20 – Người trợ giúpThời Nặc từ tốn uống cháo, Mạc Viện ngồi trên ghế sofa đối diện lặng lẽ nhìn anh. Dùng mắt ngắm nhìn Giản Sâm là một cảm giác rất kỳ lạ, đặc biệt là sau mười năm.
Trước đây cô luôn nghe giọng nói để tưởng tượng Giản Sâm trông thế nào. Giản Sâm lúc thì bảo mình đẹp trai như Lưu Xuyên Phong, lúc lại bảo dễ thương như Đô rê mon, có khi còn nói giống Cảnh sát méo đen chính nghĩa.
Khóe môi Mạc Viện nở nụ cười nhẹ. Giản Sâm ngày ấy rất thích trêu cô cười, anh nói muốn biến cô thành người hạnh phúc nhất thế gian.
Có thể dùng đôi mắt này nhìn thấy Giản Sâm là điều cô mơ ước. Mười năm, trải qua mười năm dài đằng đẵng, cuối cùng cô cũng được thấy anh bằng đôi mắt của mình. Cảm giác này thật kỳ lạ, nhưng khiến từng tế bào trong cơ thể cô không kìm được vui sướng.
Dù cúi đầu, Thời Nặc vẫn cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Cố gắng kìm nén thôi thúc ngẩng lên, anh uống cạn bát cháo, đĩa dưa muối cũng ăn hết sạch. Bạch Hằng lè lưỡi chép miệng, dù chưa ăn cũng thấy khô cổ, ôm cốc nước uống một hơi.
Mạc Viện lặng lẽ dọn dẹp hộp giữ nhiệt, rồi đứng dậy cáo từ: “Vậy tôi đi trước đây, đừng quên bôi thuốc vết thương, tạm biệt!”
Nói rồi, cô cầm hộp giữ nhiệt hướng đến cửa.
Thời Nặc nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, lần đầu cảm thấy những năm tháng thương trường cũng không khiến anh đau đầu bằng lúc này.
Bạch Hằng sờ mũi: “Bà chủ Mạc, cô không phải đến trả tiền thuê nhà sao? Tiền thuê đâu, đi luôn à?” Anh thật sự không phải vì tiền, chỉ thuần túy tò mò thôi.
Mạc Viện quay người, vỗ trán, như chợt nhớ ra, mang theo vẻ áy náy: “Ồ, xin lỗi, tôi quên mất.”
“Hôm nay tôi đến muốn xin anh Thời gia hạn vài ngày. Anh cũng biết nhà hàng Tây dạo này kinh doanh khó khăn, thu nhập không tốt, nên hiện tại tôi không có tiền trả.”
Không có tiền trả? Thời Nặc nhẹ nhàng nhìn Mạc Viện, ánh mắt rõ ràng là không tin.
Bạch Hằng kinh ngạc gãi đầu, chỉ riêng việc Thời Ngộ mỗi tháng mang khách đến cho cô cũng đủ hoà vốn thu chi rồi.
Mạc Viện cười xấu hổ: “Nhưng anh Thời yên tâm, tôi tự nhiên sẽ không nợ tiền thuê nhà của anh. Tôi đã cho thuê phòng ngủ còn lại, bạn cùng phòng ngày mai sẽ dọn đến, đợi anh ta trả tiền thuê, tôi sẽ đưa tiền cho anh ngay.”
“Cho thuê lại sao?” Mắt Thời Nặc tối sầm, giọng trở nên lạnh băng.
“Đúng vậy, hai người chia tiền thuê nhà cũng đỡ hơn một người. Hơn nữa khu này cũng cũ rồi, an ninh không tốt lắm, tìm bạn nam cùng nhà cũng đỡ sợ hơn, không phải sao?” Mạc Viện cười giải thích.
“Bạn cùng nhà là nam?” Thời Nặc sắc mặt càng khó coi, toàn thân tỏa ra hàn khí, nhiệt độ trong phòng đột nhiên giảm mấy độ.
“Đúng vậy, có gì không ổn sao?” Mạc Viện hơi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt trong veo long lanh.
Thời Nặc trầm mặc, mắt đen yên lặng nhìn cô. Mạc Viện không chút sợ hãi đáp lại, khoé miệng giương nụ cười.
