(Chương này được gợi ý nghe cùng bản nhạc BLACK DD - Run toward sunset)
Dãy lầu Ác Thủ Lâu vừa đón một người trẻ tuổi chuyển đến.
Cô gái ấy khoác trên vai một chiếc ba lô nhỏ, chẳng ai biết bên trong chứa thứ gì. Vừa đặt chân tới, cô đã vào ở nhờ trong nhà của Tạ Minh Quỳnh – cô nàng chuyên bán quần áo ở đây.
Cái dãy lầu Ác Thủ Lâu này chật hẹp đến cùng cực, nhà nọ với nhà kia chỉ cách nhau một khoảng không nhỏ đến mức mở cửa sổ ra là thấy sát mặt nhau. Tạ Minh Quỳnh đã bám trụ ở nơi này được hai năm rưỡi, mỗi sáng sớm tất tả ra ngoài bán hàng, để rồi đêm về lại mang theo tấm thân rã rời đầy mỏi mệt trở về căn phòng nhỏ.
Nàng bôn ba xứ người từ sớm, thực ra cũng chẳng ôm mộng tưởng gì lớn lao, chỉ mong sao có thể sống tốt qua ngày. Tận dụng lúc giá thuê nhà còn rẻ mấy năm trước, nàng thuê một gian mặt tiền nhỏ để bán trang phục, chọn lối kinh doanh lấy số lượng bù lợi nhuận. Thế là cứ mỗi khi cánh cửa xếp ở khu phố buôn bán dưới hầm cầu vượt mở ra, lại là lúc một ngày mới của nàng bắt đầu.
Khách khứa ra vào tấp nập, mỗi bộ quần áo bán đi đều là kết quả của những màn mặc cả, đấu trí đầy căng thẳng. Đêm khuya tĩnh mịch, nàng mới ngồi bấm đốt tính toán tiền lời. Thực ra lợi nhuận cũng chẳng đáng là bao, có khi còn không bằng mấy hàng quán bày bán đồ ăn vặt vỉa hè, nhưng nàng vốn là người yêu cái đẹp, lại sợ mùi khói dầu ám vào người nên mới nhất quyết bám trụ lại trong cửa tiệm của mình.
Ngô Diểu là người mà nàng vô tình nhặt được bên lề đường.
Nàng chưa bao giờ gặp một cô gái nào kỳ lạ đến thế.
Dưới hầm cầu vượt, những cơn gió lùa qua mang theo đủ thứ mùi hỗn tạp của phố thị. Ngô Diểu dừng chân trước cửa tiệm của nàng, khẽ hỏi liệu nàng có đang tuyển nhân viên hay không.
Tạ Minh Quỳnh nghe xong không nhịn được mà bật cười: "Em nhìn xem, cái tiệm nhỏ xíu như cái lỗ mũi này của chị mà còn cần tuyển người phụ giúp sao?"
Ngô Diểu sở hữu một gương mặt với những đường nét sắc sảo, nhưng sâu trong đáy mắt lại thuần khiết vô cùng. Cô chỉ gật đầu, nghiêm túc đáp lại: "Em thấy cần mà."
Tạ Minh Quỳnh xua tay: "Chị không có tiền thuê nổi đâu."
Ngô Diểu cũng không nói gì thêm, cô khoác lại chiếc ba lô nhỏ, lặng lẽ hòa mình vào dòng người tấp nập trong hầm đi bộ. Tạ Minh Quỳnh đứng tựa cửa xếp, lặng im nhìn theo bóng lưng ấy một hồi lâu, rồi mới quay người vào trong tiếp tục đon đả chào mời khách khứa.
Sáng hôm sau, khi đến mở cửa hàng, nàng lại bắt gặp Ngô Diểu đang ngủ vạ vật ngay trong hầm đi bộ.
Vẫn là gương mặt sắc sảo ấy, Ngô Diểu trải tấm chăn đệm mỏng lên nền đất để ngả lưng qua đêm. Giữa dòng người qua lại, thi thoảng có ai đó còn ném vào túi hành đồ của cô vài đồng bạc lẻ, chắc hẳn họ lầm tưởng cô là kẻ ăn xin.
