Yêu Lâu Thành Si

Chương 2



2 – Tang lễBữa tối ở nhà Giang Đào kết thúc lúc đã hơn tám giờ. Anh đưa cô về tận khu nhà cũ nơi cô ở, nhìn tòa nhà cũ kỹ trước mặt, Giang Đào lại thở dài lặp lại đề nghị quen thuộc, “Mạc Viện, khu này cũ quá rồi, an ninh cũng không tốt, em chuyển chỗ khác đi. Hoặc… em dọn về nhà anh ở cũng được, mẹ anh chắc mừng lắm.”

Mạc Viện chỉ cười: “Em ở đây mười hai năm rồi, quen mất rồi.”

Giang Đào lắc đầu bất lực, “Em đây, lúc nào cũng một mực cứng đầu vậy.”

Tiễn Giang Đào đi, Mạc Viện định quay vào nhà thì bất ngờ thấy một bóng người ngồi lặng lẽ bên luống hoa trước toà nhà. Người đàn ông đó lặng lẽ ngồi trên thành bồn, hai tay chống phía sau, đầu hơi ngửa, mắt nhìn chăm chăm lên một hướng. 

Mạc Viện dõi theo ánh mắt anh ta, nếu cô không nhầm, đó chính là căn hộ của cô.

Lòng cô thấy băn khoăn, không lẽ anh ta đang đợi cô?

Cô suy nghĩ một lúc, thực sự không tìm ra lý do nào khác để gặp anh ta ở đây.

Đang lúc phân vân, người đàn ông kia đã quay đầu lại, ánh mắt chạm phải cô.

Đã bị phát hiện nên Mạc Viện không do dự nữa, cô bước tới hai bước, lịch sự chào hỏi, “Xin chào, lại gặp nhau rồi.”

Thời Nặc liếc nhìn cô, rồi đảo mắt về phía khoảng trống phía sau lưng cô, giọng trầm khẽ, “Người vừa rồi… là hôn phu của cô sao?” Anh ta đã nghe thấy, nghe thấy lời mời cô về nhà ở của Giang Đào.

Giọng nói ấy khàn khàn, thanh lạnh lướt qua vành tai cô. Vốn dĩ rất hay, nhưng trong hoàn cảnh này lại khiến Mạc Viện nhíu mày. Cô và anh ta mới gặp lần đầu, sao có thể đường đường chính chính dùng giọng điệu “chất vấn” về chuyện riêng của cô như vậy? Thật quá thất lễ.

Mạc Viện định nói gì đó, lại chợt nhớ ra cô còn chẳng biết tên anh ta, đành gật đầu lịch sự, “Tôi là Mạc Viện, không biết nên xưng hô với chủ nhà thế nào đây?”

Thời Nặc chống tay ra sau, đôi mắt dài hẹp nhìn cô, bình thản nói, “Nhà đã cũ lắm rồi, sao không dọn về nhà hôn phu mà ở?”

Nếu nãy giờ Mạc Viện chỉ cảm thấy hơi khó chịu, thì giờ đây cô thực sự tức giận, dù vẫn cố kìm nén. Ngay cả bạn bè thân thiết lâu năm cũng không hỏi những câu hỏi thẳng thừng như vậy, huống chi hai người mới chỉ gặp lần thứ hai, trước đó còn chẳng nói nổi một câu.

“Đây là chuyện riêng của tôi, tôi nghĩ mình không cần thiết phải thảo luận với chủ nhà. Nếu chủ nhà muốn lên xem nhà, hôm nay đã quá muộn, có hơi bất tiện. Hay là ngày mai, khi hôn phu của tôi tới sẽ cùng lên xem với anh.”

“Hôn phu?” Thời Nặc lặp lại thật khẽ, “Hóa ra là thật.”

Giọng anh ta quá nhỏ, Mạc Viện không nghe rõ, không khỏi nhíu mày, “Anh nói gì cơ?”

Thời Nặc ngẩng đầu nhìn cô, gương mặt không một biểu cảm, “Cô Mạc sắp kết hôn rồi, sau này chắc cũng sẽ có nhà riêng. Tôi mới về nước, cũng không có chỗ ở. Chi bằng cô chuẩn bị dọn đi đi.”

Mạc Viện hoàn toàn sững sờ, hoàn toàn bất ngờ, không ngờ Thời Nặc lại đòi thu hồi nhà. Cô đứng đó, choáng váng không biết phản ứng thế nào.

Thời Nặc ngước nhìn tòa nhà cũ kỹ, vết thời gian loang lổ, “Dọn nhà… ba ngày chắc đủ chứ? Một tuần sau tôi sẽ tới nhận nhà, được không?”

Lúc này Mạc Viện mới tỉnh táo lại, người đàn ông trước mặt không hề đùa, mà thực sự muốn cô chuyển đi.

“…Anh gì ơi, căn nhà này tôi đã ở mười hai năm, đối với tôi có ý nghĩa rất đặc biệt. Tôi không có ý định rời đi. Nếu anh không ngại, xin đưa ra giá, tôi sẽ mua lại nó.” Số tiền cô dành dụm mấy năm nay, mua căn nhà này chắc cũng đủ.

Thời Nặc nhìn cô cười khẽ, “Xin lỗi, tôi rất ngại. Nhưng, nếu cô Mạc có khả năng mua nhà, vậy thì tìm một chỗ khác ở hẳn không khó. Vậy năm ngày nhé. Năm ngày sau tôi sẽ tới nhận nhà. Tạm biệt.”

Người đàn ông trước mặt dứt lời, quay đi không ngoảnh lại, để mặc Mạc Viện đứng sững tại chỗ, chân mày nhíu chặt. Người đàn ông này, không hiểu sao, thật khiến người ta khó ưa.

