Thầy hướng dẫn hừ một tiếng: “Làm sao mà còn tìm thấy được nữa? Không bằng đi hỏi mấy cô lao công xem có nhặt được không.”
Tôi cố gắng ỉ ôi nài nỉ: “Thầy ơi, chúng em chủ yếu là muốn xem hôm đó đồ có thật sự bị rơi ở hội trường không, nếu hoàn toàn không có ở đó thì có thể đi tìm trực tiếp ở những chỗ khác ạ.”
Thầy hướng dẫn đẩy nhẹ gọng kính, mắng: “Suốt ngày quên trước quên sau, chỗ nào có dáng dấp của một sinh viên chứ!”
“Gần đây đoàn thanh tra của Sở Giáo d.ụ.c sắp đến, ban giám hiệu nhà trường đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, mấy em lại giở trò này ra lúc này.”
Chúng tôi có chút lúng túng, trong lòng đều thầm rủa cái đoàn thanh tra đến không đúng lúc kia.
“Vậy thầy ơi... liệu có thể...”
“Gần đây thì không được...” Thầy hướng dẫn xua tay: “Dạo này thi thoảng lại có lãnh đạo xuống phòng camera, làm sao có thể để các em tùy tiện vào đó kiểm tra được?”
“Dù muốn xem thì cũng phải đợi đoàn thanh tra đi khỏi đã.”
Tô Gia Nhuỵ ấm ức hỏi: “Nhưng thầy ơi, khi nào đoàn thanh tra mới đi ạ?”
“Đừng nói kiểu như vậy, cứ làm như trường chúng ta không hoan nghênh người ta không bằng.”
Thầy gõ gõ xuống bàn, nghiêm giọng nhắc nhở.
Chúng tôi: “... Vâng ạ.”
Nói xong thầy lại ngẫm nghĩ một chút: “Cũng không lâu lắm đâu, chắc tối đa là nửa tháng thôi.”
“Vâng ạ...” Tôi có phần bất lực: “Em cảm ơn thầy.”
5
Lúc bước ra khỏi tòa giảng đường, ráng chiều đã nhuộm đỏ cả góc trời.
Tôi và Tô Gia Nhuỵ lê bước về ký túc xá, chậm chạp hệt như những tên lính thua trận.
Tôi nghĩ ngợi một hồi: “Hay là bọn mình báo cảnh sát đi!”
Tô Gia Nhuỵ giật mình: “Hả?”
Cậu ấy phân vân một lúc rồi mới nói: “Từ từ đã, còn chưa hiểu rõ tình hình ra sao, bây giờ đầu óc tớ đang rối tinh rối mù đây.”
Tôi buông tiếng thở dài, bản thân cũng thấy đầu óc trống rỗng.
Tất cả đều mới vừa bước qua tuổi trưởng thành, gặp phải loại chuyện này chẳng khác nào trời sập một góc.
“Tần Hoan...” Cậu ấy đột nhiên cất lời: “Cậu nói xem, tớ có nên bỏ đứa bé này không?”
Tôi bất thình lình bị dọa cho giật nảy: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”
“Tớ đâu thể nào sinh nó ra thật được.”
Tôi cũng có chút phiền não, ngồi xổm xuống ôm đầu vò rối tóc:
“Nhưng mà còn chưa tìm thấy bố nó, nếu bỏ đi rồi thì đến cả cơ hội xét nghiệm ADN cũng chẳng còn nữa.”
Thế chẳng phải là ngậm bồ hòn làm ngọt sao?
Rõ ràng Tô Gia Nhuỵ cũng đã nghĩ đến điều này, sắc mặt khó coi cứ như vừa nuốt phải ruồi vậy.
Nhưng mặc kệ có phải là nuốt nhầm ruồi hay không, cách duy nhất lúc này cũng chỉ có thể là đợi thêm nửa tháng nữa.
Lúc quay lại ký túc xá, Tôn Lâm vừa vặn bước ra từ nhà vệ sinh.
Sắc mặt tái nhợt, cả người trông vô cùng yếu ớt.
Tôi bị dọa cho giật mình: “Tôn Lâm, cậu khó chịu ở đâu à?”
Nhưng cậu ta không biết tại sao lại có vẻ hơi lúng túng quay mặt đi, lạnh lùng quăng lại một câu “Không sao” rồi leo thẳng lên giường.
Tô Gia Nhuỵ thấy khó hiểu: “Hôm nay cậu ấy bị làm sao vậy, như vừa ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g ấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi hoang mang lắc đầu.
