Ác Linh Giữa Chúng Ta

Chương 10



Nhưng thật đáng tiếc, chẳng có tác dụng cổ vũ tinh thần gì cả, rõ ràng lời nói của tôi không thu hút sự chú ý của họ bằng tiếng va chạm truyền đến từ phòng bên cạnh.

Đó là tiếng t.h.i t.h.ể của Kiều Kiều đập vào cửa sổ.

Bùm! Bùm! Bùm!

Sau những giây phút dày vò dài đằng đẵng, đầu óc tôi trở nên quay cuồng, tôi liếc nhìn điện thoại di động, đã 5 giờ sáng rồi.

Không lâu nữa, trời sẽ sáng!

Hiểu Tuyết và Trần Lộ cũng mệt mỏi dựa vào tường nghỉ ngơi, mọi người đều rất vất vả và nhưng không ai dám ngủ gật.

Đột nhiên, Phạm Thừa như phát điên, mạnh mẽ bật dậy, miệng lầm nhầm không ngừng:

Được cứu rồi, được cứu rồi! Chú đã trở về rồi! Chú đến cứu chúng ta rồi! Được cứu rồi!

Cậu ta dùng sức mạnh tay nắm cửa!

Hiểu Tuyết là người đứng dậy sớm nhất, dùng hết sức kéo cánh tay cậu ấy, tôi và Trần Lộ cũng nhanh ch.óng theo sát phía sau xông lên để ngăn cản cậu ấy. Nhưng lúc này Phạm Thừa như đã rơi vào trạng thái cuồng loạn, cả người vung vẩy một cách điên cuồng, cánh cửa cũng đã bị kéo mở ra một khe nhỏ. Nếu không phải Hiểu Tuyết bên cạnh đang cố gắng hết sức chống đỡ cánh cửa, thì lúc này Phạm Thừa đã sớm chạy ra ngoài rồi.

Bỗng dưng một tia sáng bạc lóe lên trong mắt tôi.

Một con d.a.o gọt hoa quả!

C.h.ế.t đi, Liễu Dịch Huệ!

Phạm Thừa tự dưng bùng phát, khiến cho chúng tôi hoảng loạn cả lên, tay phải cậu ấy cầm d.a.o mạnh mẽ đ.â.m về phía n.g.ự.c tôi.

Tôi sững sờ! Hiểu Tuyết vươn tay ra định đỡ, nhưng đã không còn kịp nữa.

Trong lúc hỗn loạn, Trần Lộ ở bên tay phải đột nhiên nghiêng cả người ngã vào phía trước tôi, nhát d.a.o hung ác đó đã đ.â.m thẳng vào lưng cô ấy!

Hai tay tôi ôm lấy Trần Lộ và hét lớn, Trần Lộ thì bày ra vẻ mặt không thể tin được há miệng, m.á.u tuôn ra ào ào.

Cậu... - Trong mắt Trần Lộ ánh lên sự không cam lòng, cô ấy cứ thế c.h.ế.t ngay trước mặt chúng tôi.

Trần Lộ! Không! - Phạm Thừa gầm lên hai tiếng, toàn thân như thể đã hoàn toàn sụp đổ, cậu ấy quay người xông ra ngoài.

Trương Hiểu Tuyết đã ngồi thụp trên mặt đất, tôi vội vàng vỗ vào má Hiểu Tuyết, làm cô ấy tỉnh táo lại một chút. Sau đó tôi lập tức đứng dậy đuổi theo Phạm Thừa, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu ấy!

DỊCH HUỆ! DỊCH HUỆ! - Phía sau truyền đến tiếng kêu thê lương của Hiểu Tuyết.

Tôi cũng không quay đầu lại mà chỉ hét lên:

CẬU TRỐN KỸ VÀO! KHÔNG CẦN LO CHO TỚ!

Tôi men theo động tĩnh trước đó của Phạm Thừa rồi đuổi theo xuống tầng dưới.

Một lát sau dưới phòng khách tầng một, khắp nơi đều là những vùng m.á.u loang lổ, những vũng m.á.u lớn vẫn đang chảy trên sàn nhà, cuối cùng nương theo kẽ hở giữa sàn và khe cửa mà chảy ra ngoài.

Mắt tôi như được phủ một lớp kính áp tròng màu đỏ, tầm nhìn toàn là một màu đỏ tươi rực rỡ.

