Yêu Nhầm Bóng Lưng

Chương 3



Bờ vai tôi không kìm được mà run lên bần bật.

"Nguyên Nguyên... Sao trên đầu em lại chảy m.á.u thế này?"

Giọng nói của Tô Thừa bỗng nhiên dịu xuống, có chút luống cuống bước lên một bước về phía tôi. 

Anh ta định đưa tay ra để kiểm tra vết thương cho tôi.

Ngay giây tiếp theo, tôi dồn hết sức bình sinh, vung tay tát một cú trời giáng thẳng vào mặt anh ta.

Lần này tôi thực sự không hề nương tay một chút nào.

Đến mức bàn tay tôi cũng không tự chủ được mà run rẩy theo. 

Tôi gằn giọng: "Ở cái nơi này, ngoài cô bạn gái quý hóa của anh ra, thì còn ai có thể ra tay được nữa hả?"

5

Tô Thừa đơ người một thoáng, ngay sau đó liền quay đầu đi chỗ khác, né tránh ánh mắt lạnh lùng tột độ của tôi.

"Không thể nào, Xán Xán không phải là loại người như vậy."

Tôi nhếch mép, nở một nụ cười mỉa mai, giễu cợt: "Anh dựa vào cái gì mà chắc chắn như thế?"

Tô Thừa hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Anh đã từng tận mắt chứng kiến sự lương thiện của cô ấy."

"Ngay từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ấy."

Tô Thừa nói, sau khi buổi biểu diễn hạ màn năm đó, để có cơ hội làm quen với "Đường Xán Xán", anh ta đã đuổi theo ra ngoài. 

Cho dù khoảng cách lúc đó khá xa, anh ta vẫn nhìn thấy một "Đường Xán Xán" rõ ràng đang vội vã chạy bước nhỏ dọc đường.

Vậy mà khi băng qua lộ, chỉ vì một bé gái đang chạy lung tung giữa đường, cô ấy liền dừng bước.

Gạt phắt chuyện gấp gáp của mình sang một bên, cô ấy bế đứa bé đến khu vực an toàn trước.

Tôi chợt nhớ ra lý do hôm đó mình vội vã rời đi như vậy.

Là vì suýt chút nữa tôi đã bị trễ giờ thi.

"Cho nên." Giọng nói của Tô Thừa kéo suy nghĩ của tôi trở lại thực tại: "Đừng có giữ cái định kiến xấu xa đó với em gái mình nữa."

Tôi không thèm đính chính lại vấn đề này nữa, lướt qua người Tô Thừa.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u của Đường Xán Xán.

Im lặng hồi lâu, tôi lại cất tiếng: "Tô Thừa."

"Nếu như hai năm trước anh không trúng tiếng sét ái tình với bóng lưng đó, liệu anh có còn yêu Đường Xán Xán nữa không?"

Anh ta mím c.h.ặ.t môi, không trả lời được.

Đường Xán Xán đứng phía sau anh ta, vẻ hoảng loạn trên gương mặt lộ rõ mồn một.

Cuối cùng tôi cũng xác nhận được một điều. Sự dung túng và tin tưởng mù quáng mà Tô Thừa dành cho Đường Xán Xán, tất cả đều được xây dựng trên nền móng của cái gọi là "tình yêu sét đ.á.n.h với bóng lưng năm đó".

Tự dưng tôi lại rất mong chờ, không biết khi Tô Thừa biết được sự thật, biểu cảm trên mặt anh ta sẽ đặc sắc đến nhường nào.

Nhưng bây giờ, vẫn chưa phải là lúc để nói ra.

Đường Xán Xán lún chưa đủ sâu, mà Tô Thừa cũng chưa hoàn toàn dốc hết tâm tư tình cảm vào đó.

Tôi nhìn chằm chằm vào Đường Xán Xán, từ tốn cất lời: "Tô Thừa..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chị ơi!"

Đường Xán Xán đột ngột hét lên, cắt ngang lời tôi. Cô ta vịn vào ghế sofa đứng dậy, bước nhanh tới nắm lấy tay tôi.

"Em xin lỗi, em không nên ra tay trước."

"Hôm nay hai chúng ta đều nên tự mình bình tĩnh lại một chút có được không, tụi em xin phép đi trước đây."

Nói xong, cô ta liền xoay người ngửa đầu nhìn Tô Thừa. 

Cô ta xòe hai bàn tay ra, hạ thấp giọng nài nỉ: "Anh Thừa, tay và trên người em vừa nãy bị mấy mảnh thủy tinh vụn đ.â.m vào chảy nhiều m.á.u lắm, anh đưa em đi xử lý vết thương trước có được không?"

Tô Thừa không lập tức trả lời.

Tầm mắt anh ta vẫn đóng đinh trên trán tôi, thần sắc âm u, khó đoán.

"Nguyên Nguyên, anh đưa em cùng đi bệnh viện có được không?"

Tôi nhếch môi cười khẩy một tiếng: "Cút đi."

Chẳng thèm nhìn hai người họ thêm một cái, tôi quay người đi thẳng lên lầu.

"Anh Thừa, em đau thật mà..."

Phía sau lưng, giọng nói của Đường Xán Xán đã mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.

Đến góc cua của cầu thang, tôi hơi ngoảnh đầu lại. 

Qua khóe mắt, Tô Thừa đã bế thốc Đường Xán Xán lên theo kiểu công chúa rồi bước ra ngoài.

……

Nửa đêm, tiếng chuông thông báo tin nhắn trên điện thoại vang lên.

Khi ba chữ Đường Xán Xán hiện ra trước mắt, mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của tôi.

[Chỉ cần chị không nói chuyện này cho Tô Thừa biết, tôi có thể đồng ý với chị bất kỳ điều kiện nào.]

Rõ ràng, thái độ của Tô Thừa ngày hôm nay đã khiến cô ta cảm thấy có một mối nguy cơ cực kỳ lớn.

Tôi đem những dòng chữ đã được soạn sẵn trong lòng từ lâu, gõ từng chữ một vào khung chat:

[Ví dụ như: Cô và mẹ của cô từ bỏ toàn bộ cổ phần của Lê thị?]

Rất lâu sau, màn hình điện thoại mới lại sáng lên.

Đường Xán Xán: [Được.]

Nhà họ Lê là cái gì chứ, hoàn toàn không thể đem ra so sánh với gia thế của Tô Thừa được. 

Nếu tôi có thể giữ kín như bưng bí mật này cả đời, Đường Xán Xán sẽ có hy vọng gả vào hào môn Tô gia.

Đến lúc đó, những gì Tô Thừa đem lại cho cô ta, sẽ gấp hàng nghìn hàng vạn lần nhà họ Lê này.

Đường Xán Xán vừa mới lên năm hai đại học xem ra vẫn còn quá đỗi ngây thơ.

Hoặc có lẽ là vì cô ta đã không còn đường lui nào khác, buộc phải lựa chọn giao dịch với tôi.

6

Bố tôi đi công tác về, vừa vặn đúng dịp cô ruột của tôi cũng từ nước ngoài trở về.

Sau khi nghe kể về chuyện của tôi, Đường Xán Xán và Tô Thừa, cô vừa xuống máy bay đã đùng đùng nổi giận chạy thẳng đến nhà tôi.