31 – Kết 2“Con làm gì vậy?” Người đàn ông giận dữ đẩy mạnh khi Thời Tử Việt định cởi trói cho Mạc Viện, “Sao con lại ở đây?”
Thời Tử Việt bị đẩy ngã nhào: “Bố, bố đừng làm liều, con không muốn bố gặp chuyện. Bố, thả Mạc Viện đi, chúng ta về nhà sống yên ổn được không?”
Bị con trai vạch trần, người đàn ông cũng không giấu diếm nữa, giật phăng mũ xuống, ánh mắt lộ vẻ âm độc: “Tử Việt, là Thời Nặc, Thời Nặc đã hủy hoại chúng ta. Ông con tuổi già rồi còn phải đi tù, tất cả là do Thời Nặc, là Thời Nặc! Bố phải trả thù, bố phải để hắn nhìn thấy người phụ nữ của hắn chết trước mặt bố, khiến hắn hối hận cả đời, khiến hắn cầu xin bố…”
“Bố…” Thời Tử Việt đứng dậy, thận trọng chạm vào Thời Sơn Minh, “Bố, oan oan tương báo bao giờ mới xong? Năm đó là ông nội làm sai, làm tổn thương chú nhỏ, giờ chúng ta cũng coi như trả xong nợ rồi. Để tất cả qua đi được không? Chuyện này không liên quan đến Mạc Viện, con cầu xin bố đừng làm tổn thương chị ấy.”
“Tử Việt…” Mạc Viện đột nhiên hét lên. Thời Tử Việt định quay đầu lại, nhưng chỉ kịp thốt lên một tiếng rồi ngã xuống đất. Đỗ Tuấn Bồi ném cây gậy trong tay xuống, cúi người lôi Thời Tử Việt ra một góc và trói lại: “Đợi việc xong xuôi, tôi sẽ thả con ông ra, không ý kiến gì chứ?”
Thời Sơn Minh chỉ nhíu mày, không nói gì, bước ra ngoài.
Đỗ Tuấn Bồi trói chặt Thời Tử Việt rồi cũng rời khỏi căn nhà gỗ, trong phòng chỉ còn lại Mạc Viện và Thời Tử Việt đang bất tỉnh.
Mạc Viện lại thử giãy giụa, vẫn không thoát được, đành bất lực buông xuôi. Giờ cô cảm thấy sức lực cạn kiệt dần, thôi cứ giữ lại chút sức lực vậy.
Không biết qua bao lâu, Mạc Viện nhìn qua khe cửa thấy bên ngoài tuyết đã rơi. Thời Tử Việt khẽ cựa quậy rồi tỉnh dậy.
“Tử Việt, cậu có sao không?” Mạc Viện cố gắng dịch chiếc ghế lại gần Thời Tử Việt hơn.
Thời Tử Việt giãy giụa vài cái, tựa lưng vào tường ngồi dậy, thở hổn hển: “Tôi không sao. Chị thế nào, có khó chịu không?”
Mạc Viện thở phào nhẹ nhõm: “Không sao.”
“Chị đừng lo, trước khi lên núi tôi đã gọi điện cho chú nhỏ rồi. Chỉ là lên núi không có sóng nên không liên lạc được. Họ cần thời gian để tìm chúng ta, chị hãy tin tưởng chú nhỏ.” Thời Tử Việt an ủi Mạc Viện.
“Xin lỗi, Mạc Viện.” Thời Tử Việt lại khẽ nói.
Mạc Viện cử động đôi chân tê cứng: “Tử Việt, cậu là cậu, bố cậu là bố cậu. Tôi và anh ấy sẽ không đánh đồng người tốt kẻ xấu.”
Thời Tử Việt cười khổ cúi đầu. Có những chuyện từ khi xảy ra đã định sẵn không thể quay đầu.
Cửa lại bị mở ra, Thời Sơn Minh bước từ ngoài vào, mang theo một trận gió tuyết.
Sắc mặt Thời Sơn Minh cực kỳ khó coi, ánh mắt đầy hận thù nhìn Mạc Viện: “Thời Nặc thế mà nhanh chóng tìm được đến chân núi rồi. Cô nói đi, cô đã báo tin cho hắn thế nào? Không thể nào hắn biết chúng tôi nhốt cô ở đây.”
Mạc Viện vô thức co rúm người lại: “Tôi không biết ông nói gì.”
Thời Sơn Minh bước tới trước mặt Mạc Viện, giơ tay tát một cái thật mạnh. Trên mặt Mạc Viện lập tức in hằn vết tay, tai bị đánh ù đi.
“Bố, bố, bố làm gì vậy, không phải Mạc Viện, là con, là con nói…” Thời Tử Việt giãy giụa bò về phía Mạc Viện. Thời Sơn Minh đá cậu ta một cái: “Rốt cuộc mày có phải con trai tao không? Chẳng có chút bản lĩnh nào của họ Thời nhà tao.”