A!!!

Hiểu Tuyết đuổi đến đứng trên bậc thang, trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả mọi thứ đang diễn ra trước mắt.

Cả cô ấy chạy rẫy, cơ thể cứng đờ dựa vào bức tường.

Là cậu...là cậu! KHÔNG NGỜ LẠI LÀ CẬU!

Trương Hiểu Tuyết dốc hết sức lực liều mạng gào thét, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, có lẽ móng tay đã sắp đ.â.m chảy m.á.u lòng bàn tay cô ấy rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hiểu Tuyết vốn luôn rất khỏe mạnh, lúc này cũng khiến tôi bị đau.

Tôi nhặt cái đầu của Phạm Thừa đang nằm trong tay lên, giơ cao qua miệng, m.á.u tươi đổ thầm từ từ nhỏ giọt vào miệng.

Uống xong, tôi vứt cái đầu đó sang một bên, chậm rãi bước về phía Hiểu Tuyết.

Hiểu Tuyết, cậu đúng là chị em tốt của tớ, tớ đã biết thế nào cậu cũng sẽ ra tìm tớ mà.

Không phải cậu nói muốn làm chị em tốt với tớ cả đời sao? Cậu định đi đâu vậy?

Trương Hiểu Tuyết dùng hết sức vùng vẫy, quay người lại dùng cả tay chân bò lên lầu.

Quá chậm rồi, tôi dùng lực đạp chân lao tới.

Xin lỗi nhé, Hiểu Tuyết.

...

Ăn uống no nê, bên ngoài trời đã sáng, bão tố cũng đã tạnh.

Tôi đi ngang qua phòng ngủ tầng một vẫn luôn đóng c.h.ặ.t, nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa rồi bước vào trong.

Trên chiếc giường lở mở có một người đang nằm, một cô gái đã c.h.ế.t sau này.

Đương nhiên, đó là Liễu Dịch Huệ.

Cô gái đáng thương, từ nay về sau này chỉ còn một Liễu Dịch Huệ, đó là tôi.

Tôi nhặt mảnh giấy nằm bên cạnh tay cô ấy nhét vào túi mình, rồi đi đến nhà kho lấy can xăng, rưới đầy mọi ngóc ngách.

Trò chơi đã kết thúc.

Tôi mở cửa, rời khỏi căn biệt thự đáng ghét này, hít một hơi không khí trong lành bên ngoài, tôi cảm thấy thoải mái đến mức run rẩy.

Tiếng lửa cháy lách tách phát ra từ căn biệt thự từ rất xa, tôi cởi chiếc áo khoác dính đầy vết m.á.u ném xuống đất.

Còn phải đi một quãng dài mới có thể bắt được xe, đi thôi nào.

Lời cuối:

Một con ch.ó hoang đang c.ắ.n xé một chiếc áo khoác nữ dính m.á.u, túi áo bị xé rách tan tành. Ánh nắng chiếu vào một mẩu giấy nhăn nhúm, vết m.á.u trên đó tỏa ra ánh đỏ u tối.

Quy tắc trò chơi Ác Linh Thế Thân:

[1. Sau khi ngẫu nhiên g.i.ế.c c.h.ế.t một người để làm vật chủ, trò chơi chính thức bắt đầu.]

Sơn Tam

[2. Nếu tất cả mọi người đều c.h.ế.t, trò chơi sẽ kết thúc ngay lập tức và mọi lệnh phong ấn sẽ được giải trừ.]

[3. Dù ở thời điểm nào cũng không được phép tấn công những người đang ở trong phòng ngủ.]

[4. Phải tuân thủ quy tắc của Người Phán Xét, cho đến khi Người Phán Xét xử t.ử ba người thì Người Phán Xét sẽ biến mất.]

[5. Từ lúc trời sáng cho đến 12 giờ đêm, không được phép tấn công con người và không được sử dụng sức mạnh của Ác linh.]

[6. Âm thanh mê hoặc không thể xuyên qua tường và cửa phòng ngủ.]

[7. Thức ăn bị ô nhiễm rất hữu hiệu đối với con người, có thể nâng cao đẳng kế xác suất mê hoặc hoặc thành công.]

[8. Sau khi trò chơi này kết thúc, cho đến trước khi trò chơi tiếp theo bắt đầu, không được phép làm hại con người.]

END.