Ác Linh Giữa Chúng Ta

Chương 1: CHƯƠNG 01



[1. Phải vào phòng ngủ trước 12:00 giờ đêm, chỉ được rời khỏi sau khi trời sáng. Không được mở cửa cho bất kỳ ai!]

[2. Trong phòng ngủ rất an toàn, nếu buổi tối nghe thấy âm thanh kỳ lạ thì không cần để ý.]

[3. Trong nhà kho có thực phẩm, không được lãng phí.]

[4. Ăn thịt có thể bổ sung thể lực hơn, nhưng ăn quá nhiều sẽ có hại cho cơ thể.]

[5. Không được mở bất kỳ cửa sổ nào, có nguy hiểm.]

[6. Vào lúc 10:00 tối của ngày thứ nhất, thứ ba và thứ năm sẽ có điện thoại gọi đến cung cấp một số thông tin, tuyệt đối chính xác.]

[7. Không được tấn công người khác!]

[8. Trong số các bạn có một người là Ác linh, hãy tìm ra kẻ đó.]

[9. Nếu vô tình mở cửa hoặc cửa sổ vào nửa đêm, xin hãy lập tức trốn xuống gầm giường và giữ im lặng. Cho dù nghe thấy tiếng động gì cũng đừng để ý đến khi trời sáng.]

[10. Vi phạm quy tắc sẽ bị Người Phán Xét trừng phạt, đừng cố gắng giúp đỡ người đang chịu sự trừng phạt.]

Hãy tuân thủ quy tắc và sống sót trong biệt thự bảy ngày. Sau bảy ngày có thể tự do rời đi, tuyệt đối đừng cố gắng trốn thoát trước thời hạn.

"Mọi người mau tỉnh dậy đi, mau tỉnh dậy đi nào!"

Tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy mọi người nằm ngổn ngang trên sàn nhà, Hà Mãn đang lần lượt gọi từng người tỉnh dậy.

Đầu óc rất nặng nề cứ như thể vừa tỉnh lại từ trạng thái hôn mê. Tôi cố gắng gượng ngồi dậy, quét mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh mình, thì ra là bên trong căn biệt thự chúng tôi tổ chức tiệc.

Ánh mắt tôi bị một tờ giấy trên mặt đất hấp dẫn, [Quy tắc tôn trọng trong biệt thự].

Nhanh ch.óng đọc lướt qua nội dung bên trên, đầu tôi lại càng đau hơn, những quy tắc này có ý nghĩa gì vậy?

Chưa đầy một phút, tất cả mọi người đều tỉnh dậy, sau đó bảy mồm tám lưỡi hỏi thăm nhau ồ ạt.

"Phạm Thừa, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra! Sao tớ lại ngủ thiếp đi thế?"

"Tớ cũng không biết nữa, tớ vừa đóng cửa lại là mất ý thức rồi."

"Bà mẹ nó! Tớ vừa bước vào cửa là không còn biết gì nữa, những chuyện sau đó cũng không nhớ gì hết."

"Chuyện này cũng quá quỷ dị rồi đó!"

"Dịch Huệ, cậu đang nhìn gì vậy?" - Trương Hiểu Tuyết nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay tôi.

Tôi ra hiệu cho họ ngồi xuống ghế sofa, rồi chuyền tờ giấy cho lần lượt từng người đọc.

Sau khi đọc xong, sắc mặt mọi người đều trở nên rất kỳ quái, họ nhìn chằm chằm lẫn nhau, khuôn mặt đầy vẻ nghi ngờ.

"Haha! Mọi người sẽ không tin là thật chứ? Phạm Thừa, thành thật khai ra mau, có phải cậu bày trò không?"

Trần Lộ cứ như thể nhìn thấu trò đùa của người khác, khinh thường ném tờ giấy lên bàn trà, rồi ngồi xuống bên cạnh Phạm Thừa.

"Cậu làm ơn chịu khó động não một tí đi, chơi game cũng không đến mức nhàm chán như thế, tớ không có rảnh bảy ngày để ở lại đây với mấy cậu đâu."

Mọi người đều nhìn về phía Phạm Thừa, buổi liên hoan tốt nghiệp lần này là do cậu ấy tổ chức, và căn biệt thự này cũng là do cậu ấy mượn của chú mình. Cả bọn dự định vui chơi trọn một ngày, sáng hôm sau sẽ rời đi.

"Mọi người đừng nhìn tớ! Tớ thật sự không biết gì cả, Kiều Kiều là người cuối cùng bước vào mà. Sau khi tớ đóng cửa lại thì không còn nhớ gì nữa, tớ cũng tỉnh dậy cùng với mọi người thôi."

