Lần này, sau khi nghe điện thoại xong không còn cảnh mọi người cùng nhau thảo luận như trước nữa, mà tất cả đều im lặng lên lầu.
Có thể nói thông tin này tương ứng với lời nhắc nhở của ngày thứ ba, tiến thêm một bước chứng tỏ Ác linh cũng là một thành viên bị giam cầm. Nếu người sống không c.h.ế.t nó sẽ không bao giờ thoát ra được, còn nếu người sống c.h.ế.t hết thì nó sẽ được tự do.
Tâm trạng mọi người đều rất nặng nề, không ai muốn trở thành hung thủ giải thoát ác quỷ, huống chi còn phải dùng mạng sống của mình để giúp nó đạt được mục đích.
Ba người chúng tôi cố ý đi chậm lại, chờ cho Phạm Thừa và Trần Lộ đều đã vào phòng riêng, mới thu dọn dây thừng làm bằng ga trải giường trong phòng rồi lẻn vào phòng của Kiều Kiều.
Toàn bộ quá trình đó chúng tôi không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào, cố gắng hết sức để bọn họ phát hiện.
Vào trong phòng rồi, chúng tôi không khóa trái cửa, càng không dùng tủ để chặn cửa, tất cả đều là để thuận tiện cho việc bỏ chạy. Chúng tôi nhẹ nhàng rón rén áp sát vào bức tường gần phòng Trần Lộ, cẩn thận lắng nghe động tĩnh từ phòng bên cạnh.
Ngay lúc chúng tôi đều sắp không thể kiên trì nổi nữa thì phòng bên cạnh truyền đến một tiếng "Bịch!", giống như có vật nặng rơi xuống đất. Ngay sau đó truyền đến tiếng kêu la t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan của Trần Lộ, ba người chúng tôi sợ c.h.ế.t khiếp, vội quay đầu bỏ chạy, chúng tôi mở cửa phòng xông đến phòng Hà Mảnh!
Tôi vừa vặn tay nắm cửa thì chợt nhớ ra sợi dây thừng đặt trên giường, quên không lấy rồi!
DÂY THỪNG! - Giọng tôi đã khàn đặc, quay đầu lại hét lớn.
Tống Kiều Kiều, người chạy cuối cùng dậm chân một cái, quay lưng chạy ngược lại để lấy dây thừng. Tôi lập tức dẫn Trương Hiểu Tuyết xông vào phòng ngủ, vừa vào đã khiêng chúng tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Cửa sổ này đã lại hoàn toàn lành lặn không bị hư hại gì, c.h.ế.t tiệt!
Vậy mà lại quên mất biệt thự có năng lực này, không ngờ ngay cả cửa sổ bị hư hỏng cũng sẽ được phục hồi như cũ, lần này đã hoàn toàn bịt kín con đường sống duy nhất của chúng tôi.
Đúng lúc này lại truyền đến tiếng hét t.h.ả.m của Tống Kiều Kiều, tôi túm lấy Hiểu Tuyết đang luống cuống chui xuống gầm giường. Bây giờ chúng tôi cũng không thể trốn thoát, chỉ có thể ẩn nấp trước thôi.
Rất nhanh sau đó đã không còn nghe thấy tiếng của Kiều Kiều nữa.
Kiều Kiều cũng đã c.h.ế.t!
Tôi quay đầu lại nhìn Hiểu Tuyết, cô ấy đã can tay mình đến chảy m.á.u, tôi ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy.
Không có động tĩnh, vẫn không có một tiếng động gì, không có Người Phán Xét đến tìm chúng tôi, cũng không có Ác linh xuất hiện. Cả hai chúng tôi đều không dám đi ra ngoài, cứ thế chịu đựng dưới gầm giường suốt cả đêm.
Sơn Tam
Ngày thứ sáu, trời đã sáng.
Tôi và Hiểu Tuyết đã ngủ quên dưới gầm giường, cho đến khi bên ngoài vang lên giọng nói của Phạm Thừa chúng tôi mới giật mình tỉnh dậy.
Liễu Dịch Huệ! Trương Hiểu Tuyết! Các cậu có sao không? Các cậu đang ở đâu?
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay Trương Hiểu Tuyết, lắc đầu với cô ấy.
Dịch Huệ? Hiểu Tuyết? Các cậu ở đâu vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên nhìn sang Hiểu Tuyết, cả hai đồng thời lộ ra vẻ vui mừng!
Là Trần Lộ!
Thì ra Trần Lộ vẫn còn sống, tuy không biết tại sao cô ấy vẫn bình an, nhưng nếu như cô ấy đang ở cùng Phạm Thừa một cách bình thường, vậy chắc hẳn là bây giờ vẫn an toàn.
Tôi kéo Hiểu Tuyết bò ra khỏi gầm giường, mở cửa phòng.
Phạm Thừa và Trần Lộ đứng ở cửa phòng của của tôi, nhìn thấy chúng tôi bước ra từ phòng Hà Mảnh thì cả hai đều tỏ ra ngạc nhiên.