Tạ Minh Quỳnh ngồi xổm xuống trước mặt, chống cằm chờ cô tỉnh giấc. Thực ra, nàng chỉ chợt nhớ về chính bản thân mình của những ngày đầu tiên vừa mới rời khỏi nhà.
Lúc mới đặt chân đến Quảng Đông, nàng cũng lâm vào tình cảnh tương tự: trong túi không còn nổi một xu, phải chạy vạy khắp nơi tìm chỗ tá túc. Nàng đã từng ngủ dưới gầm cầu, từng nằm co quắp trên ghế đá công viên. Mãi sau này, nàng xin vào làm phục vụ cho một quán ăn, chắt bóp mãi mới dành dụm được chút tiền để thuê một căn phòng nhỏ trong khu làng trong phố.
Chủ quán là một người phụ nữ đẫy đà, bà nhìn Tạ Minh Quỳnh rồi cười xòa: "Người từ nơi khác tới sao? Tiền lương không cao nhưng bù lại bao ăn ba bữa, ở lại làm đi."
Với Tạ Minh Quỳnh lúc bấy giờ khi đã cạn kiệt cả tiền lẫn lực, câu nói ấy chẳng khác nào dòng nước cam lộ giữa sa mạc, kéo nàng ra khỏi bờ vực của sự tuyệt vọng.
Và giờ đây, khi nhìn thấy Ngô Diểu, nàng cứ ngỡ như đang soi thấy bóng hình của chính mình năm nào.
Hôm qua, dì bán bún thập cẩm cay bên cạnh kể với nàng rằng, cô gái này đã quanh quẩn ở đây tìm việc suốt bốn năm ngày nay nhưng chẳng ai chịu nhận.
Đêm qua trở về, Tạ Minh Quỳnh ngồi nhẩm lại tiền lời, nàng vẫn tự biết mình không đủ sức thuê nhân viên, nhưng nàng có thể dành ra nửa chiếc giường cho một cô gái đang không nơi nương tựa tá túc tạm qua ngày.
Khi Ngô Diểu tỉnh giấc, đập vào mắt cô là gương mặt đang thẫn thờ xuất thần của người đối diện. Cô tất nhiên nhận ra đây là ai – người mà cô tự thầm định danh là cô chủ xinh đẹp nhất cả khu phố này. Cô lang thang ở đây đã lâu, và nàng chính là người có dung mạo thoát tục nhất mà cô từng gặp, từ đôi mày, làn mắt đến cánh mũi, chẳng có nét nào là không tinh xảo. Khi nàng cười, trông nàng như một cơn gió xuân, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ thắp sáng cả đường hầm tăm tối này.
"Em có cần chỗ ở không?" Nàng chìa tay về phía cô, hỏi khẽ: "Chị có thể cho em ở nhờ vài ngày."
Ngô Diểu tựa lưng vào tường, lặng im nhìn nàng: "Tại sao lại giúp em?"
Tạ Minh Quỳnh khẽ nghiêng đầu: "Chắc là vì thấy em hơi đáng thương chăng?"
Ngô Diểu đặt bàn tay mình vào đôi tay mềm mại của nàng, khẽ gật đầu: "Vậy thì thực sự cảm ơn chị."
Tạ Minh Quỳnh hơi kinh ngạc nhìn cô, nhưng rồi cũng nhanh chóng dắt cô về nhà. Ngô Diểu cứ thế bước vào cuộc đời của nàng.
Căn phòng thuê vốn chẳng rộng rãi gì, chỉ có một phòng ngủ và một nhà vệ sinh. Đặt xong chiếc giường là không gian cũng chẳng còn lại bao nhiêu, Ngô Diểu chỉ có thể nằm chen chúc cùng Tạ Minh Quỳnh. Nửa đêm, họ nằm cạnh nhau, lưng sát vào lưng. Hơi nóng hầm hập của đêm hè bủa vây, chiếc điều hòa cũ kỹ của Tạ Minh Quỳnh cứ kêu "ù ù" rung bần bật mà chẳng mang lại được chút khí mát nào đáng kể.
Ngô Diểu quay mặt về phía cửa sổ, ngước nhìn vầng trăng trên cao. Sau lưng cô vang lên tiếng hỏi của Tạ Minh Quỳnh: "Em tên gì?"
"Ngô Diểu," cô thấp giọng đáp.