“Tao đoán Thời Nặc đã báo cảnh sát rồi. Được, vậy tao giết con đàn bà này trước. Đợi Thời Nặc nhìn thấy người phụ nữ vì hắn mà chết, nhất định sẽ day dứt cả đời, ha ha ha…” Thời Sơn Minh vừa nói vừa siết lấy cổ Mạc Viện.
Mạc Viện bị ép ngửa mặt lên, đối diện đôi mắt đỏ ngầu của Thời Sơn Minh. Cô sợ hãi đến cực điểm, tay Thời Sơn Minh càng lúc càng siết chặt, khiến cô hô hấp càng khó khăn, mắt hoa lên từng đợt. Giản Sâm, Giản Sâm, e rằng chúng ta không thể gặp lại nhau được nữa.
“Bố, bố, bố thả chị ấy ra, thả chị ấy ra…” Thời Tử Việt thét lên thảm thiết, “Bố, con cầu xin bố, bố…”
Thời Tử Việt liều mạng giãy giụa. Bình thường cậu hay đi cùng Bạch Hằng, Bạch Hằng từng dạy cậu vài kỹ năng thoát trói, giờ đúng lúc dung đến. Dù cậu cũng chỉ là tay mơ, nhưng Đỗ Tuấn Bồi cũng không phải dân chuyên nghiệp, nên cuối cùng Thời Tử Việt đã thoát được. Trong khoảnh khắc thoát ra, cậu lao tới, đẩy Thời Sơn Minh ra xa, đầu đập vào tường, nhất thời choáng váng không đứng dậy nổi.
Thời Tử Việt vội vàng chạy tới cởi trói cho Mạc Viện: “Đi đi, Mạc Viện, chạy nhanh!”
Mạc Viện nằm bẹp trên ghế, có khoảnh khắc cô tưởng mình đã mất ý thức, giờ ý thức mới từ từ trở lại.
Đúng lúc này, Đỗ Tuấn Bồi xông vào, lăm lăm con dao trong tay: “Muốn chạy…”
Tiếng nói bên tai càng lúc càng rõ, cô thở hổn hển mở mắt ra.
Vừa kịp thấy Thời Tử Việt nhảy lên vật ngã Đỗ Tuấn Bồi. Đỗ Tuấn Bồi giật mình, bắt đầu giãy giụa. Thời Sơn Minh lúc này đã đứng dậy lao vào giúp, bị Thời Tử Việt dùng một chân ghì chặt, hét lớn: “Chạy nhanh, Mạc Viện, chạy nhanh…”
Mạc Viện nhặt cây gỗ bên cạnh, định đánh xuống, nhưng ba người giằng co nhau, không thể nhắm trúng mục tiêu. “Mạc Viện, chị đi trước đi, đi…” Thời Tử Việt hét lớn.
Mạc Viện cắn răng, sợ nếu đi rồi Thời Tử Việt sẽ gặp chuyện, nhưng sợ nếu ở lại sẽ thành gánh nặng cho cậu. Cuối cùng cô cắn răng, quay người chạy ra ngoài.
“Đỗ Tuấn Bồi, đừng động đến con tao…”
“A…” Một tiếng thét thảm thiết vang lên phía sau. Mạc Viện giật mình quay đầu, vừa hay thấy Thời Sơn Minh đỡ đòn cho Thời Tử Việt, lưỡi dao trong tay Đỗ Tuấn Bồi đâm thẳng vào bụng Thời Sơn Minh. Thời Tử Việt run rẩy toàn thân: “Bố, bố, bố đừng dọa con…”
Đỗ Tuấn Bồi rút dao, đứng dậy bước về phía Mạc Viện. Mạc Viện kinh hãi, mở cửa gỗ chạy ra ngoài, bản năng dùng tay bảo vệ bụng, dùng hết sức bình sinh mà chạy. Trước mặt tuyết lớn bay tán loạn, gió rít bên tai, từng bước đi cực kỳ khó khăn.
Mạc Viện lạnh đến mức không thể suy nghĩ, chỉ còn một niềm tin duy nhất: phải chạy. Giản Sâm đang đợi cô, Giản Sâm đang đợi cô, cô không thể bỏ mặc anh, không thể bỏ anh lại, cô phải mang đứa con của anh trở về an toàn với anh.
Chân đột nhiên trượt một cái, hai chân mềm nhũn, Mạc Viện ngã xuống tuyết, một chút sức lực cũng không còn, ngay cả bò dậy cũng không nổi. Cô nhìn Đỗ Tuấn Bồi đầy máu từng bước tiến lại gần, lòng như tro nguội: “Đỗ Tuấn Bồi, tôi là con gái ông, ông thật sự muốn giết tôi sao?”