Một lúc sau: “Cô ở chung với người đàn ông khác, không sợ vị hôn phu của cô ghen sao?”
Mạc Viện giả vờ suy nghĩ rồi nói: “Chắc là không đâu. Anh cũng biết, bản thân anh ấy bên ngoài ăn chơi, làm gì có thời gian quan tâm tôi. Đợi kết hôn rồi tính sau.”
“Vậy sao?” Thời Nặc cười nhạt, hừ lạnh một tiếng.
Mạc Viện gật đầu, tỏ ý đúng là như vậy.
Thời Nặc quay đầu thở ra một hơi, khóe miệng nở nụ cười khổ. Viện Viện của anh vốn thông minh, e rằng đã nhìn thấu hết rồi. Đây là đang ép anh.
Thời Nặc không nói, Mạc Viện cũng không vội, cười tủm tỉm nhìn anh, nhưng trong lòng cô đã sớm rối bời. Cô không biết anh có nổi khổ gì, nếu anh không định nói cho cô biết mình là ai, vậy cô có thể chấp nhận Thời Nặc trước mắt, chỉ cần anh đừng lại không từ mà biệt, đừng lại bỏ rơi cô, tất cả mọi thứ cô đều có thể chấp nhận.
Bạch Hằng mặt co giật, muốn ngửa mặt lên trời mà gào lên. Rõ ràng thích chết đi được, lại cứ giả vờ không chịu tiến tới, nói là sợ liên lụy người ta, nhưng sợ liên lụy thì đừng xuất hiện trước mặt người ta chứ!
Sếp nhà anh thì hay rồi, không những xuất hiện, còn cưỡng hôn người ta, hôn rồi thì hôn rồi, giờ còn cố chấp, cố chấp để làm gì? Cô gái người ta nhìn là biết có ý với anh rồi, còn giả vờ cái gì?
Anh thật sự không hiểu mấy người đang yêu đương này. Ở nước ngoài mười năm, năm nào cũng bảo anh về nước thăm người ta, nhưng từ khi nghe nói người ta có vị hôn phu, ngày nào cũng say khướt. Tỉnh thì nói chỉ cần Viện Viện hạnh phúc là được, anh nguyện thành toàn, say thì hung hăng muốn giành lại. Có bản lĩnh cướp thật thì làm đi, cuối cùng vẫn là nhát gan.
Về nước rồi thì lén lút tiếp cận người ta, không nói rõ thân phận, trêu chọc người ta đến rối tinh rối mù. Giờ hiểu lầm đã giải quyết, lại bắt đầu làm bộ làm tịch. Là trợ lý cao cấp, anh thật sự nhìn không nổi nữa.
“Thực ra, bà chủ Mạc, Giang Đào không phải là anh họ của cô sao? Lẽ nào bây giờ cho phép kết hôn cận huyết sao? Nhưng mà con cái cận huyết có thể có khiếm khuyết đấy, nên tôi khuyên cô suy nghĩ kỹ.” Bạch Hằng chân thành nói.
Mau đến bái lạy anh đi. Là trợ lý cao cấp, không chỉ đẹp trai, IQ cao, đánh nhau cũng rất bá, đến lúc sếp muốn yêu đương, còn là trợ thủ đắc lực, trợ lý như vậy tìm đâu ra?
Sấm giữa trời quang, nhanh đến mức người ta không kịp tiếp nhận.
Thời Nặc vô thức nhìn Mạc Viện. Mạc Viện đứng tại chỗ, mặt đỏ lên, còn có chút tức giận. Rõ rang biết Giang Đào là anh họ cô, rốt cuộc anh ta có ý gì?
Nhìn khuôn mặt không rõ biểu cảm của Thời Nặc, Mạc Viện c*n m** d***, cố gắng cứng giọng: “Anh Thời cứ đợi nhận tiền thuê nhà đi.”
“Mạc…” Lời Thời Nặc nghẹn lại trong cổ họng, Mạc Viện đã nhanh chóng quay người rời đi.
Thời Nặc chậm rãi quay người nhìn thủ phạm. Bạch Hằng sờ mũi, gãi đầu, chớp mắt, lùi dần về phía cửa: “Tôi đang mộng du mà? Đúng, tôi đang mộng du.” Việc vĩ đại nhất trên đời là quên mình vì người khác, anh đã làm được.