Tạ Minh Quỳnh "ồ" một tiếng. Chiếc quạt nan trong tay nàng phẩy phẩy, tạo ra những tiếng xé gió khe khẽ, cố gắng dẫn chút hơi lạnh yếu ớt từ máy điều hòa về phía hai người. Nàng quạt được một lúc thì mỏi tay không phẩy nổi nữa, Ngô Diểu liền đưa tay đón lấy chiếc quạt từ nàng.
Tạ Minh Quỳnh nằm ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Gió từ phía Ngô Diểu quạt sang không quá mát mẻ, nhưng được cái cô dùng sức đều đặn, luồng gió thổi mạnh làm những sợi tóc mai của nàng bay lên rồi lại rớt xuống mặt chiếu trúc.
"Chị tên là Tạ Minh Quỳnh," nàng đột nhiên nói.
Ngô Diểu đáp: "Em biết."
Tạ Minh Quỳnh nói tiếp: "Em có ước mơ gì không?"
Ngô Diểu trả lời: "Không có."
Tạ Minh Quỳnh khẽ bật cười: "Chị thì có nhiều ước mơ lắm, có thể chia cho em bớt vài cái đấy."
"Chị từng nghĩ cuộc đời mình nhất định phải thật rực rỡ. Tốt nhất là có một chiếc xe, nuôi một chú chó, rồi có thể đi du lịch khắp nơi, thích đâu đi đó. Hết tiền thì đi làm thuê, chờ tích đủ tiền lại tiếp tục lên đường."
Nói đoạn, nàng bỗng trầm mặc hẳn đi. Đó là giấc mơ từ bao lâu về trước mà chính nàng cũng không rõ nữa. Còn thực tại phũ phàng là nàng đang bị vây hãm trong căn phòng trọ này, với một tương lai mà chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy được điểm cuối nhạt nhòa.
Ngô Diểu yên lặng lắng nghe. Ngay khi Tạ Minh Quỳnh tưởng rằng cô sẽ không lên tiếng nữa, cô lại đột ngột hỏi: "Điểm dừng chân đầu tiên là ở đâu?"
Tạ Minh Quỳnh quái lạ thay lại hiểu thấu ý tứ của cô. Trong bóng tối, đôi mắt nàng bừng sáng. Nàng nhắm nghiền mắt lại, bắt đầu vẽ ra những viễn cảnh: "Em đừng hỏi chị chặng đầu đi đâu, em phải hỏi xem chúng mình sẽ lái xe gì, nuôi loại chó nào mới đúng."
Ngô Diểu thuận theo ý nàng, hỏi tiếp: "Vậy chúng ta lái xe gì để khởi hành? Nuôi chú chó thế nào?"
"Chị thích xe việt dã, một chiếc Hummer đen tuyền thì sao? Còn chó thì chị chưa để tâm lắm, nhưng lướt video ngắn tôi lại cực kỳ mê giống Border Collie vì chúng thông minh. Vậy chúng ta sẽ lái Hummer, mang theo Border Collie, từ Quảng Đông bắt đầu xuất phát. Trạm đầu tiên sẽ là Trùng Khánh." Tạ Minh Quỳnh hăng hái vạch ra kế hoạch.
"Đến Hồng Nhai Động, tượng đài Giải Phóng ở Trùng Khánh, ngồi cáp treo vượt Trường Giang, rồi lại đi sở thú ngắm gấu trúc." Ngô Diểu tiếp nối mạch chuyện của nàng.
Tạ Minh Quỳnh gật đầu: "Vậy trạm thứ hai thì sao? Chúng mình đi đâu?"
Ngô Diểu đáp: "Đi Tứ Xuyên đi, bên đó nhiều núi lắm."
Tạ Minh Quỳnh hưởng ứng: "Được! Chị muốn đến Đô Giang Yển ngắm nước, đến sông băng Đạt Cổ xem băng, rồi ghé Cửu Trại Câu thưởng ngoạn cảnh sắc!"
"Đến lượt em định vị, đã tới Cửu Trại Câu rồi thì không thể không lái xe vào Tây Tạng..."