“Con gái? Con gái cái gì? Mày có hiếu thuận với tao một ngày nào chưa? Nếu không phải thằng đàn ông của mày, tao đã đến nông nỗi này sao? Năm đó tao có thể trơ mắt nhìn mẹ mày chết, hôm nay tao cũng có thể tự tay kết liễu đứa con bất hiếu là mày!”
“Ông nói gì? Cái chết của mẹ tôi có liên quan gì đến ông?” Mạc Viện không biết sức mạnh từ đâu tới, chống tay ngồi dậy trên tuyết, mắt đỏ ngầu nhìn ông ta.
Đỗ Tuấn Bồi từng bước tiến lại: “Năm đó chính là mụ vợ điên của tao bỏ thuốc vào nước mẹ mày uống, mẹ mày mới bị tai nạn xe. Tao biết, tao đều biết cả, chỉ là tao không ngăn cản thôi. Mẹ mày không chết, mụ điên kia sao chịu giao công ty nhà mụ ta cho tao? Ha ha ha ha…”
Mạc Viện ngồi bệt trên tuyết, gió lớn gào thét, tuyết lạnh buốt đập vào mặt, lòng cô lạnh tựa băng tuyết mùa đông.
Đỗ Tuấn Bồi giơ cao dao: “Mạc Viện, đừng trách tao độc ác. Bản thân tao vốn không muốn làm gì mày, nhưng giờ mày mà sống thì tao chết. Tao còn chưa sống đủ, cho nên mày đi tìm mẹ mày trước đi.”
“Viện Viện…” Xa xa vang lên tiếng gọi gấp gáp, “Viện Viện…”
Mạc Viện ngẩng đầu lên: “Giản Sâm, Giản Sâm…”
Đỗ Tuấn Bồi ôm chặt Mạc Viện vào lòng, một tay bóp chặt cổ cô, lưỡi dao kề vào cổ, nhìn Thời Nặc đang chạy tới: “Dừng lại! Mày bước thêm một bước nữa, tao giết nó ngay.”
Thời Nặc dừng bước, thở hổn hển nhìn Đỗ Tuấn Bồi, ánh mắt tối sầm: “Thả cô ấy ra, có gì cứ nhắm vào tôi.”
Đỗ Tuấn Bồi cười lạnh, không nói nhiều, tay kia rút từ trong ngực ra một con dao khác ném tới: “Tự đâm vào chân ba nhát trước đi, rồi chúng ta nói chuyện.”
“Đừng, Giản Sâm, ưm, ưm…” Mạc Viện bị Đỗ Tuấn Bồi bịt miệng, gào khóc lắc đầu, trong mắt đầy cầu xin: Đừng!
Thời Nặc không nói lời nào, nhặt dao dưới đất, dứt khoát đâm một nhát vào đùi, máu lập tức tuôn trào, nhuộm đỏ tuyết trắng, đỏ đến chói mắt. Nước mắt Mạc Viện lập tức rơi xuống.
Đỗ Tuấn Bồi không ngờ anh lại dễ bảo thế, cười ha hả. Thời Tử Việt cũng chạy tới, đỡ lấy Giản Sâm: “Chú nhỏ…”
Thời Nặc không nói lời nào, rút dao từ đùi ra, ngược tay đâm một nhát nữa xuống dưới vết thương.
Mạc Viện khóc đến mức không đứng vững, điên cuồng lắc đầu, cắn mạnh một cái vào tay Đỗ Tuấn Bồi. Đỗ Tuấn Bồi đau quá, buông tay khỏi miệng cô.
“Giản Sâm, Giản Sâm…” Mạc Viện khóc đến mức nghẹt thở, vừa kích động đã thấy dưới bụng một dòng nhiệt chảy dọc xuống chân, bụng quặn đau.
“Mạc, Mạc, Mạc Viện, chị chảy máu rồi…” Thời Tử Việt nhìn máu bên chân Mạc Viện, run rẩy.
“Viện Viện, em sao thế…” Sắc mặt Thời Nặc trắng bệch, từng bước tiến về phía Đỗ Tuấn Bồi, “Viện Viện, Viện Viện…”
Mạc Viện cúi đầu nhìn máu trên tuyết, lòng đau như dao cắt. Con, e là không giữ được rồi, con của cô và Giản Sâm… Trong khoảnh khắc đau lòng đến tuyệt vọng, cô bất chấp lưỡi dao trên cổ, đột ngột quay người nắm chặt tay Đỗ Tuấn Bồi: “Trả con cho tôi, trả con cho tôi! Đỗ Tuấn Bồi, ông trả mẹ tôi đây, trả con tôi đây, tôi giết ông, tôi giết ông…” Lưỡi dao lướt qua cổ cô, để lại một vệt máu.