Thời Nặc thở dài xoa mi tâm, tất cả đã vượt khỏi dự liệu của anh. Anh vốn không định gặp Viện Viện, nhưng cuộc gặp ở phòng chờ sân bay có lẽ là duyên trời định. Chỉ một ánh nhìn đó, Thời Nặc đã biết, rốt cuộc anh vẫn không thể thoát khỏi được.
Ra khỏi khách sạn, Mạc Viện nhanh chóng lao vào trong xe, vỗ ngực thở phào một hơi, rồi lái xe đi.
Tại sao Giản Sâm không nói cho cô biết thân phận của anh? Là vì Giang Đào, hay vì điều gì khác?
Cô đang đánh cược. Nếu Giản Sâm còn tình cảm với cô, vậy cô muốn cùng anh gánh vác tất cả, cô không muốn để anh một mình đối mặt với khó khăn.
Nếu đã vô tình, cô sẽ mỉm cười chúc phúc.
Cô cảm thấy, cô sẽ thắng cược.
Mạc Viện trở về Attendere, đã đến giờ cơm trưa. Sau khi bận rộn xong, nghệ sĩ piano hạng A của Attendere Thời Tử Việt giá lâm. Thấy Mạc Viện đứng ở quầy, anh lập tức rút từ sau lưng ra một bông hồng đỏ đưa cho cô: “Ngạc nhiên chưa.”
Mạc Viện hơi khựng lại, rồi cười: “Hôm nay tâm trạng tốt lắm à?”
Thời Tử Việt chép miệng: “Đương nhiên rồi, tối qua gân cốt được vận động, sướng không tả nổi.”
Mạc Viện nhìn vết bầm ở khóe mắt, lắc đầu bất lực. Tối qua lúc cô đến, Thời Tử Việt đã ngủ say, nhưng cô vẫn thấy cậu ta. Giàu có, lại họ Thời, đáng lẽ cô phải sớm nghĩ ra.
“Dạo này cảm ơn cậu đến đánh đàn. Tôi đã tìm được nghệ sĩ piano rồi, sau này anh không cần tranh thủ thời gian đến giúp nữa.” Với Thời Tử Việt, Mạc Viện vẫn rất biết ơn.
“Đây là qua cầu rút ván à.” Thời Tử Việt làm bộ mặt khoa trương cường điệu.
Mạc Viện cười, nhận bông hồng rồi thuận tay c*m v** túi áo vest của anh: “Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu Thời, sau này tôi nhất định sẽ trả ơn. Còn bông hồng này, đừng lãng phí, mang đi tặng bạn gái đi.”
Nhìn bóng lưng Mạc Viện, Thời Tử Việt xoa cằm. Phụ nữ vừa có cá tính, vừa có năng lực, lại không quá mạnh mẽ, quan trọng là còn xinh đẹp, thật sự thu hút khó tả.
Mạc Viện ở Attendere đến sáu giờ tối mới về. Đèn hành lang hỏng hai bóng, cô dùng điện thoại soi sáng để lên lầu. Người ngồi trước cửa làm cô giật mình, điện thoại rơi xuống đất, ánh sáng cũng tắt ngóm. Tay cô vô thức nắm lấy lọ xịt hơi cay trong túi, thứ Giang Đào mua bắt cô phải để trong túi, chưa từng dùng lần nào.
“Là anh.” Giọng nói khàn khan vang lên.
Sau đó ánh sáng điện thoại bật lên. Thời Nặc giơ tay lên chiếu sáng một khoảng nhỏ, Mạc Viện cũng nhìn rõ người ngồi dưới đất, là Thời Nặc cùng ba vali.
“Đã định tìm người ở ghép, vậy chủ nhà như anh chắc có quyền ưu tiên hơn người khác chứ.” Anh biết Mạc Viện đang đánh cược. Thứ Viện Viện muốn, sao anh nỡ để cô thua? Dù sau này thế nào, rốt cuộc hai người có thể cùng nhau đối mặt.
Mạc Viện nhìn anh, khóe mắt ươn ướt. Không uổng công cô mất ngủ cả đêm nghĩ ra ý tưởng tệ hại này. Nhưng, dù có tệ tới đâu, Giản Sâm của cô vẫn trở về rồi.