Trong đêm khuya tĩnh mịch, căn phòng trọ chật hẹp vang lên những lời ảo tưởng vẩn vơ của hai cô gái. Tạ Minh Quỳnh chớp mắt, chợt thấy hành động này thật ấu trĩ, nhưng Ngô Diểu bên cạnh lại tỏ ra trang trọng như thể đây là đại sự, khiến nàng cũng cảm thấy những mộng tưởng này là điều vô cùng quan trọng. Dẫu rằng tương lai có lẽ nàng chẳng thể làm được, nhưng con người ta không thể đánh mất đi dũng khí để tưởng tượng.
Hai người cứ thế kẻ tung người hứng, cho đến tận khuya, Tạ Minh Quỳnh mới không chịu nổi mà thiếp đi. Đầu nàng tựa vào vai Ngô Diểu, mái tóc mềm mại cọ nhẹ vào cổ đối phương. Ngô Diểu thấy hơi nhột nhưng bản năng không muốn tránh né, cô chỉ khẽ cúi đầu áp mặt vào đỉnh đầu Tạ Minh Quỳnh, vô thức cọ xát, rồi cũng nương theo hơi ấm của nàng mà chìm vào giấc nồng.
Sau khi thu nhận Ngô Diểu, cuộc sống của Tạ Minh Quỳnh vẫn tiếp diễn như thường nhật. Ngô Diểu mỗi ngày đều đi sớm về muộn, chẳng ai rõ cô đi làm gì. Cô không ăn cũng chẳng uống đồ của Tạ Minh Quỳnh. Nàng bảo chỉ chia cho cô nửa giường, cô liền thật sự chỉ nằm đúng nửa phần giường ấy.
Có lẽ khoảng cách quá gần giữa hai cơ thể luôn nảy sinh những phản ứng sinh lý kỳ lạ. Trong đêm thanh vắng, hơi thở nóng hổi của Ngô Diểu phả lên cổ Tạ Minh Quỳnh, mang theo sự ám muội nồng nàn. Ban đầu cả hai chỉ vô thức xích lại gần nhau, nhưng sau đó, trong bóng tối lại bắt đầu truyền đến những tiếng th* d*c kìm nén.
Có lẽ lòng tốt của Tạ Minh Quỳnh khi giúp đỡ Ngô Diểu cũng chẳng hoàn toàn thuần khiết. Nàng biết mình dễ dàng đưa Ngô Diểu về nhà như vậy, ngoài ý muốn giúp đỡ, phần lớn còn vì khí chất trên người cô quá đỗi thu hút nàng.
Và điều đáng mừng là, dường như Ngô Diểu cũng cảm thấy như vậy.
Dẫu Ngô Diểu rất ít khi để lộ tâm tư, nhưng Tạ Minh Quỳnh vẫn có thể nhìn thấu được tất cả.
Trong thế giới của những người trưởng thành, có những điều chẳng cần phải nói quá rõ ràng; chỉ cần những cái hôn sâu và sự quấn quýt trong căn phòng mờ tối cũng đủ để họ cùng nhau đi qua những đêm dài đằng đẵng. Ít nhất là với một tâm hồn đã cô đơn quá lâu như Tạ Minh Quỳnh, nàng luôn nghĩ như thế.
Cuộc sống ấy cứ thế kéo dài cho đến tận mùa đông. Dù đã vào đông nhưng Quảng Đông vẫn mang theo chút hơi nóng hầm hập, nhiệt độ cứ dao động quãng mười mấy hai mươi độ, có khi chỉ cần mặc một chiếc áo ngắn tay là đủ.
Một ngày nọ, Tạ Minh Quỳnh dắt Ngô Diểu ra bờ biển. Dạo gần đây Ngô Diểu ở nhà nhiều hơn trước, và Tạ Minh Quỳnh dường như cũng đã tiên liệu được điều gì đó sắp xảy đến. Gió biển thổi tung mái tóc Tạ Minh Quỳnh, nàng mua mấy lốc bia, cùng Ngô Diểu uống đến say sưa giữa buổi hoàng hôn tuyệt đẹp.
Khi Tạ Minh Quỳnh đã say khướt, Ngô Diểu lặng lẽ cõng nàng trên lưng, lững thững đi dọc đường bờ biển để quay về dãy lầu Ác Thủ Lâu nơi xóm trọ. Đôi mắt Ngô Diểu luôn mang một sắc đen thuần khiết; điều đó không có nghĩa là cô ngây thơ, mà chỉ đơn giản là cô làm việc hay nói chuyện đều rất thẳng thắn, chẳng mấy khi vòng vo.