Hành động điên cuồng của Mạc Viện làm Đỗ Tuấn Bồi giật mình. Nhân lúc sơ hở, Thời Nặc đá bay con dao trong tay Đỗ Tuấn Bồi, dùng sức kéo Mạc Viện vào lòng. Bạch Hằng chạy tới đá Đỗ Tuấn Bồi một cái. Đỗ Tuấn Bồi lăn xuống sườn núi rồi bất động, máu sau đầu nhuộm đỏ nền tuyết.
Thời Nặc ôm chặt Mạc Viện. Hai tay Mạc Viện dính đầy máu từ chân Thời Nặc. Tay cô run rẩy, mặt đẫm nước mắt: “Giản Sâm, Giản Sâm…”
Thời Nặc ôm cô vào lòng: “Đừng sợ, đừng sợ, Viện Viện…”
Xa xa, một nhóm cảnh sát mặc đồng phục đang chạy tới, ồn ào, gấp gáp,…
Chín tháng sau.
“Bạch Hằng, Bạch Hằng, anh lại đây cho em …” Giang Thừa Cẩn chống nạnh đứng giữa phòng khách, “Anh nói đi, rốt cuộc anh có chịu cưới hay không?”
Bạch Hằng tránh xa: “Anh bị chứng sợ kết hôn, nên không cưới đâu.”
“Thừa Cẩn này, anh ta không cưới thì em tìm người khác cưới là được, đàn ông trên đời này đâu chỉ có mình anh ta. Nếu không… em thấy anh cũng được đấy.” Thời Tử Việt nháy mắt với Giang Thừa Cẩn.
Giang Thừa Cẩn nhíu mũi buồn rầu: “Nhưng anh ấy là người duy nhất yêu em quá ba tháng mà chưa chia tay.”
“Hẹn hò với anh đi, anh cam đoan không chia tay.” Thời Tử Việt thành khẩn.
“Cút, cút, cút…” Bạch Hằng đá một cái, ôm Giang Thừa Cẩn vào lòng, “Anh cảnh cáo em, anh chỉ nói không kết hôn, chứ không nói chia tay. Giang Thừa Cẩn, em dám hồng hạnh xuất tường, anh lập tức kéo em đi đăng ký, em tự lo liệu đấy.”
Giang Thừa Cẩn chớp mắt, gãi đầu, nửa ngày chưa kịp phản ứng.
Giang Đào cười: “Vậy giờ tôi có nên gọi cậu một tiếng em rể không?”
“Tiếc cho chị Giang, một bông hoa cắm trên đống phân bò.” Thời Ngộ xen vào.
Phòng khách bùng nổ tiếng cười, cùng giọng nói kinh ngạc của Giang Thừa Cẩn: “Anh muốn kết hôn với em, anh muốn kết hôn với em sao…”
Mạc Viện trong phòng đang cho con bú, nghe tiếng cười nói ngoài phòng khách, trên mặt nở nụ cười nhẹ: “Bạch Hằng này đúng là nắm chết Trình Tâm trong lòng bàn tay.”
Thời Nặc nửa nằm trên giường, cầm chú gấu bông đùa với đứa bé trong lòng Mạc Viện. Đứa bé vừa bú sữa, mắt vừa liếc theo tay anh.
“Bề ngoài là Bạch Hằng trên cơ Thừa Cẩn, nhưng sau lưng thì chưa chắc đâu.”
Mạc Viện cười, nghiêng đầu nhìn anh: “Vậy hai chúng ta, ai trên cơ ai?”
Thời Nặc ngẩng lên nhìn cô, nữa nằm nữa ngồi lại gần tai cô, thổi nhẹ một hơi, khẽ nói: “Em nói xem?”
Mạc Viện mặt đỏ bừng, đẩy anh: “Hôm nay là tiệc đầy tháng, anh không ra ngoài tiếp khách, ở trong phòng làm gì.”
Thời Nặc tay nắm lấy cằm cô, hôn lên, môi kề môi mơ hồ không rõ: “Kệ họ tự nhiên đi, sau này còn nhiều thời gian mà…”
Đứa bé trong lòng chớp mắt nhìn hai người môi kề môi, đột nhiên nhoẻn miệng cười khúc khích.
Ngoài cửa sổ nắng đẹp, rọi lên ba người dựa vào nhau trong phòng, lưu lại một không gian ấm áp.
-Hết-
Lời cuối của tác giả:
Vì trước khi viết truyện không lập dàn ý, nên thực ra toàn bộ câu chuyện đã khác với dự định ban đầu.
Dù thế nào, cũng cảm ơn các bạn đã luôn cổ vũ và ủng hộ tôi, thơm!