Yêu Em, Mưu Tính Đã Lâu

Chương 13



 

Khương Nịnh chưa bao giờ hồi âm bất kỳ một bức thư tình nào, cũng chưa từng nhận lời hẹn hò với ai.

 

Lễ tuyên thệ trước kỳ thi đại học năm lớp mười hai, trường chúng tôi chẳng ai mảy may bận tâm, vì phần lớn mọi người đều sẽ ra nước ngoài du học.

 

Thế nhưng mọi người vẫn kéo nhau ra ngoài để nghe lời tuyên thệ của trường bên cạnh, chỉ vì đại diện học sinh phát biểu chính là Khương Nịnh.

 

Giọng nói trong trẻo vang vọng của cô ấy truyền đến: "Rất nhiều bạn học đều không muốn trưởng thành, bởi vì sau khi lớn lên sẽ phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm. Thế nhưng tôi từ năm năm tuổi đã luôn mong ngóng mình mau ch.óng lớn khôn, mong mỏi có thể đứng ở nơi này, có thể tham gia kỳ thi đại học. Không một ai biết được, để có thể đứng ở đây ngày hôm nay, tôi đã phải đ.á.n.h đổi bằng bao nhiêu nỗ lực.”

 

"Nhiều thầy cô và các bậc phụ huynh đều nói rằng, kỳ thi đại học có thể thay đổi vận mệnh, nhưng tôi không hoàn toàn tin vào điều đó. Tôi chỉ tin vào chính mình, vận mệnh phải luôn nằm trong lòng bàn tay mình. Tôi mong chờ sự tôi luyện của kỳ thi đại học này, để bản thân có đủ dũng khí tiến về phía trước mà đối mặt với cuộc sống của một người trưởng thành.”

 

"Ba năm cấp ba này, tôi đã trưởng thành trong cả những lời đàm tiếu lẫn vô vàn sự yêu thương che chở. Tôi vô cùng biết ơn các thầy cô giáo đã luôn ủng hộ mình, cũng như tình cảm yêu mến của rất nhiều bạn học ở đây. Tôi chân thành cảm ơn mọi người, những món quà các bạn tặng, tôi đều đã đem đi đổi thành tiền mặt. Tôi dùng số tiền đó để ăn cơm, mua đồ dùng học tập và bước tiếp cho đến ngày hôm nay. Tên của những người đó, tôi đều ghi nhớ rõ. Số tiền kia, sau này tôi sẽ quyên góp dưới danh nghĩa của các bạn.”

 

"Đường đời phía trước còn dài hun hút và đầy rẫy những điều chưa biết. Nhưng tôi tin các bạn học của chúng ta đều đã chuẩn bị sẵn sàng lòng dũng cảm để xông pha trận mạc.”

 

"Nguyện cho bạn, nguyện cho tôi, không phụ thanh xuân, không thẹn với lòng."

 

Trên tay áo của cô ấy có đính một băng tang chữ "Hiếu".

 

Sau đó tôi nghe người ta kể lại, ngày cô ấy đứng trên lễ đài phát biểu chính là ngày thứ mười kể từ khi bố cô ấy qua đời.

 

Tôn Bồi đứng bên cạnh khóc sụt sùi nức nở: "Thiếu gia, cậu nghe thấy chưa, Khương Nịnh nói cô ấy nhớ rõ chúng ta kìa."

 

Lời cảm ơn của cô ấy là thật, nhưng chuyện cô ấy bảo nhớ rõ thì chắc chắn là giả rồi.

 

Trong tim Khương Nịnh không chứa nổi một ai ngoài chính bản thân cô ấy.

 

Tôi ngước nhìn bầu trời xa xăm, thầm nghĩ trong lòng. Khương Nịnh sắp bay cao bay xa rồi, nếu tôi không tự tìm cách thì e rằng cả đời này cũng chẳng thể giữ nổi cô ấy.

 

09.

 

Sau khi trưởng thành, tôi đã cẩn thận chọn ra một cô gái có ngoại hình rất giống với Khương Nịnh để tài trợ cho cô ta ăn học.

 

Tôi từ chối yêu cầu ra nước ngoài du học của mẹ. Bà tỏ ra vô cùng giận dữ và khó hiểu, rồi đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu cô gái kia.

 

Đến năm hai đại học, tôi đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của mẹ mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Những năm qua bà đối với tôi ngày càng lực bất tòng tâm. Bố tôi đã định cư ở nước ngoài và chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cùng tài sản trong tay sang cho tôi.

 

Tôi đã bắt đầu học đầu tư từ năm mười lăm tuổi, bốn năm trôi qua, khối tài sản của tôi đã vô cùng khổng lồ.

 

Về mặt kinh tế, mẹ không còn cách nào để kìm hãm tôi nữa, bà chỉ đành ra tay từ phương diện tình cảm.

 

Bà muốn tôi phải vấp ngã một vố thật đau để chứng minh cho luận điệu "tình yêu là thứ vô dụng", từ đó phải ngoan ngoãn nghe theo ý bà mà đính hôn với Tống Hiểu Mạn.

 

Đối với mẹ tôi mà nói, Khương Nịnh chính là quân bài tốt nhất trong tay bà.

 

Cô gái có nét giống Khương Nịnh kia đã sớm bị bà dùng tiền tống ra nước ngoài.

 

Mẹ tôi cứ ngỡ rằng, nếu tôi lại phải chịu tổn thương từ chỗ Khương Nịnh thêm lần nữa, tôi sẽ hoàn toàn hết hy vọng vào tình yêu.

 

Nhưng bà không hề biết, tôi vốn chẳng có bất kỳ kỳ vọng nào vào bất cứ ai, ngoại trừ Khương Nịnh.

 

Tôi ra nước ngoài một thời gian, vừa mới trở về ký túc xá đã bị mọi người xúm lại nhìn chằm chằm.

 

"Đệt! Khương Nịnh tỏ tình với ông trên trang confession của trường rồi kìa, ông biết chưa hả?"

 

Cậu bạn cùng phòng đẩy tôi đến trước màn hình máy tính, bảo tôi tự xem trang confession.

 

Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết cô ấy đã nhận tiền từ mẹ mình.

 

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, vì như vậy cô ấy sẽ không cần phải đi làm thêm vất vả, hay thậm chí là bị kẻ khác quấy rối nữa.

 

Mấy lời Khương Nịnh viết ra thực sự chẳng có chút tâm tư nào.

 

"Chu Thời Yến, tôi thích cậu."

 

Chỉ vẹn vẹn sáu chữ, vậy mà tôi cứ nhìn đi nhìn lại suốt một hồi lâu.

 

Khương Nịnh không để ẩn danh, ai ai cũng biết người đăng bài chính là cô ấy.