Yêu Em, Mưu Tính Đã Lâu

Chương 4



 

Chu Thời Yến liếc nhìn tôi hai cái, lấy ra một chiếc bình giữ nhiệt bảo tôi uống chút nước.

 

Tôi cực kỳ chân thành bày tỏ: "Thiếu gia à, anh yên tâm đi, em chỉ ham muốn thể xác của anh thôi chứ tuyệt đối không mưu đồ tài sản gì đâu. Đợi anh giải quyết xong mẹ anh, gia đình em được an toàn rồi thì tụi mình đường ai nấy đi."

 

"Không mưu đồ tài sản của tôi, chẳng lẽ lại đang tơ tưởng làm mẹ kế của Tống Hiểu Mạn?" Chu Thời Yến bỗng mím môi, cười lạnh một tiếng.

 

Tôi đứng hình mất năm giây, Chu Thời Yến có cái sở thích nghe lén từ bao giờ vậy trời.

 

Tiếng chuông thông báo trên điện thoại vang lên, hóa ra là Tống Hiểu Mạn nhắn tin cho tôi.

 

"Khương Ninh, cô đừng vội đắc ý quá sớm. Cô nghĩ xem năm đó tại sao dì Nhậm lại cố tình chọn cô để tiếp cận Chu Thời Yến, chẳng phải cũng là vì gương mặt đó của cô sao."

 

Cô ta gửi kèm một bức ảnh qua, tôi liếc nhìn, hừ, nhìn qua có khi người ta lại tưởng đây là chị em ruột của tôi không chừng.

 

Tôi liếc nhìn Chu Thời Yến một cái, thầm cảm thán trong lòng.

 

Cuộc sống của mỹ nhân đúng là chẳng lúc nào được yên bình mà, bộ phim tranh quyền đoạt thế hào môn còn chưa kịp đóng máy thì đã lại bị cuốn vào kịch bản thế thân rồi.

 

04.

 

Cái trò thế thân này đúng là chưa bao giờ lỗi thời, hèn chi hồi còn đi học tôi còn chưa kịp tung hết chiêu thức mà đã cưa đổ được anh ta rồi.

 

Lúc Sở Sở nghe tin tôi định theo đuổi Chu Thời Yến, nó bảo anh ta chính là đóa hoa tuyết cao ngạo có tiếng, chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn chứ không thể tùy tiện trêu đùa.

 

Tôi đến giờ vẫn nhớ như in, dạo ấy tôi rầm rộ theo đuổi anh ta suốt nửa tháng trời, về sau mệt mỏi quá nên đành tạm nghỉ một thời gian.

 

Tôi và Sở Sở ngồi gặm kem trên sân thể d.ụ.c, buồn bã than thở: "Chu Thời Yến đúng là khó cưa đổ thật đấy."

 

Sở Sở đang định xắn tay áo truyền thụ cho tôi vài bí kíp, ai ngờ từ phía sau đột ngột vang lên một giọng nói.

 

"Không cần theo đuổi nữa đâu." Giọng điệu lạnh lùng của Chu Thời Yến từ trên đỉnh đầu tôi dội xuống.

 

Tôi ngửa đầu lên, thấy gương mặt điển trai của anh chắn cả một khoảng trời.

 

Anh cúi người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán tôi, từ tốn bảo: "Khương Ninh, Chu Thời Yến là của em rồi."

 

Lúc đó trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ: "Thế là hai triệu tệ đã bỏ túi rồi sao? Thật chẳng giống thực chút nào."

 

Thời điểm mẹ của Chu Thời Yến tìm đến tôi chính là quãng thời gian tăm tối, khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.

 

Bố tôi kinh doanh thua lỗ nợ hơn một triệu tệ rồi nhảy lầu tự t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mẹ tôi thì mắc bệnh hiểm nghèo phải nằm viện, mỗi ngày tiêu tốn hàng ngàn tiền viện phí, lại còn đang đợi gom đủ tiền để làm phẫu thuật.

 

Tôi làm lụng thuê ở một cửa hàng tiện lợi, ba giờ sáng tan ca, ngồi co ro trước cửa ăn chiếc bánh mì sắp hết hạn sử dụng.

 

Tôi lật giở danh bạ điện thoại, nhìn đi nhìn lại phương thức liên lạc của mấy lão sếp giàu có kia.

 

Ngay vào lúc tôi lâm vào bước đường cùng, mẹ Chu Thời Yến bỗng xuất hiện, đưa cho tôi hai triệu tệ rồi bảo tôi đi yêu đương với anh ta.

 

Hai triệu tệ này đã cứu rỗi cuộc đời tôi, tôi vô cùng, vô cùng biết ơn mẹ anh ta.

 

Cho nên tôi cũng ôm trọn tinh thần cống hiến vì công việc, sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền dứt áo ra đi.

 

Còn chuyện có lỗi với Chu Thời Yến hay không, tôi cũng từng cân nhắc qua.

 

Suốt ba năm bên nhau, tôi thực sự đã phục vụ anh ta chu đáo với tâm thế coi anh ta là một vị kim chủ thực thụ.

 

Yêu thương cũng trao, tình cảm cũng dâng, tôi tự thấy số tiền mình nhận được hoàn toàn xứng đáng với công sức bỏ ra.

 

Tôi cứ ngỡ lúc chia tay bản thân đã làm tổn thương Chu Thời Yến sâu sắc, nào ngờ hai năm trôi qua, anh ta còn quay xe tìm đến tôi một lần nữa.

 

Tôi theo bản năng sờ sờ lên gương mặt này, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện.

 

Hèn chi một người đàn ông có lòng tự tôn cao ngút trời như Chu Thời Yến lại chịu hạ mình ăn lại cỏ cũ, hóa ra là vì cầu mà không được nên mới tìm đến chỗ tôi để kiếm chút hơi ấm sưởi ấm tâm hồn.

 

Nghĩ đến đây, tôi trút được gánh nặng trong lòng.

 

Nói thật lòng, tôi chỉ sợ Chu Thời Yến yêu tôi sâu đậm đến mất hết lý trí, điên cuồng đi kết hôn với một kẻ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm, làm tôi cũng thấy áy náy và áp lực tâm lý ghê gớm.

 

Tống Hiểu Mạn dùng chiêu thế thân để chọc tức tôi, tuy tôi không mấy bận tâm nhưng cũng chẳng đời nào để cô ta được yên ổn dễ chịu.

 

Tôi ôm chầm lấy cổ Chu Thời Yến, thơm nhẹ lên má anh một cái, rồi "tách" chụp một tấm ảnh tự sướng gửi qua cho Tống Hiểu Mạn.

 

"Trong lòng anh ấy có ai tôi chẳng bận tâm, chỉ cần trên giấy chứng nhận kết hôn viết tên tôi, và tối nay anh ấy nằm trên giường tôi là đủ rồi."

 

Tôi gửi đoạn tin nhắn đó đi, sau đó chặn luôn Tống Hiểu Mạn, thao tác mượt mà lưu loát một mạch từ đầu đến cuối.

 

Tống Hiểu Mạn chắc hẳn là tức điên người lên rồi, điên cuồng gọi điện thoại cho tôi, tôi chỉ ngồi nhìn màn hình máy rung liên hồi mà lòng vui như mở hội.

 

Chu Thời Yến nắm lấy bàn tay tôi, khẽ mơn trớn mu bàn tay, khiến tôi thấy nhồn nhột.