Cơn mưa lất phất bắt đầu rơi từ tối hôm trước, đến sáng hôm sau, bầu trời vẫn còn âm u.

Hôm nay là tang lễ của trưởng bối nhà họ Thời, hưởng thọ 95 tuổi. Ông là người gây dựng nên cơ nghiệp đồ sộ của dòng họ Thời, nên tang lễ của ông tất nhiên quy tụ đủ mọi giới.

Áo sơ mi đen, vest đen, giày đen. Sự xuất hiện của Thời Nặc lập tức thu hút vô số ánh nhìn. Những người trong gia tộc họ Thời đang quỳ dưới đất trong bộ đồ tang ngẩng đầu nhìn về phía anh. Thời Sơn Minh đã đứng dậy, ánh mắt hoài nghi nhìn Thời Nặc, “… Cậu là…”

Thời Nặc nhìn ông ta. Thời Sơn Minh năm nay chắc gần 50, nhưng được giữ gìn rất tốt, trông mới chỉ ngoài bốn mươi.

“Anh cả, em là Thời Nặc.” Thời Nặc bình thản nói.

Những người đang quỳ dưới đất kinh ngạc nhìn nhau, rồi đều đổ dồn ánh mắt về phía Thời Sơn Minh.

Thời Sơn Minh sững lại một chút, mắt ánh lên những giọt nước mắt xúc động, vỗ vai Thời Nặc, “Về là tốt rồi, về là tốt rồi. Cuối cùng ông nội muốn gặp nhất chính là cậu, đáng tiếc cậu mãi không về. Ông tuổi cao như vậy, không thể đi máy bay sang thăm cậu được. Bây giờ gặp được cậu, chắc ông cũng mãn nguyện nơi chín suối rồi.”

Thời Nặc bước từng bước tới phía trước, nhìn người đàn ông mặt mũi hiền từ trên tấm ảnh treo tường, dáng người thẳng tắp, gương mặt vô cảm.

“Ông nội, cháu về rồi.”

Ông từng nói khi ông còn sống, cháu không được trở về. Vậy cháu giữ trọn lời hứa, khi ông còn sống, cháu quyết không bước chân về.

Thời Nặc cúi người thật sâu trước di ảnh. Còn bây giờ, mười năm rồi, cuối cùng cháu cũng đã trở về.

Thời Sơn Minh bước tới đưa cho anh một bộ đồ tang, “Thời Nặc, mặc đồ tang vào lạy ông nội đi.”

Thời Nặc liếc nhìn bộ quần áo màu trắng lóa mắt ấy, giọng điệu thản nhiên, “Anh cả, em còn có việc, xin phép đi trước.”

Thời Sơn Minh còn đang sững sờ, Thời Nặc đã bước ra ngoài, không ngoảnh đầu nhìn lại.

Thời Ngộ vội đuổi theo sau, “Cậu …”

Thời Nặc dừng bước, nhìn anh. Thời Ngộ mặc trên người bộ đồ tang trắng, “Cậu, mẹ cháu bảo mời cậu tối nay về nhà dùng bữa.”

Thời Nặc thả lỏng chiếc cà vạt, “Thời Ngộ, người nhà họ Thời, hiện tại cậu vẫn chưa muốn gặp. Nếu cháu muốn cậu cũng không gặp luôn cả cháu, thì cứ khuyên cậu tiếp đi.”

Thời Ngộ im lặng một lúc, “Vâng. Nhưng cậu có việc gì nhất định phải nói với cháu, đừng để cháu lo lắng.”

Mạc Viện ngồi trong văn phòng nhà hàng suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn gọi điện cho Thời Ngộ. Chuông reo rất lâu anh mới bắt máy, giọng nói rất nhỏ, phía xa xa vọng lại tiếng khóc.

“Nếu bây giờ không tiện thì để hôm khác em gọi lại cũng được.” Mạc Viện linh cảm thấy mình đang làm phiền Thời Ngộ.

Có tiếng mở cửa đóng cửa vang lên, những âm thanh ồn ào bên trong cũng nhỏ dần, giọng Thời Ngộ rõ ràng hơn, “Không sao, em nói đi.”

“Bên anh có chuyện gì sao? Em có thể giúp gì không?”

Thời Ngộ im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng, “Ông ngoại anh mất rồi, hôm nay là tang lễ của ông.”

Mạc Viện sửng sốt, ngay lập tức xin lỗi, “Em xin lỗi, Thời Ngộ, em không biết anh…”

“Ông ngoại anh đã 95 tuổi, cũng coi như vui vẻ trăm tuổi, không sao đâu.” Thời Ngộ ngắt lời cô.

Trước chuyện như vậy, Mạc Viện không biết nên mở lời thế nào, đành im lặng.

“Em tìm anh có việc gì vậy?” Thời Ngộ hỏi.

Mạc Viện không muốn làm phiền Thời Ngộ lúc này, “Cũng không có gì quan trọng lắm. Anh cứ bận trước, vài hôm nữa nói cũng không muộn.”

Thời Ngộ gật đầu, “Vậy cũng được, lúc đó gọi anh nhé.”

Cúp điện thoại với Thời Ngộ, trong lòng Mạc Viện chợt nhen nhóm một chút hy vọng. Anh ta là cậu của Thời Ngộ, vậy người mất chính là ông nội của anh ta. Không biết có phải vì tâm trạng không tốt nên anh ta mới trút giận lên căn nhà của cô không? Đợi khi tâm trạng anh ta khá hơn, lúc đó Thời Ngộ lại giúp cô nói vài lời, chắc hẳn mọi chuyện sẽ còn có thể cứu vãn.

Cô chỉ mong thế thôi. 

Chỉ mong… căn nhà ấy vẫn còn là nhà của cô.