Suốt ba tháng qua, cô chưa từng tiết lộ với Tạ Minh Quỳnh rằng mình làm gì ở Quảng Đông, nhưng qua việc cô ở nhà ngày một nhiều hơn, nàng vẫn cảm nhận được sự thật rằng cô sắp sửa rời đi. Không có lời níu kéo, cũng chẳng có câu biệt ly, vẫn là những quy tắc ngầm định của người lớn: họ chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, cùng đi qua một đoạn thời gian quấn quýt nồng nàn trong căn phòng trọ chật hẹp mà thôi.
Ngô Diểu pha nước mật ong, tỉ mẩn đút cho nàng uống. Cô ngồi bên mép giường, chăm chú nhìn gương mặt ửng hồng vì men rượu của Tạ Minh Quỳnh, chẳng ai rõ cô đang nghĩ gì. Chỉ biết rằng, trước lúc rời đi, cô đã đặt một nụ hôn lên trán nàng – một nụ hôn thành kính, nhẹ nhàng mà ngoài cô ra chẳng ai hay biết.
Sáng hôm sau khi Tạ Minh Quỳnh tỉnh giấc, ánh nắng đã tràn qua cửa sổ. Nàng không thấy đau đầu vì say, chỉ ngơ ngác nhìn trần nhà hồi lâu. Mọi dấu vết của một người khác trong căn phòng đã biến mất không còn tăm tích. Nàng hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ vào mặt mình để ép bản thân phải tỉnh táo lại.
Mãi đến khi rời giường, nàng mới phát hiện Ngô Diểu không hề ra đi tay trắng, cô đã để lại một lá thư. Bấy giờ Tạ Minh Quỳnh mới biết lý do thực sự khiến Ngô Diểu lặn lội đến Quảng Đông: cô đi tìm mẹ mình. Cô đã tìm suốt ba tháng trời, và cuối cùng thứ cô tìm thấy chỉ là một tấm bia mộ lạnh lẽo.
Lá thư vô cùng ngắn gọn, chỉ giải thích mục đích mình đến đây như một lời hồi đáp dành cho sự bao bọc của Tạ Minh Quỳnh. Tạ Minh Quỳnh chớp mắt, lặng lẽ cất lá thư vào ngăn kéo dưới cùng.
Sau khi Ngô Diểu rời đi, thời gian vẫn cứ thế trôi. Tạ Minh Quỳnh đã quen với nhịp sống này suốt nhiều năm qua: mỗi ngày lại kéo cánh cửa xếp ra đón những vị khách lạ lẫm, để rồi đêm muộn lại lủi thủi trở về căn nhà nhỏ hẹp của mình.
Ngô Diểu dường như chỉ là một viên sỏi nhỏ rơi xuống dòng sông đời nàng, gợn lên chút sóng tăm rồi lập tức tan biến, trả lại mặt nước sự tĩnh lặng để nó tiếp tục chảy về phía vốn dĩ phải thuộc về.
Mùa xuân năm thứ hai, khi hoa cỏ bắt đầu đâm chồi, việc buôn bán của Tạ Minh Quỳnh cũng khấm khá hơn đôi chút. Mùa đông dưới hầm đi bộ vừa ẩm vừa lạnh nên chẳng mấy ai ghé qua, mùa xuân tuy cũng không khô ráo hơn là bao, nhưng ít ra mọi người đã chịu ra đường.
Lại một buổi hoàng hôn buông xuống, Tạ Minh Quỳnh kết thúc một ngày dài mỏi mệt để trở về nhà. Thường thì các tiệm quần áo sẽ cố mở đến tám chín giờ tối, thậm chí có nơi tới tận đêm khuya, nhưng nàng thực sự không chịu nổi nữa. Cuộc sống lặp đi lặp lại không chút triển vọng trong căn phòng trọ chật hẹp này đang dần bào mòn tinh lực, khiến nàng chỉ muốn sớm dọn hàng để về nằm vật ra giường, dùng sự cô độc của đêm tối để tự dỗ dành bản thân rằng ngày mai vẫn phải tiếp tục mở cửa mưu sinh.
