Yêu Lâu Thành Si

Chương 4



4 – Mười nămThời Nặc bước vào sau quầy, xắn tay áo sơ mi đen lên khuỷu tay, bắt đầu pha cà phê.

Những động tác của anh thuần thục, trôi chảy. Dù Mạc Viện đã chứng kiến vô số lần, dưới đôi tay anh, mọi thứ lại mang một hương vị khác. Từng cử chỉ mượt mà như mây trôi nước chảy, ấm cà phê, tách cà phê, thậm chí cả một chiếc khăn lau dưới những ngón tay thon dài, trắng muốt của anh cũng trở thành chú chim đầy màu sắc trong tay ảo thuật gia, khiến người ta không khỏi kinh ngạc, mê mẩn.

Vừa pha cà phê, Thời Nặc vừa trò chuyện với hai người nước ngoài bằng thứ tiếng Anh lưu loát. Tiếng Anh của Mạc Viện mãi dậm chân tại sách vở, tốc độ nói chuyện của họ quá nhanh, cô chưa kịp hiểu câu  này thì họ đã chuyển sang câu khác. Mạc Viện đành đứng đó như một bóng người vô hình, nhìn anh rót cà phê ra ba tách, rồi đưa một tách cho cô.

Mạc Viện nhìn hai người nước ngoài uống cạn, ngạc nhiên giơ ngón tay cái, ánh mắt rạng rỡ, “Good, Good…”

Mọi chuyện diễn ra ngoài dự đoán, nhưng dường như cũng nằm trong dự liệu.

Thời Nặc mỉm cười chào tạm biệt hai người nước ngoài, rồi bước ra từ sau quầy, trở về chỗ ngồi của mình.

Mạc Viện nhìn hai tách espresso trước mặt, bưng một tách nếm thử, rồi nếm tách kia. Dù đã hơi nguội, nhưng sự khác biệt về hương vị quá lớn, rõ ràng.

Liếc nhìn barista đang đứng bên cạnh với vẻ hốt hoảng, Mạc Viện không nói gì thêm, chỉ bảo anh ta pha cho cô một bình trà hoa.

Sau khi hai người nước ngoài rời đi, những thực khách chứng kiến toàn bộ sự việc không yên lòng, lần lượt tới yêu cầu được thử một tách espresso. Thứ cà phê được người nước ngoài khen ngợi hết lời như vậy, họ cũng muốn biết hương vị thực sự ra sao.

Mạc Viện đều khéo léo từ chối khéo. Một là Thời Nặc không phải nhân viên của cô, cô không có quyền yêu cầu anh. Hai là, những vị khách này chỉ vì tò mò quá mức, chứ không thực sự biết thưởng thức cà phê.

Quan trọng nhất, Thời Nặc tuyệt đối không có ý định pha thêm một lần nữa giúp cô.

Mạc Viện bưng bình trà hoa tới bàn của Thời Nặc. Anh đã giúp cô, ít nhất cô cũng phải cảm ơn anh.

“Nếu đến để cảm ơn thì thôi đi. Tôi không giúp gì nhiều, hai người kia vốn không định gây chuyện, tôi chỉ tỏ ra thừa thãi mà thôi.” Thời Nặc không ngẩng đầu, lạnh nhạt nói.

Mạc Viện còn chưa kịp lên tiếng, đã bị Thời Nặc đoán trúng tâm tư, một câu đã chặn đứng lời cô, khiến cô nhất thời không biết nên mở lời thế nào.

Liếc nhìn tách cà phê chưa động tới trên bàn Thời Nặc, Mạc Viện đặt bình trà xuống, ngồi xuống đối diện anh.

Một lúc lâu, không ai nói gì. Thời Nặc cuối cùng ngẩng đầu nhìn cô, “Có việc gì không?”

Mạc Viện suy nghĩ hồi lâu, rồi lắc đầu, “Chỉ là đến để cảm ơn thôi.” Thực ra còn chuyện nhà cửa, nhưng không biết nên mở lời thế nào. Nhỡ đâu anh đã quên rồi thì sao? Cô lên tiếng chẳng phải là nhắc anh sao?

Như đoán được suy nghĩ của cô, Thời Nặc liếc nhìn cô, trong mắt dường như thoáng một nét cười mơ hồ, “Cứ tạm ở đó đi, đợi khi nào tôi tâm trạng không tốt, tôi sẽ thu lại.”

Mạc Viện không ngờ lại nghe anh nói câu này, nhất thời mừng rỡ, trên mặt nở một nụ cười, “Anh nói thật sao?” Ánh mắt mang chút cười kia không phải là ảo giác chứ? Tâm trạng anh hiện tại dường như khá tốt.

Thời Nặc nhìn ánh mắt long lanh của cô, bàn tay trên bàn siết chặt, khó khăn lắm mới rời ánh mắt, không dám nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô.

“Mạc Viện…” Một giọng nam vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Mạc Viện quay đầu nhìn lại, Giang Đào cầm một hộp thức ăn giữ nhiệt bước tới.

Khẽ liếc nhìn người đàn ông đối diện Mạc Viện, Giang Đào nhìn cô cười dịu dàng, “Mẹ anh nghe nói anh qua đây, nhất định bắt anh mang canh gà tới cho em ăn khuya. Đây, nguyên một hộp đấy.”

Mạc Viện vội đứng dậy bước tới, đón lấy hộp thức ăn, “Anh giúp em cảm ơn dì, nhưng không cần lúc nào cũng mang đồ tới cho em đâu, em tự biết chăm sóc bản thân mà.”

Giang Đào giơ tay xoa đầu cô, “Một nhà cả, không cần khách sáo như vậy.”

