Yêu Em, Mưu Tính Đã Lâu

Chương 19



 

Cô đột ngột gập phăng cuốn album lại, ngẩn ngơ mất hai giây, rồi lại bắt đầu lật xem lại từ bức ảnh đầu tiên.

 

Cuộc thi chạy bền ở đại hội thể thao, Tôn Bồi đã chụp rất nhiều ảnh, và bức nào cũng lọt vào một bóng hình.

 

Cậu ấy mặc một chiếc áo phông đơn giản, đội mũ lưỡi trai, luôn luôn chạy cạnh cô bên trong đường đua với khoảng cách không xa không gần.

 

Lúc làm cổ vũ cho đội bóng rổ, cách phía sau cô không xa, có một chàng trai đang lặng lẽ ngắm nhìn cô.

 

Tại cuộc thi hùng biện, ở hàng ghế đầu tiên ngay vị trí gần nhất, có người đang vỗ tay cổ vũ cho cô.

 

Lật tiếp về sau, đến khoảng thời gian năm nhất đại học.

 

Cô kéo vali bước vào sân trường, có một chàng trai vậy mà lại đứng ngay cách cô chưa đầy hai mét.

 

Khương Nịnh cẩn thận xem xét từng bức ảnh một, từ năm lớp mười đến tận năm nhất đại học, bức ảnh nào cũng xuất hiện bóng dáng của một người.

 

Cô dùng ngón tay khẽ chạm vào hình ảnh chàng trai đó trong bức hình.

 

Cánh cửa thư phòng mở ra, Chu Thời Yến bước vào.

 

Cô "bộp" một tiếng gập cuốn album lại, ngước đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt.

 

Khương Nịnh vẫn luôn cho rằng, sự gặp gỡ giữa bọn họ bắt đầu từ bản hợp đồng hai triệu tệ kia, hóa ra hoàn toàn không phải vậy.

 

"Sao thế em?" Chu Thời Yến bước tới, phát hiện đôi mắt Khương Nịnh đang rưng rưng ươn ướt.

 

Anh tiện đà quỳ một gối xuống tấm t.h.ả.m, nhẹ tay lau đi giọt nước mắt vương trên khóe mi Khương Nịnh.

 

Là do quá mệt sao? Hay do không hài lòng với bữa tiệc cưới hôm nay?

 

Ngay khi Chu Thời Yến đang mải mê phỏng đoán trong lòng, Khương Nịnh đột nhiên chồm tới ôm lấy anh.

 

Nước mắt cô ướt đẫm cọ cọ lên cổ Chu Thời Yến, cô vừa khóc vừa nghẹn ngào: "Thiếu gia à, hóa ra anh đã yêu em nhiều năm như vậy sao, chắc là anh đã phải vất vả lắm đúng không?"

 

Ánh mắt Chu Thời Yến rơi trên cuốn album ảnh, anh thuận tay mở ra, lướt nhìn qua hai trang.

 

Anh nhấc bổng Khương Nịnh lên, bế cô đi thẳng về phía phòng ngủ, vừa đặt nụ hôn lên môi cô vừa nói:

 

"Có thể đợi được đến khi em thuộc về anh, thì chẳng có gì là vất vả cả."

 

Giữa đêm, Khương Nịnh chợt giật mình tỉnh giấc.

 

Cô vừa mới cựa quậy, Chu Thời Yến đã tỉnh ngay theo.

 

"Muốn uống nước không em?" Chu Thời Yến đưa tay bật chiếc đèn ngủ nhỏ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khương Nịnh xoay người ngồi đè lên eo anh, mượn chút ánh đèn lờ mờ, chăm chú quan sát gương mặt của Chu Thời Yến.

 

Cô đưa tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt anh.

 

Chu Thời Yến nắm lấy cổ tay thanh mảnh của cô, hôn nhẹ lên những ngón tay ấy, dịu dàng hỏi cô: "Sao vậy em, gặp ác mộng à?"

 

Thỉnh thoảng Khương Nịnh hay gặp ác mộng, rồi khóc lóc gọi tên bố. Mỗi khi tỉnh dậy cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ rúc vào trong lòng anh rồi ngủ thiếp đi tiếp.

 

"Chu Thời Yến, hóa ra anh chính là vị tiểu thiếu gia ngốc nghếch khờ khạo chẳng biết cười năm xưa đó." Khương Nịnh như vừa bừng tỉnh sau cơn mê, giọng đầy vẻ hoảng hốt: "Anh..."

 

Cô khẽ c.ắ.n môi, chẳng biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào cho đúng.

 

Thực ra cô đã quên bẵng từ lâu, rằng hồi còn rất nhỏ cô đã từng có một người bạn vui chơi cùng mình như thế.

 

Bởi vì cô rất hiếm khi dồn tình cảm vào những thứ ngắn ngủi, cũng rất ít khi để tâm đến những con người chỉ lướt qua đời mình.

 

Năm đó mẹ cô từ chức, bọn họ phải dọn nhà chuyển đi.

 

Lúc rời đi, mẹ cô từng hỏi cô có muốn đến chào tạm biệt vị tiểu thiếu gia kia không.

 

Khương Nịnh vẫn nhớ rõ, lúc đó mình đã trả lời: Không cần đâu ạ, cậu ấy sẽ mau ch.óng quên con thôi.

 

Trên thực tế, cô mới là người đã mau ch.óng lãng quên Chu Thời Yến.

 

Nhưng Chu Thời Yến, lại chưa từng một khắc nào nguôi ngoai bóng hình cô.

 

"Chu Thời Yến, anh làm thế này khiến em cảm thấy..." Khương Nịnh gục đầu lên n.g.ự.c Chu Thời Yến, rầu rĩ thì thầm: "Em thấy hơi có lỗi, và có chút buồn."

 

Hóa ra, ở nơi góc khuất mà cô không nhìn thấy, Chu Thời Yến đã chôn chân chờ đợi cô suốt bao nhiêu năm ròng rã.

 

Những năm tháng phải lẩn trốn nợ nần sau khi cô lên mười, cả gia đình bọn họ đã trốn về quê.

 

Mãi cho đến tận lúc lên cấp ba, khi khoản nợ đã trả gần xong xuôi, gia đình họ mới dọn trở lại thành phố.

 

Nếu như... nếu như vào thời điểm cấp ba đó, Chu Thời Yến không gặp lại cô, thì mọi chuyện sẽ ra sao.

 

Liệu anh có tiếp tục ôm vô vọng mà chờ đợi mãi không?

 

Chu Thời Yến vòng tay ôm siết lấy cô, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, chậm rãi thốt lên: "Khương Nịnh, em không bao giờ cần phải cảm thấy có lỗi với anh. Bởi vì tình yêu mà em ban tặng, đã thắp sáng ý nghĩa cho cuộc đời anh rồi."

 

Khương Nịnh à, nếu không có em, ba chữ "Chu Thời Yến" này cũng chỉ là một linh hồn lang thang vất vưởng trôi dạt giữa dòng thời gian tĩnh mịch mà thôi.

 

Chỉ khi có em, anh mới tìm được bến đỗ, Chu Thời Yến này mới có thể cập bờ, và tìm thấy được sự cứu rỗi cho cuộc đời mình.

 

——Hoàn kết——