Bên cửa sổ sát giường phản chiếu ánh ráng chiều rực rỡ, nàng trở mình, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mảnh trời cũng chật hẹp không kém phía ngoài.
Dưới lầu bỗng vang lên tiếng còi xe "đô đô" phá tan không gian yên tĩnh. Tạ Minh Quỳnh nằm lì không muốn động đậy, nhưng chỉ một lát sau, điện thoại nàng rung lên bần bật. Nàng uể oải cầm máy, sững sờ khi thấy khung trò chuyện của Ngô Diểu – người từ lúc rời đi chưa từng gửi cho nàng một tin nhắn nào – hiện lên một đoạn ghi âm ngắn.
Tạ Minh Quỳnh nhấn mở, giọng nói quen thuộc chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Lên sân thượng."
Dù ban đầu không định bận tâm, nhưng đôi chân nàng vẫn theo bản năng bước về phía sân thượng tầng cao nhất. Từ căn phòng trọ của nàng, ngoài những khung cửa sổ đóng kín và màn che của nhà đối diện thì chẳng thấy được gì khác. Chỉ khi đứng từ trên sân thượng nhìn xuống, nàng mới thực sự thấy được bóng dáng Ngô Diểu. Cô đang tựa lưng vào một chiếc xe hơi nhỏ cũ kỹ, mặc áo ngắn tay và đội mũ lưỡi trai.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn, Ngô Diểu ngước đầu lên, hét lớn: "Đi không?"
Ánh mắt cả hai chạm nhau, chẳng biết tại sao tim nàng bỗng đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng dường như đã lờ mờ nhận ra điều gì, lớn tiếng hỏi vọng xuống: "Đi đâu?"
"Chẳng phải tụi mình đã hẹn rồi sao? Trùng Khánh." Ngô Diểu đáp lại một cách hiển nhiên.
Đáy mắt Tạ Minh Quỳnh cay xè, một cảm giác nghẹn ngào khó tả dâng lên: "Chẳng phải đó chỉ là chuyện tụi mình bịa ra thôi sao?"
Ngô Diểu khẳng định: "Em chưa từng coi đó là chuyện bịa."
Nước mắt Tạ Minh Quỳnh cứ thế rơi lả chã. Nàng nhìn chiếc xe nhỏ nhắn bên dưới, vừa sụt sịt vừa nghẹn ngào pha chút đùa giỡn: "Thế còn chiếc Hummer đã hứa đâu? Sao giờ lại thành Ford thế này?"
Ngô Diểu vỗ vỗ lên lớp vỏ xe màu xám bóng loáng, thành thật đáp: "Tại nó rẻ, em mua lại có sáu ngàn tệ thôi. Chủ trước là giáo viên, chỉ chạy quanh thành phố, mười mấy năm mà mới đi được mười lăm vạn cây số."
"Chiếc xe này tính ra còn già hơn cả tụi mình ấy chứ," Tạ Minh Quỳnh lau vội nước mắt, lại hỏi tiếp: "Thế còn Border Collie đâu?"
Ngô Diểu từ trong xe bế ra một chú chó ta nhỏ xíu với hai màu đen trắng đan xen: "Em nhặt được nó bị người ta vứt trong thùng rác bên đường, tụi mình cứ đặt tên nó là Border Collie đi."
"Hóa ra tất cả đều là phiên bản giá rẻ à?" Tạ Minh Quỳnh dở khóc dở cười.
Ngô Diểu cẩn thận đặt chú chó nhỏ vào ghế sau, rồi ngước đầu lên hỏi đầy dứt khoát: "Rốt cuộc chị có đi không?"
Tạ Minh Quỳnh không đáp lời ngay. Ngô Diểu cũng cứ thế yên lặng nhìn nàng, kiên nhẫn đợi nàng đưa ra quyết định cuối cùng.
Một lúc lâu sau, Tạ Minh Quỳnh mới hít một hơi thật sâu. Nàng ngửa đầu nhìn cánh chim vừa lướt ngang qua bầu trời, thầm thì: "Đi chứ."
Ngô Diểu ở dưới lầu chỉ thấy cánh môi nàng mấp máy mà không nghe rõ, liền dứt khoát gửi một tin nhắn thoại: "Chị nói gì cơ?"