6
Chưa đến nửa tháng trôi qua, chúng tôi đã không thể nào bình tĩnh ngồi yên trong ký túc xá được nữa.
Tô Gia Nhuỵ bắt đầu trở nên thèm ngủ vô cùng, đồng thời cả người cũng gầy rộc đi với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Không phải tôi chưa từng thấy phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhưng sắc mặt cậu ấy khó coi đến mức quá đáng, tôi luôn cảm thấy bất an.
“Gia Nhuỵ, hay là bọn mình lại đến bệnh viện một chuyến nữa nhé?”
Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng cậu ấy: “Đừng để đến lúc đó bản thân cậu gục ngã trước.”
Cậu ấy cuộn mình trên ghế, hồi lâu sau mới gật gật đầu.
Hơn một tháng trôi qua, bụng cậu ấy vẫn phẳng lỳ, chẳng hề lộ ra dáng vẻ của người đang mang thai.
Nhưng lần này, bác bảo vệ cổng lại chặn chúng tôi lại:
“Hai cháu ơi, không phải chú không cho các cháu ra ngoài, mà là hôm nay có buổi mít tinh lớn, lãnh đạo yêu cầu nếu không có tình huống cực kỳ đặc biệt thì không được phép ra ngoài đâu.”
Tôi có phần sốt ruột: “Chú ơi, bạn cháu sức khỏe không được tốt, đang muốn đến bệnh viện khám ạ, đây là...”
“Ây da, các cháu cứ đến phòng y tế khám trước đi đã, nếu không được thì quay lại đây.”
Bác bảo vệ nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng vẻ mặt lại hiển nhiên thể hiện ý tứ sẽ không cho chúng tôi ra ngoài.
Tô Gia Nhuỵ im lặng suốt quãng đường, một lúc lâu sau mới đột nhiên lên tiếng: “Tần Hoan, cậu có cảm thấy dạo này bọn mình làm gì cũng không suôn sẻ không?”
“Bất luận là ông chú phòng camera, thầy hướng dẫn, hay là bác bảo vệ.”
Tôi chau mày, có phần không chắc chắn mà gật gật đầu: “Hình như là vậy nhưng... tại sao chứ?”
Cậu ấy đăm đăm nhìn tôi, dường như rất muốn nói điều gì đó.
Nhưng rốt cuộc vẫn không thốt nên lời.
“Thôi bỏ đi, bọn mình cứ đến phòng y tế khám trước đã, tớ cứ cảm thấy trong người không thoải mái.”
“Ừm.”
Cách khám bệnh của nữ bác sĩ phòng y tế vô cùng thần kỳ, kết hợp cả ống nghe của Tây y và bắt mạch của Đông y.
“Bạn học à, khí huyết của em kém lắm, cơ thể bị suy nhược rõ ràng rồi, dạo này nên ăn nhiều canh tẩm bổ vào để bồi dưỡng cơ thể cho tốt nhé.”
Tôi sững người một thoáng: “Bác sĩ ơi, bạn ấy không bị gì khác nữa sao ạ?”
Nữ bác sĩ nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ quặc: “Không có gì đâu, chỉ là yếu quá thôi, còn lại mọi thứ đều ổn cả.”
Tô Gia Nhuỵ đột nhiên xen vào: “Cháu không m.a.n.g t.h.a.i ạ?”
“Em nói cái gì cơ?” Nữ bác sĩ càng ngạc nhiên hơn: “Bây giờ em đang bị thiếu m.á.u, cơ thể suy nhược, liên quan gì đến chuyện mang thai?”
Không ai nói thêm lời nào nữa.
Tôi chỉ chằm chằm nhìn vào khuôn mặt của nữ bác sĩ, sau lưng dâng lên từng đợt ớn lạnh.
Không đúng.
Tôi không nói rõ được rốt cuộc là có vấn đề ở đâu nhưng sự việc phát triển đến nước này, mọi thứ đều toát ra một mùi vị bất thường.
“Gia Nhuỵ, hay là bọn mình vẫn nên đến bệnh viện một chuyến đi?”
Chúng tôi bước đi trên con đường nhỏ dẫn về ký túc xá, trên cành đầy những bông hoa đào sắp tàn.
“Thôi, tớ buồn ngủ lắm rồi, muốn về ngủ một lát.”
Tôi đành nhẹ nhàng dìu lấy cậu ấy, khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào cánh tay cậu ấy, tôi chỉ cảm nhận được một sự lạnh lẽo thấu xương.