Ác Linh Giữa Chúng Ta

Chương 2



12 giờ trưa.

Chúng tôi bận rộn trong bếp khoảng hơn một tiếng đồng hồ mới làm xong cơm nước, dọn ra bàn xong mọi người liền quây quần ngồi xuống chuẩn bị dùng bữa.

Eo, mùi vị gì thế này? Tanh quá đi! - Trần Lộ vừa cho một miếng thịt vào miệng nhai một cái, lập tức cúi đầu nhổ ra bàn.

Mọi người tạm thời đừng ăn.

Trần Tư Triết nhét một miếng dưa chuột vào miệng, vẻ mặt nhăn lại một cái rồi nuốt xuống.

Rau củ cũng bị tanh.

Mọi người đồng loạt đặt đũa xuống, Phạm Thừa ngạc nhiên hỏi:

Vậy mà cậu vẫn nuốt trôi được à?

Không ăn thì biết làm sao, so với mối nguy hiểm chưa biết thì ăn thứ này chẳng là gì cả.

[Trong nhà kho có thực phẩm, không được phép lãng phí.]

Tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.

Quả thật, nếu không muốn vi phạm quy tắc thì chỉ còn cách ăn hết, dù bây giờ mọi người không thể chắc chắn tất cả những điều này là thật, nhưng cũng không dám mạo hiểm.

Tôi và Trần Tư Triết đồng thời cầm bát lên, cố nén cảm giác buồn nôn mà nuốt xuống, càng hạn chế không ăn thịt. Tuy tất cả đều có mùi tanh, nhưng bản năng của con người vẫn cấm thây rau củ dễ nuốt hơn.

Những người khác đắc dĩ đành phải ăn theo, ngay cả Trần Lộ cũng nhăn mày ăn một ít từng miếng nhỏ. May mắn là Hà Mãn người giống như tên, thật sự rất dũng mãnh, hầu như thịt trên bàn đều được cậu ấy giải quyết hết.

Theo lời cậu ấy nói, thì mùi vị của mấy món ăn kiêng hàng ngày của cậu ta cũng chẳng khá hơn mùi của những thứ này là bao.

Mọi người khó khăn ăn hết cơm canh trên bàn, ai nấy đều có chút trào ngược muốn nôn, nhưng cũng cố gắng nhịn lại, bởi vì không biết nôn ra có bị tính là lãng phí hay không.

Phạm Thừa chủ động tình nguyện dọn dẹp bát đĩa và cặn thức ăn trên bàn, những người còn lại thì quây quần quanh bàn trà, bắt đầu thảo luận về hành động tiếp theo.

Tôi không nói gì, chỉ quét mắt nhìn mọi người một lượt, ai nấy đều che giấu tâm sự trong lòng. Các quy tắc đã được thảo luận đi thảo luận lại lẫn rồi, nhưng mọi người đều có ý hợp ý tránh nói đến điều thứ 8.

[Trong số các bạn có một người là Ác linh, hãy tìm ra kẻ đó.]

Mọi người đều rơi vào trầm tư, nếu điều này là thật, vậy Ác linh đang ẩn mình trong số chúng tôi sẽ g.i.ế.c những người còn lại bằng cách nào?

[Không được tấn công người khác!]

Vậy Ác linh còn là mối đe dọa nữa không?

Trần Tư Triết phủ tay một cái:

Tạm thời đừng bận tâm đến Người Phán Xét hay Ác linh gì cả, tớ nghĩ cách làm đáng tin cậy nhất của chúng ta chính là không vi phạm quy tắc. Buổi tối thì cứ ở yên trong phòng đừng đi ra ngoài, như vậy sẽ an toàn hơn.

Mọi người đồng loạt tỏ vẻ tán thành.

Sơn Tam

Tôi hỏi: - Tư Triết, mấy cậu có phát hiện gì ở nhà kho không?

Không, chỉ là có rất nhiều thịt, đủ để chúng ta ăn trong bảy ngày, nhưng rau củ thì lại rất ít. - Trần Tư Triết lắc đầu cười khổ.

Trương Hiểu Tuyết và Tống Kiều Kiều vốn đang cúi đầu suy nghĩ gì đó, nghe nói như vậy thì đều ngẩng đầu lên, trông rất bất an.

Miếng thịt đó thật là hôi tanh đến mức khó mà nuốt trôi!

Vậy chúng ta kiểm soát lượng rau củ trong mỗi bữa là được, thịt thật sự quá khó nuốt, ít nhất cũng phải ăn kèm với rau.

Bây giờ đi chọn phòng thôi, làm quen với môi trường một chút.

Tôi là người đầu tiên đứng dậy đi về phía lầu hai, những người khác cũng đi theo sau.

Khoan đã, đợi tớ với, tớ sợ ở một mình lắm.

Phạm Thừa hớt hải chạy tới, như sợ chúng tôi sẽ bỏ rơi cậu ấy vậy, đến nỗi vết dầu mỡ trên khóe miệng còn chưa kịp lau sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mọi người khẽ mỉm cười, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít.

Hà Mãn vỗ vai Phạm Thừa trêu chọc nói:

Uống công cậu là lớp trưởng, gan bé tí làm sao mà bảo vệ Trần Lộ được chứ!

Gò má Phạm Thừa ửng đỏ, lén lút liếc nhìn Trần Lộ, nhưng Trần Lộ lại vờ như không thấy, tiếp tục đi lên lầu.