Nghe xong tin nhắn trên WeChat, Tạ Minh Quỳnh lấy hết sức bình sinh hét lớn xuống dưới lầu: "Chị bảo là đi! Đi ngay bây giờ!"
Gương mặt vốn đang căng thẳng của Ngô Diểu bỗng chốc bừng sáng nụ cười. Cô vẫn tựa lưng vào thành xe, vẫy vẫy tay ra dấu "OK" với Tạ Minh Quỳnh.
"Nghe thấy rồi!" Ngô Diểu cười đáp.
Tạ Minh Quỳnh không còn do dự thêm một giây nào nữa, nàng quay người chạy thoăn thoắt xuống cầu thang. Nàng vốn không phải một người dũng cảm, nàng luôn an phận thủ thường, chẳng bao giờ dám làm điều gì đột phá. Nàng cũng chưa từng nghĩ sẽ có một người ghi nhớ từng lời ảo tưởng vẩn vơ của nàng trong đêm khuya nửa năm về trước, để rồi nửa năm sau, người ấy xuất hiện trước mặt nàng và nói: "Đi cùng em".
Nàng vội vã vơ lấy vài món đồ bỏ vào túi du lịch rồi lao như bay xuống lầu, lao thẳng vào vòng tay của Ngô Diểu. Nàng gục đầu vào vai cô, khẽ thầm thì: "Cảm ơn em, chị nguyện ý đi cùng em."
Ngô Diểu nắm tay nàng, dắt lên xe. Tiếng động cơ cũ kỹ kêu "uông uông", nhưng chiếc xe lại đưa họ khởi hành một cách vô cùng vững chãi. Tạ Minh Quỳnh ôm chú chó nhỏ trong lòng, không kìm được mà bật cười thành tiếng. Ngô Diểu cũng nhìn nàng mỉm cười theo.
Có lẽ trong thế giới của người trưởng thành, không cần phải nói quá tường tận, cũng chẳng cần những lời thề non hẹn biển. Cuộc sống của họ đôi khi chỉ cần một chút bốc đồng và sự thay đổi.
Và Ngô Diểu chính là sự bốc đồng, là sự thay đổi định mệnh của Tạ Minh Quỳnh.
Tác giả có lời muốn nói:
Mình vẫn luôn ấp ủ việc viết một chương ngoại truyện phúc lợi tặng mọi người, hy vọng các bạn sẽ có những giây phút đọc truyện thật thư giãn [tung hoa][tung hoa].
Editor:
Run Toward Sunset là một tác phẩm âm nhạc của nghệ sĩ BlackDD. Đây là một bản nhạc thuộc thể loại Electronic/Pop, có giai điệu mang tính tự sự, nhẹ nhàng và thường được dùng làm nhạc nền (BGM) để tạo không khí cho những câu chuyện mang tính hoài niệm hoặc hành trình.
Dưới đây là một số thông tin chi tiết về bản nhạc này:
Nghệ sĩ: BlackDD (một nghệ sĩ thường xuyên phát hành các bản nhạc không lời hoặc các bài hát indie trên các nền tảng như Apple Music, YouTube và NetEase Cloud Music).
Bài hát này có hai phiên bản chính:
Bản có lời mang phong cách trầm lắng, kể về sự tìm kiếm và hành trình dưới ánh hoàng hôn.
Bản không lời (Pure Music): Thường được sử dụng trong các video hoặc làm nhạc nền đọc truyện nhờ giai điệu du dương, khơi gợi cảm xúc.
Thời lượng: Khoảng 2 phút 05 giây.
Tác giả tiểu thuyết sử dụng bài hát này làm nhạc đệm cho chương "Run Toward Sunset" (Chạy về phía hoàng hôn) để tăng chất điện ảnh cho khung cảnh hoàng hôn tại dãy lầu "Ác Thủ Lâu". Giai điệu của bài hát giúp người đọc cảm nhận rõ hơn sự mệt mỏi của cuộc sống mưu sinh và sự bùng nổ của lòng dũng cảm khi Tạ Minh Quỳnh quyết định bỏ lại tất cả để lên xe cùng Ngô Diểu.
----------oOo----------