Phạm Thừa vô đến mức đỏ bừng, nhìn không giống như đang nói dối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vẻ mặt của mọi người bắt đầu trở nên khó coi, dẫu sự việc này là thật hay giả, thì ít nhiều gì trong lòng cũng bắt đầu lo lắng.

Tôi nhìn lướt qua điện thoại, bây giờ là 11 giờ 10 phút, Kiều Kiều là người đến cuối cùng, có lẽ khoảng 9 giờ gì đó.

Tôi nói với mọi người là chúng tôi đã hôn mê khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, chuyện này e rằng không đơn giản.

Trần Lộ xua tay:

"Tớ mới không tin mấy chuyện quỷ quái này đâu, để tớ kiểm chứng cho mà xem!"

Trần Lộ đứng dậy đi thẳng đến cửa lớn, tất cả chúng tôi đứng dậy vây quanh đó. Khóa cửa không cài chốt an toàn, Trần Lộ xoay tay nắm cửa rồi ấn xuống, nhưng cửa không mở!

"Đế tó!"

Hà Mãn bước lên xoay tay nắm cửa rồi mặc mạnh lên xuống, thử rất lâu, đến cuối thậm chí còn bắt đầu dùng chân đạp cửa, nhưng cánh cửa lớn vẫn không hề nhúc nhích.

Kiều Kiều khóc thút thít, nói:

"Sao có cảm giác như đang đạp tường vậy? Cánh cửa bình thường dù không đạp mở được thì cũng phải rung chuyển một chút chứ."

Trương Hiểu Tuyết cũng run rẩy hỏi:

"Có phải chúng ta không ra ngoài được nữa rồi không?"

Mọi người im lặng, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều có thể thấy sự bất thường ở đây.

Lúc chúng tôi đến cánh cửa lớn này chỉ là cửa gỗ hai cánh bình thường, chưa nói tới nó có bao nhiêu chắc chắn. Nhưng với thân hình lực lưỡng của Hà Mãn, dùng sức đạp mạnh như vậy mà cánh cửa chẳng hề nhúc nhích tí nào, điều này đủ để nói lên vấn đề rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, không có tín hiệu.

Trần Tư Triết cũng giở điện thoại lên tìm tín hiệu khắp nơi, nhưng rõ ràng là phí công.

"Không có tín hiệu, không báo cảnh sát được, nhưng trước khi ra khỏi nhà tớ đã nói với gia đình là mai sẽ về, quá thời gian chắc người nhà sẽ đến tìm tớ thôi." - Trần Tư Triết cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

Tôi thở dài một tiếng:

"Chỉ sợ không đơn giản như vậy đâu."

Lúc này Hà Mãn cũng ngừng hành động, nằm trên ghế sofa thở dốc. Tôi đề xuất trước tiên mọi người hãy phân tích những quy tắc kia, phòng khi gặp phải tình huống mà không biết cách ứng phó.

Giọng nói thô kệch của Hà Mãn vang lên:

"Trong số chúng ta có một Ác linh hả? Chuyện này cũng vô lý quá rồi đó." - Cậu ấy trợn mắt bày tỏ sự không tin.

"Vậy 'Người Phán Xét' là có ý gì? Ở đây còn có người khác nữa sao?"

Chúng tôi đều cảm thấy sau lưng có hơi lạnh, một chuyện hoang đường như thế, lại ở nơi quái dị như này, chúng tôi không thể không bận tâm được.

Tuy mọi người không nói ra miệng, nhưng ngay lúc này tất cả đều vô thức giữ một khoảng cách nhất định với người bên cạnh.

Chúng tôi loay hoay phân tích lung tung một hồi, kết luận cuối cùng cũng chỉ là tạm thời tuân thủ quy tắc, rồi từ từ tìm cách trốn thoát khỏi đây.

"Cũng chỉ còn cách đó thôi."

Sơn Tam

"Trước hết xem có gì ăn không đã, tớ đói quá." - Trương Hiểu Tuyết hơi ngại ngùng lên tiếng.

Mọi người cũng đồng loạt phụ họa.

Bảy người chúng tôi chia thành hai nhóm, ba bạn nam là Phạm Thừa, Trần Tư Triết, Hà Mãn đi đến nhà kho chọn một số nguyên liệu mang lên. Còn tôi, Trương Hiểu Tuyết, Trần Lộ và Tống Kiều Kiều chuẩn bị làm bữa trưa.