1
Lúc Tô Gia Nhuỵ cầm que thử t.h.a.i lao đến trước mặt, tôi vẫn đang say sưa gặm chân gà hầm.
Cậu ấy cuống cuồng cả lên: “Ây da, đừng ăn nữa, mau xem giúp tớ xem, đây có phải là hai vạch không?”
Tôi chẳng mấy bận tâm, c.ắ.n một miếng da chân gà, miệng nhai nhóp nhép lúng b.úng nói: “Cậu cuống cái gì chứ, chẳng phải cậu vẫn còn “mẹ sinh sao để vậy” sao?”
“Cậu cứ nhìn đi!”
Cuối cùng tôi cũng nhả được một đoạn xương hoàn chỉnh ra, nghiêng người liếc nhìn cái que thử bé xíu kia.
Hai vạch đỏ ch.ót đập ngay vào mắt.
“Thì là hai vạch chứ... Khụ khụ khụ...”
Tôi suýt nữa thì sặc nước bọt: “Mẹ ơi, cậu có t.h.a.i thật đấy à?”
“Của thằng ranh nào?”
Tô Gia Nhuỵ nhìn tôi với vẻ mặt dở sống dở c.h.ế.t, chẳng hé nửa lời.
Trong sự im lặng bao trùm, cuối cùng tôi cũng nhớ ra một chuyện.
Tô Gia Nhuỵ, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ vẫn ế chỏng gọng.
“Không đúng...” Tôi nhìn cậu ấy đầy nghi ngờ: “Không lẽ cậu lén lút qua lại với ai sau lưng tớ hả? Nếu không đứa bé này sao có thể từ trên trời rơi xuống được, có phải Tôn Ngộ Không đầu t.h.a.i đâu.”
“Tần Hoan...” Cậu ấy dở khóc dở cười: “Bà đây chơi với cậu từ hồi cấp hai tới giờ, tớ có yêu đương hay không cậu lại không biết chắc?”
“Nói cũng phải.”
Tôi xoa cằm gật gù.
Ba giây sau, thế giới quan của tôi hoàn toàn sụp đổ:
“Con cậu là Tôn Ngộ Không chuyển thế thật à?”
2
hiển nhiên là làm gì có Tôn Ngộ Không nào ở đây.
Ngay buổi chiều hôm đó, tôi và Tô Gia Nhuỵ đã có mặt trước cổng Bệnh viện Nhân dân Số 1.
Bác sĩ siêu âm tỏ vẻ rất lạnh lùng: “Cái t.h.a.i mới được một tháng, chưa thấy vấn đề gì cả, về nhà dưỡng t.h.a.i cho tốt, mẹ bầu cần phải bổ sung thêm dinh dưỡng đấy.”
Tô Gia Nhuỵ rụt rè cất tiếng: “Bác sĩ ơi, chỉ có một mình cháu thì cũng có thể m.a.n.g t.h.a.i được ạ?”
Bác sĩ ngoảnh đầu sang nhìn cậu ấy một cái: “Cô bé này vui quá hóa ngốc rồi hả?”
Hết cách, tôi đành phải đỡ Tô Gia Nhuỵ chậm rãi bước ra ngoài.
Văng vẳng bên tai vẫn còn nghe tiếng bác sĩ và y tá bàn tán: “Haiz, bọn trẻ bây giờ thật sự là đến con của ai cũng không biết, đời sống cá nhân buông thả quá...”
Tôi: “...”
Tô Gia Nhuỵ: “...”
Một lát sau, tôi nhịn không được kéo kéo ống tay áo cậu ấy: “Chị em tốt, cậu nói thật cho tớ biết, cậu có từng đến mấy nơi như quán bar không?”
“Chị em ạ...” Tô Gia Nhuỵ ngửa mặt lên trời than thở: “Cậu thử nói xem, có tối nào cậu không thấy mặt tớ ở ký túc xá không!”
Tôi lẩm bẩm một mình: “Kỳ lạ thật đấy.”
Đường sá xe cộ qua lại tấp nập, tôi và cậu ấy đứng ở trạm xe buýt, trông chẳng khác nào hai đứa trẻ lang thang.
Tô Gia Nhuỵ sắp khóc đến nơi rồi: “Tần Hoan, cậu nói xem tớ bị làm sao thế này?”
Tôi xoay người ôm cậu ấy vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.
