẳng còn đường lui, chỉ có thể mặc cho đối phương tước đoạt hết dưỡng khí trong lồng ngực. Hai cơ thể như khảm chặt vào nhau trước khung cửa sổ sát đất. Tạ Minh Quỳnh th* d*c, mãi một lúc lâu sau Ngô Diểu mới chịu buông nàng ra.

Đầu óc nàng có chút choáng váng, nhưng phải thừa nhận rằng cách tạ lỗi này của Ngô Diểu khiến nàng rất đỗi hưởng thụ. Nàng định đưa tay vuốt tóc cô, nhưng chợt nhớ ra một tay đã bị còng, tay còn lại thì vẫn bị Ngô Diểu mười ngón đan chặt từ lúc hôn đến giờ.

"Buông chị ra trước đã," nàng khàn giọng nói.

Ngô Diểu lắc đầu: "Em không buông."

Tạ Minh Quỳnh: "?"

Lần này Ngô Diểu ghé sát tai nàng, giọng nói cũng trầm đục đầy ám ảnh, khiến vành tai nàng tê dại: "Khách sạn này là do chị đặt, chị cố tình chọn căn phòng này, chẳng phải là vì ở đây có thể nhìn thấy núi sông, thấy phố phường rực rỡ ánh đèn sao? Khi em và chị ở trước khung cửa này, cảm giác chẳng phải sẽ k*ch th*ch hơn rất nhiều hay sao?"