Yêu Em, Mưu Tính Đã Lâu

Chương 17



 

Năng lực của cô ấy rất xuất sắc, phát triển vô cùng thuận lợi trong lĩnh vực chuyên môn.

 

Chỉ là lúc nào cũng có những kẻ không có mắt đến quấy rối cô ấy, và tôi đã phải âm thầm ra tay giải quyết giúp cô ấy một vài rắc rối nhơ bẩn.

 

Sắc đẹp, đối với một cô gái không có xuất thân chống lưng mà nói, đôi khi lại là một t.h.ả.m họa.

 

Tôi đẩy nhanh tốc độ đối kháng với mẹ mình, không muốn sau này bà ấy sẽ trở thành vật cản lớn nhất giữa tôi và Khương Nịnh.

 

Không ngờ rằng, toàn bộ sự tự chủ kiềm chế mà tôi gìn giữ suốt hai năm qua, lại sụp đổ hoàn toàn trong một dịp tình cờ.

 

Gã đàn ông tên Hà Phi đó, trên bàn làm việc của cậu ta bày một tấm ảnh của Khương Nịnh.

 

Khi tôi nhìn sang, cậu ta tỏ vẻ rất ngại ngùng nói rằng đó là bạn gái của cậu ta.

 

Một gã đàn ông tầm thường đến cùng cực như vậy, thế mà lại có được tình yêu của Khương Nịnh, cậu ta dựa vào cái thá gì chứ?

 

Cuối cùng tôi vẫn đến gặp cô ấy.

 

Cô ấy đang ôm ấp gã đàn ông tầm thường đó, ánh mắt cô ấy lướt qua chạm vào mắt tôi, nhưng chẳng hề gợn lên dù chỉ một tia xao động.

 

Tôi không thể chờ đợi thêm được nữa, nếu cứ tiếp tục chờ đợi, cô ấy sẽ quên tôi sạch sẽ mất.

 

Khương Nịnh cự tuyệt lời đề nghị làm nhân tình của tôi, những năm qua cuộc sống của cô ấy đã dần ổn định, không còn thiếu thốn tiền bạc nữa.

 

Tôi chỉ cần để lộ ra một chút xíu cảm xúc bất ổn, là đã khiến mẹ tôi tự mãn cho rằng bà đã nắm thóp được điểm yếu của tôi.

 

Bà ta sai người đi chèn ép Khương Nịnh, cuối cùng đã tạo cơ hội cho tôi bước vào.

 

Khương Nịnh đưa tôi rời khỏi nhà hàng Âu, chúng tôi cùng trở về căn hộ mà ngày trước từng chung sống.

 

Đó là một đêm vô cùng hỗn loạn, tôi có thể cảm nhận được cả con người Khương Nịnh đang rối bời như một cuộn len bị vò xù.

 

Cô ấy chưa từng quên tôi, nhưng cô ấy không dám yêu tôi, dẫu vậy trong lòng vẫn còn luyến tiếc đoạn tình cảm này.

 

Nhân lúc tâm trí cô ấy đang rối ren nhất, tôi cố tình dọa nạt rằng mẹ tôi sẽ phá nát gia đình của cô ấy.

 

Nửa đêm, tôi đưa cho cô ấy xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước để ký tên.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, chúng tôi liền đến Cục Dân chính để nhận giấy đăng ký kết hôn.

 

Khi bước ra ngoài, thời tiết hôm ấy đẹp vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khương Nịnh cầm cuốn sổ đăng ký kết hôn nhìn chăm chăm hồi lâu, tôi thừa sức nhìn ra cô ấy đang rất hối hận.

 

Tôi liên tục tự nhắc nhở bản thân ở trong lòng, cứ từ từ thôi, phải thật chậm rãi.

 

Hãy để Khương Nịnh dần thích nghi với sự tồn tại của cuộc hôn nhân này, rồi thời gian sẽ trao cho tôi tất thảy những kết quả mà tôi hằng mong muốn.

 

Thế nhưng tôi đã đ.á.n.h giá quá cao năng lực kiềm chế của bản thân.

 

Nhìn thấy Khương Nịnh một lần nữa đi hẹn hò với gã đàn ông dung tục và vô dụng đó, tôi chỉ hận không thể lao ra bẻ gãy cổ cậu ta ngay lập tức.

 

Cậu ta coi mình là cái thá gì chứ! Sao hắn dám đụng vào cánh tay của Khương Nịnh, lại còn cả gan muốn hôn cô ấy nữa.

 

Tôi uống rất nhiều rượu, thu mình trong một góc khuất tăm tối không ánh sáng và dõi theo cô ấy.

 

Cuối cùng tôi vẫn không thể kìm nén được cảm xúc suy sụp đang dâng trào, tôi ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, trút bầu tâm sự kể cho cô ấy nghe toàn bộ nỗi đau đớn trong lòng mình.

 

Tôi biết mình không nên nóng vội như vậy, gã đàn ông tồi tệ tên Hà Phi đó dù sao cũng là người do cô ấy tự tay chọn lựa.

 

Đáng lẽ tôi phải tính toán từ từ, từng bước một đá gã đàn ông đó văng ra ngoài, nhưng tôi thực sự quá ghen tuông rồi.

 

Có lẽ dáng vẻ ấy đã dọa Khương Nịnh sợ hãi, cô ấy cứ im lặng mãi một lúc rất lâu.

 

Mượn hơi men say, tôi ôm cô ấy thật c.h.ặ.t, tôi sợ rằng chỉ cần mình nới lỏng tay ra là cô ấy sẽ biến mất.

 

Khương Nịnh dỗ dành đưa tôi về nhà, nửa đêm tôi tỉnh giấc với hơi rượu nồng nặc đầy người, liền vội vàng đi tắm.

 

Khương Nịnh, cô ấy rất ghét trong nhà có mùi rượu.

 

Cô ấy vẫn chưa ngủ, mà lại còn đang nấu cháo cho tôi.

 

Dù nội tâm đã rối ren như tơ vò, tôi vẫn cố ép bản thân phải trông có vẻ bình tĩnh một chút.

 

Ừm, tôi thấy mình vẫn ổn, vẫn có thể trò chuyện một cách tự nhiên với Khương Nịnh.

 

Đầu óc tôi đảo điên suy tính, nếu như Khương Nịnh đòi chia tay, đòi ly hôn với tôi, tôi nên đối phó thế nào đây.

 

Nhưng mà...

 

Nhưng cô ấy lại nói, cô ấy bảo tôi hãy ước một điều nguyện cầu.