Tôi ngồi áp sát bên cạnh, cất tiếng hỏi xem cô ấy có muốn ăn sô-cô-la không.
Cô ấy dứt khoát lắc đầu, rồi tiếp tục cặm cụi học thuộc lòng từ vựng, tuyệt đối không ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Tôi lại kiên trì hỏi tiếp, có muốn uống sữa chua không.
"Cậu đừng có làm phiền tớ nữa." Khương Nịnh đ.â.m ra cáu kỉnh, không vui.
Thấy vậy tôi liền im lặng, không làm phiền cô ấy nữa.
Đợi cho đến khi học thuộc xong từ mới, hoàn thành hết bài tập về nhà, tâm trạng cô ấy mới phấn chấn trở lại, lại tí t.ửng vui vẻ bày trò chơi cùng tôi.
Vào kỳ nghỉ hè năm mười tuổi, tôi đã chọc giận mẹ mình khi cả gan đưa ra đề nghị muốn được đến trường học như bao đứa trẻ bình thường khác.
Ánh mắt bà nhìn tôi lúc ấy tràn ngập vẻ ngỡ ngàng xen lẫn kỳ quái, hệt như đang soi xét xem tại sao đầu óc tôi lại có thể nảy sinh ra một ý nghĩ điên rồ như vậy.
Và như một hình phạt tất yếu, bà tước đoạt toàn bộ quyền tự do của tôi, nhốt c.h.ặ.t tôi trong phòng kín.
Tôi không thể ra ngoài tìm Khương Nịnh, cả ngày bồn chồn, sốt ruột không yên.
Buổi chiều nằm trên giường, tôi không ngừng suy nghĩ, nếu Khương Nịnh biết tôi lỡ hẹn, liệu có phải cô ấy sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa hay không.
"Cộc, cộc, cộc", tôi nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía ban công.
Khương Nịnh vậy mà lại tìm được một chiếc thang rồi trèo từ tầng hai lên!
Cô ấy đeo ba lô trên lưng, thoăn thoắt trèo qua cửa sổ bước vào.
"Hoàng t.ử tóc dài ơi, tớ đến giải cứu cậu đây." Khương Nịnh cười hì hì trêu tôi.
Tôi ngồi trên giường nhìn cô ấy, cảm thấy chuyện này thật không tưởng.
"Nhìn ngốc luôn rồi đúng không, leo cửa sổ lật tường đối với tớ chỉ là chuyện nhỏ thôi. Dạo này tớ đang học đ.ấ.m bốc với một ông cụ ở võ quán đấy." Khương Nịnh lôi từ trong ba lô ra một chiếc hộp nhỏ đơn giản rồi nói với tôi: "Thiếu gia, sinh nhật vui vẻ!"
Đó là một chiếc hộp nhỏ vô cùng đơn giản, bên trên thắt một dải ruy băng nhỏ.
Tôi chưa bao giờ đón sinh nhật, cũng chẳng biết cô ấy nghe ngóng từ đâu mà biết được ngày sinh của mình.
Tôi mở ra xem, bên trong hóa ra là một con b.úp bê vải trông ngốc nghếch, ngơ ngác.
Tôi vừa nhìn đã nhận ra đó chính là mình, điều khác biệt duy nhất là trên gương mặt của con b.úp bê có một nụ cười.
"Tay nghề của tớ cũng được đấy chứ." Khương Nịnh huých nhẹ vào vai tôi rồi hỏi: "Cậu thấy nếu tớ khâu b.úp bê đem bán cho bạn cùng lớp, định giá mười tệ một con thì có đắt quá không?"
Lúc này cô ấy mới kể với tôi rằng, thời gian qua không chỉ học đ.ấ.m bốc mà cô ấy còn đang học khâu b.úp bê vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khương Nịnh bảo, cô ấy phải trở nên mạnh mẽ hơn, để sau này nếu có bị người ta bắt nạt thì còn biết đường mà phản kháng.
Cô ấy rất muốn kiếm tiền, nhưng vì tuổi còn nhỏ lại bận đi học, nên làm những con b.úp bê nhỏ như thế này là thích hợp nhất.
"Khương Nịnh, nếu tôi cho cậu thật nhiều tiền, cậu có chịu ở bên cạnh tôi mãi không?" Tôi bóp bóp con b.úp bê nhỏ, hỏi cô ấy.
Khương Nịnh chống cằm suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc đáp: "Không được, tiền của cậu toàn là mẹ cậu cho thôi, cậu có tự quyết định được đâu."
Cô ấy chơi với tôi một lúc, lại kể cho tôi nghe một câu chuyện cười như thường lệ, rồi lại trèo qua cửa sổ rời đi.
Về sau, Khương Nịnh không bao giờ xuất hiện nữa.
Tôi nghe quản gia phụ trách tuyển người nói rằng, bố của Khương Nịnh nợ nần chồng chất nên gia đình họ đã dọn nhà đi nơi khác rồi.
Suốt một thời gian dài, tôi không ăn không uống, cuối cùng phải nhập viện.
Mẹ tôi đành thỏa hiệp và gửi tôi đến trường học.
Ở trường có rất nhiều bạn bè bằng tuổi, họ vây quanh tôi, líu lo bàn tán đủ chuyện, nhưng tôi chỉ thấy phiền phức và ồn ào.
Phải mãi sau này tôi mới muộn màng nhận ra rằng, không phải ai cũng giống như Khương Nịnh.
Cô ấy lấp lánh tỏa sáng, lúc nào cũng kiên cường, tựa như một đóa hồng nhỏ nở rộ giữa chốn hoang vu.
Sau khi lên cấp ba, cuối cùng tôi cũng gặp lại cô ấy.
Trường cấp ba tôi học nằm ngay sát vách trường của Khương Nịnh.
Khương Nịnh thực sự quá nổi tiếng, cứ đến giờ thể d.ụ.c giữa giờ là rất nhiều nam sinh trường tôi lại leo lên tường để nhìn trộm cô ấy.
Bạn cùng bàn chụp ảnh cho tôi xem, tôi vừa nhìn một cái đã nhận ra ngay Khương Nịnh.
Hồi nhỏ cô ấy đã rất đáng yêu, khi lớn lên lại mang một nét đẹp kinh diễm, giống như đóa hồng nở rộ nơi vách đá, lấp ló sau làn sương mù khiến người ta khao khát muốn hái.
Tôi cứ lặp đi lặp lại trong đầu, tập dượt xem khi gặp lại nhau chúng tôi nên nói những gì.
Hôm đó tôi không bảo tài xế đến đón mà một mình đứng đợi trong con hẻm nhỏ với ánh đèn lờ mờ.
Khương Nịnh học hành rất chăm chỉ, tối nào cũng phải mười giờ rưỡi mới tan giờ tự học để về nhà.
Khi tôi đang đứng trong hẻm thì bị hai tên học sinh chặn đường trấn lột tiền.
Khương Nịnh xuất hiện chính vào lúc đó.