Mạc Viện né tránh sự đụng chạm của anh. Bao nhiêu năm rồi, cô vẫn chưa quen với sự tiếp cận của người khác.

Giang Đào đã quen, cười cười, vừa đi ra ngoài vừa nói, “Mấy ngày tới anh phải đi công tác, em có việc gì cần giúp cứ tìm thư ký của anh.”

“Đi công tác sao?” Mạc Viện tinh nghịch nhìn anh, “Đuổi theo bạn gái à?”

Giang Đào cười, “Thời buổi này kiếm một cô bạn gái không dễ đâu, phải chủ động tấn công, không thì không người ta cướp mất.”

Mạc Viện bĩu môi, “Anh đừng quên, anh đang là vị hôn phu trên danh nghĩa của em đấy, dám đi ong bướm bên ngoài cơ đấy!”

Giang Đào bật cười, “Anh thấy anh phải nhanh chóng trút bỏ cái danh hôn phu trên danh nghĩa này thôi, không thì sợ em không lấy được chồng, mẹ anh giết anh mất.”

Hai người cùng bật cười. Tiễn Giang Đào đi, khi Mạc Viện quay lại, Thời Ngộ đã ra khỏi phòng riêng, đang ngồi đối diện Thời Nặc uống trà, trên người thoang thoảng mùi rượu.

Thấy Mạc Viện, Thời Ngộ không khỏi trêu đùa, “Ôi, hôn phu lại mang cơm hộp tình yêu tới rồi à.”

Mạc Viện tâm trạng tốt, giơ hộp thức ăn trong tay lên, “Có muốn một bát không? Canh gà đấy.”

Thời Ngộ lắc đầu, “Anh uống rượu cả tối rồi, bụng không chứa nổi nữa đâu. Cậu, cậu có muốn một bát không? Tay nghề của mẹ chồng tương lai của Mạc Viện rất tuyệt, canh của bà ấy nấu ngon không thua gì đầu bếp khách sạn đâu.” Thời Ngộ từng gặp Giang Đào mang canh tới vài lần, cũng đã uống thử vài bát.

Thời Nặc không hiểu vì sao, khuôn mặt đen sạm như chảo, xung quanh như được phủ một tầng bang mỏng, tỏa ra khoảng cách khiến người khác không dám tới gần.

Mạc Viện vốn định mời anh một bát, thấy bộ dạng này của anh cũng không định mở miệng nữa. Thời Nặc bỗng nhiên ngẩng mặt nhìn cô, lạnh lùng nói, “Cô Mạc vẫn nên tìm chỗ dọn đi đi, tôi đột nhiên thay đổi ý định rồi.”

Mạc Viện nhíu mày nhìn anh, vừa nãy còn tốt mà, sao đột nhiên lại thay đổi sắc mặt như vậy?

“Anh Thời, nhưng vừa nãy anh còn nói tôi cứ tạm ở đó cơ mà?” Mạc Viện nhẫn nhịn, cố gắng bình tĩnh lên tiếng.

Thời Nặc đứng dậy, lạnh lùng liếc cô một cái, “Đó là lúc tôi tâm trạng tốt, bây giờ tôi tâm trạng không tốt rồi.”

Nhìn bóng lưng Thời Nặc bỏ đi, Mạc Viện chỉ cảm thấy một cục tức nghẹn lại trong cổ họng, lên không nổi xuống không xong. Người đàn ông này thật sự thất thường, khiến người ta phải nghiến răng căm giận.

Thời Ngộ liếc nhìn cô, “Em làm gì mà phật lòng cậu anh rồi?” Rõ ràng anh đã thương lượng xong chuyện nhà cửa với cậu, Thời Nặc cũng đã mềm mỏng, sao chỉ trong một buổi tối, lại đổi ý rồi? Trong ấn tượng của anh, Thời Nặc không phải người dễ thay đổi như vậy.

Mạc Viện nhìn anh, thực ra cô cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì. Đối diện với người đàn ông này, luôn có cảm giác như một quyền đấm vào bông, không có điểm tựa, khiến cô bó tay, để mặc người ta chém giết.

Khi Thời Ngộ xuống bãi đỗ xe, Thời Nặc đang dựa vào xe anh đợi sẵn, “Chìa khóa xe.”

Thời Ngộ đưa chìa khóa cho anh. Thời Nặc mở cửa lên ghế lái. Thời Ngộ định mở cửa ghế phụ, thì phát hiện xe đã khóa, kính xe hạ xuống, Thời Nặc nhìn anh bình thản nói, “Mượn tạm xe cháu, cậu đã gọi điện bảo tài xế tới đón cháu rồi.”

Không đợi Thời Ngộ kịp nói gì, chiếc xe đã vút một cái phóng đi. Thời Ngộ đứng nguyên tại chỗ lắc đầu, anh còn tưởng cậu định đưa anh về nhà cơ.

Xe chạy trên con đường rộng, nhạc trong xe mở ầm ĩ. Thời Nặc nhìn con đường phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng, trong đầu không ngừng hiện lại hình ảnh người đàn ông trong nhà hàng Tây lúc nãy, Mạc Viện cười với anh ta, dáng vẻ thân mật của hai người khiến đôi mắt anh đau nhói.

“Vị hôn phu…” Tiếng thì thầm bị âm nhạc át đi, mang theo sự hoang vu mênh mang, “Viện Viện, rốt cuộc em vẫn không nhận ra anh.”

Tránh xa em mới là tốt nhất cho em. Thế nhưng mười năm nhớ nhung, mười năm dày vò, mười năm xoay vần đau đớn, mười năm day dứt khôn nguôi, anh không buông được. Không muốn tới gần nhưng lại không nhịn được tới gần, muốn chúc phúc nhưng lại không cam lòng.

Viện Viện, em bảo anh phải làm sao đây?