Tầng hai có tổng cộng 5 phòng khách, 2 phòng hướng Nam, 3 phòng hướng Bắc. Ngoài ra, ở phía cùng còn có một phòng ngủ chính hướng Nam, đi đến cuối hành lang là nhà vệ sinh.

Trần Tư Triết quan sát một vòng rồi đề nghị:

Để đảm bảo an toàn, tớ đề nghị các bạn ngủ chung một phòng, các bạn nữ chia thành hai nhóm, mỗi nhóm hai người ngủ hai phòng, như vậy cũng dễ dàng hỗ trợ lẫn nhau.

Tớ phản đối!

Trần Lộ xua xua tay:

Tớ không quen ngủ chung với người khác, tớ muốn ngủ ở phòng ngủ chính.

Nói xong, cô ấy nhìn về phía Phạm Thừa, cậu ấy cũng ngoan ngoãn gật đầu tỏ vẻ không thành vấn đề.

Tớ cũng muốn ngủ một mình. - Hà Mãn nói xong liền bước vào một phòng ngủ.

Tôi không ngờ mọi người đều không muốn ngủ chung với nhau, ngược lại tôi lại trở thành người nhát gan nhất.

Đang lúc lo lắng, Trương Hiểu Tuyết khoác tay tôi và nháy mắt một cái. Trong lòng tôi thầm vui mừng, ít ra cũng có bạn đồng hành.

Cuối cùng, việc phân chia phòng như sau, phòng ngủ chính ở phía cùng là Trần Lộ, phòng ở bên cạnh là Tống Kiều Kiều, tôi và Trương Hiểu Tuyết thì ở căn phòng ngủ hướng Nam gần cầu thang này. Ba phòng ngủ hướng Bắc, bắt đầu từ phòng ngủ gần cầu thang nhất lần lượt là Hà Mãn, Trần Tư Triết, Phạm Thừa.

Vào phòng ngủ Trương Hiểu Tuyết lập tức khóa trái cửa, rồi kéo tôi đến bên giường.

Dịch Huệ, từ bé đến lớn chúng ta đều là chị em tốt, tớ chỉ tin mỗi cậu thôi. Bình thường chỉ có cậu là có nhiều mưu mẹo nhất, lần này tớ sẽ bám theo cậu đó!

Ừm, sẽ không sao đâu, chúng ta đều có thể sống sót. Mau ngủ một giấc đi, buổi tối còn phải đợi điện thoại nữa.

Trương Hiểu Tuyết nằm trên giường nói chuyện với tôi một lát rồi ngủ thiếp đi, tôi lại chẳng buồn ngủ một chút nào, tiến đến bên cửa sổ.

Cửa sổ là loại cửa có bản lề phía trên, vốn hiếm khi xuất hiện trong các biệt thự, khe mở rất nhỏ.

Phong cảnh xung quanh biệt thự khá đẹp, qua lớp kính có thể thấy con đường ở đằng xa, nhưng lại không có một chiếc xe nào. Tầng hai cách mặt đất khoảng hơn 4 mét, tôi dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm cửa sổ rồi rụt tay lại.

Phải ngủ một lát thôi, không biết buổi tối còn có được ngủ hay không nữa.

Lần tỉnh dậy thứ hai đã là hơn tám giờ tối, phòng ngủ tối đen như mực, bên ngoài thì đang có mưa to gió lớn, cửa sổ phát ra tiếng mưa rơi đều đặn theo tiết tấu.

Tôi bật đèn rồi gọi Hiểu Tuyết dậy.

Xuống lầu đi, phải tìm chút gì ăn thôi.

Rời khỏi phòng ngủ, tôi không nghe thấy tiếng động nào từ tầng dưới, có lẽ mọi người vẫn còn đang ở trong phòng.

Tôi và Hiểu Tuyết lần lượt gõ cửa phòng của những người khác, Hà Mãn và Trần Lộ đều có vẻ mời tình ngủ, còn Phạm Thừa, Trần Tư Triết và Tống Kiều Kiều thì mặt mũi tràn đầy mệt mỏi, chắc là đã không nghỉ ngơi kể từ lúc dậy cho đến giờ.

Bảy người chúng tôi ngồi quây quanh trong phòng khách tầng một, mỗi người đều cầm một ly trà. Không tìm thấy đồ ăn nào khác, mà mọi người cũng không muốn ăn thực phẩm trong nhà kho, vậy nên đành uống chút nước cho qua bữa.

Gió mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, không ai nói với ai câu nào.

Thật ra, chúng tôi cũng không biết rốt cuộc mình đang chờ đợi điều gì, chúng tôi đã kiểm tra điện thoại rồi, căn bản không thể sử dụng, ngay cả âm báo bận cũng không nghe thấy, nhưng hiện tại mọi người cũng không biết nên làm gì, chỉ có thể im lặng chờ đợi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, rất nhanh đã đến 10 giờ.

Reng reng! Reng reng!

Tất cả mọi người đều giật mình hoảng hốt, Trương Hiểu Tuyết nhéo mạnh vào cánh tay tôi một cái, khiến tôi đau đến mức nhẹ răng trợn mắt. Tống Kiều Kiều và Phạm Thừa đều sợ hãi kêu lên, tôi ra hiệu “suýt!”, mọi người cũng dần dần im lặng lại.

Hà Mãn đứng dậy nhấn nút loa ngoài, một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ điện thoại.

Cơn bão sẽ kéo dài bảy ngày, sau 12 giờ đêm không được trả lời người ở ngoài cửa.