“Nói tóm lại đứa bé này không thể nào tự dưng mà có được. Cậu thử ngẫm lại xem, một tháng trước có lúc nào cậu rơi vào trạng thái mất ý thức không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Gia Nhuỵ đã trắng bệch nhưng vẫn cố gắng cúi đầu cố nhớ lại mọi chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không biết qua bao lâu, cậu ấy đột nhiên run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn tôi:
“Một tháng trước, trong đợt tập dượt văn nghệ, tớ và Tôn Lâm có luyện tập ở hội trường.”
Cậu ấy rõ ràng có chút hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng nói tiếp: “Lần đó tớ ngủ trưa hình như rất lâu, lúc tỉnh dậy còn cảm thấy cơ thể hơi khó chịu.”
Tôi có chút sốt ruột, gặng hỏi: “Lúc đó ở hội trường còn ai khác không?”
“Tớ không nhớ nữa...” Cậu ấy cố gắng lục lọi trí nhớ: “Nhưng chắc chắn không thể chỉ có một mình tớ được.”
Tôi cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng nhưng trước mắt không phải lúc để suy nghĩ sâu xa, đành thở dài một hơi:
“Thôi bỏ đi, cứ về hỏi Tôn Lâm trước đã, giờ này chắc cậu ấy cũng đang ở ký túc xá.”
3
“Tớ không nhớ rõ.”
Giọng Tôn Lâm nhàn nhạt, gần như có thể gọi là miễn cưỡng trả lời cho có.
Tôi cau mày, bất mãn nói: “Tôn Lâm, bọn tớ đang có việc hệ trọng thật mà, cậu có thể cố gắng nhớ lại xem sao được không?”
“Tớ cũng chỉ nhớ là có buổi tập đó thôi, mấy chuyện khác sao mà nhớ được?”
Tôn Lâm quay đầu lại treo bộ quần áo ướt sũng lên móc: “Nếu tò mò quá thì đi xin trích xuất camera giám sát đi.”
“Cơ mà đừng trách tớ không nhắc trước, hai cậu đa phần là công dã tràng thôi.”
Tôi chỉ thấy cách nói chuyện của cậu ta cứ thần thần bí bí thế nào ấy, quay đầu kéo Tô Gia Nhuỵ đi luôn:
“Thôi bỏ đi, bọn mình cứ đi xem camera giám sát vậy.”
Bọn tôi đi quá gấp gáp, đầu óc lại đang rối bời.
Cho nên chẳng ai nhận ra rằng khuôn mặt của Tôn Lâm lúc ấy đã tái nhợt đến đáng sợ, ánh mắt tựa như mặt hồ tĩnh lặng, không chút cảm xúc.
4
Ông chú phòng camera giám sát không biết đang tán gẫu với bà thím nào mà ôm điện thoại cười rạng rỡ.
Tôi kéo Tô Gia Nhuỵ tới yêu cầu xem camera.
Nụ cười của ông chú tắt ngấm: “Muốn xem ngày nào? Ở đâu?”
“Giữa tháng trước, ở Hội trường lớn ạ.”
“Chú không có quyền tùy tiện cho các cháu xem camera giám sát đâu.” Ông chú tỏ vẻ rất khó xử: “Việc này phải có lãnh đạo phê duyệt, các cháu đã xin phép giáo viên hướng dẫn chưa?”
Tô Gia Nhuỵ rõ ràng bắt đầu do dự: “Chú ơi, bọn cháu thật sự rất gấp, có thể đ.á.n.h rơi đồ vật có giá trị ở đó, chú có thể linh động cho bọn cháu xem trước một chút được không ạ?”
“Thế thì không được đâu...” Ông chú lắc đầu: “Như vậy chú bị trừ lương đó.”
Hết cách, chúng tôi đành quay đầu chạy về phía tòa nhà giảng đường.
Giáo viên hướng dẫn (cố vấn học tập) của chúng tôi là một thầy giáo trẻ nhưng tính tình rất dữ dằn, thường xuyên mắng sinh viên đến mức phát khóc.
Băng qua dãy hành lang vòng vèo, cửa phòng làm việc của thầy hướng dẫn đang khép hờ.
Tôi lấy hết can đảm, dè dặt gõ cửa.
“Vào đi.”
“Chào thầy ạ...” Chúng tôi đẩy cửa bước vào: “Chúng em muốn xin trích xuất camera giám sát ạ.”
Thầy hướng dẫn ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu lộn xộn dày cộp, đôi mắt sau tròng kính như ngậm sương giá:
“Có chuyện gì mà phải xem camera?”
Tô Gia Nhuỵ mặt không biến sắc tim không đập thình thịch, lặp lại cái lý do rách nát kia một lần nữa.
“Đã qua lâu như vậy rồi mới nhớ ra để đi tìm?”