Dịch Huệ, tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi qua tôi nghe thấy Kiều Kiều...cậu ấy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cậu ấy c.h.ế.t rồi! - Trương Hiểu Tuyết nghiến răng nói ra bốn chữ này, mắt nhìn chằm chằm vào Phạm Thừa.
Trần Lộ che miệng lại, có thể thấy cô ấy rất hoảng loạn, Hiểu Tuyết liền kéo Trần Lộ lùi lại một bước, rồi hét lên với Phạm Thừa:
Phạm Thừa, dù sao chúng ta cũng là bạn học một thời, tớ không cần biết có phải cậu hay không, nhưng bây giờ chúng tớ sẽ không tách ra nữa, nếu phải c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t!
Phạm Thừa c.ắ.n c.h.ặ.t răng, liếc nhìn Trần Lộ rồi lại nhìn Hiểu Tuyết và tôi.
Đừng nói gì là tin hay không, tớ cũng không tin tưởng các cậu, Kiều Kiều ở cùng các cậu kết quả là cậu ấy c.h.ế.t rồi. Trần Lộ không thể ở cùng các cậu được, các cậu không đảm bảo được sự an toàn cho cậu ấy.
Tôi nhìn sang Trần Lộ, rõ ràng bây giờ cô ấy rất hoang mang, trong lòng đang d.a.o động.
Ác linh sắp bắt đầu tàn sát rồi, Trần Lộ cũng mất hết chủ kiến, cô ấy nhìn chúng tôi rồi lại nhìn Phạm Thừa, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Phạm Thừa tiến tới một bước!
Trần Lộ thật sự rất quan trọng với cậu ấy.
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:
Phạm Thừa, tớ biết cậu không yên tâm về Trần Lộ, nhưng hiện giờ không có ai là an toàn tuyệt đối cả, ở cùng nhau tốt xấu gì cũng có trông nom lẫn nhau. Nếu cậu muốn bảo vệ Trần Lộ, vậy thì hay chúng ta cứ ở chung một phòng, tất cả đều không ngủ mà cùng giám sát nhau, cậu thấy sao?
Nghe thấy đề nghị này, Phạm Thừa rõ ràng rất do dự, cậu ấy nhìn Trần Lộ nhưng Trần Lộ lại không nhìn thẳng vào cậu ấy, chỉ lẳng lặng cúi đầu.
Phạm Thừa im lặng vài giây rồi mạnh mẽ thốt ra một chữ:
Được!
Dù sao cũng chỉ còn hai đêm cuối cùng, vậy tớ sẽ đặt cược một lần này.
Phạm Thừa nói xong liền quay lưng xuống lầu không hề nhìn lại, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Trần Lộ, lạnh buốt thấu xương!
Ba chúng tôi cùng nhau xuống lầu, Phạm Thừa đã đang chuẩn bị bị nguyên liệu, tôi với Hiểu Tuyết và Trần Lộ cũng không tiện đến giúp đỡ. Phạm Thừa nấu cơm xong chúng tôi cũng không định ăn nữa, dẫu sao chỉ còn hai ngày cuối cùng, uống nước thôi cũng có thể cầm cự được.
Phạm Thừa ăn qua loa một chút rồi dừng lại, đổ tất cả thức ăn vào thùng rác.
Cậu ấy cười rồi nói:
C.h.ế.t ba người rồi, giờ Ác linh là kẻ đứng đầu, vi phạm quy tắc cũng chẳng cần lo bị Người Phán Xét trừng phạt nữa.
Lời nói của Phạm Thừa khiến chúng tôi đều có chút sợ hãi, Trần Lộ và Hiểu Tuyết đều vô thức lại gần tôi một chút.
Phạm Thừa một mình lên lầu, tôi liền nghiệm nghị nói với hai người họ:
Buổi tối chúng ta ở yên trong phòng có lẽ vẫn còn một tia hy vọng sống. Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được có hành động gì, tuyệt đối không được mở cửa. Bất cứ ai có ý định mở cửa hoặc mở cửa sổ, chúng ta đều phải cùng nhau ngăn cản người đó.
Hai người hoàn toàn không có ý kiến gì với đề nghị của tôi, họ gật đầu lia lịa.
Nửa đêm, cả bốn chúng tôi đã tập trung đầy đủ trong phòng của Trần Lộ, dù sao căn phòng này cũng lớn hơn.
Mọi người trải ga giường xuống sàn nhà rồi ngồi bệt xuống đất, tôi với Hiểu Tuyết và Trần Lộ ngồi ở phía gần cửa sổ, còn Phạm Thừa thì dựa lưng cạnh cửa ra vào. Bầu không khí cực kỳ nặng nề, giống như vì có Phạm Thừa nên mọi người đều không biết phải làm thế nào để giảm bớt không khí ngượng nghịu này.
Tôi hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh nói:
Mọi người vực dậy tinh thần đi, chúng ta cứ ở yên trong phòng như thế này, ngày mai cũng đừng đi ra ngoài, biết đâu có thể vượt qua hai đêm một cách suôn sẻ! Sau đó chúng ta có thể rời khỏi nơi này rồi.