Ác Mộng Ở Hội Trường

Chương 6



 

Bọn chúng vốn là lũ tham lam vô độ, muốn đ.â.m lao thì phải theo lao, ngả bài với hai cô gái hòng thiết lập mối quan hệ bạn giường lâu dài.

 

Ngờ đâu hai cô gái lại đều đã có thai.

 

Mục Dương và đồng bọn dù có khốn nạn đến đâu thì tuổi đời vẫn còn trẻ, nghe tin liền hoảng hồn bạt vía.

 

Gần như chẳng chút do dự, bọn chúng ép hai người phải phá thai.

 

Để ngăn cản họ báo cảnh sát, Mục Dương lôi đoạn video quay lén ngày hôm đó ở hội trường ra, làm công cụ bịt miệng.

 

Cùng lúc đó, Mục Dương đã khai báo mọi chuyện với bố mình - Giáo sư Mục, người đang dạy môn Toán cao cấp trong trường.

 

Giáo sư Mục vì quá thương con, lại lén lút lẻn vào phòng điều khiển, phá hủy toàn bộ băng ghi hình gốc của hội trường.

 

Đồng thời mượn cớ đoàn thanh tra đến kiểm tra, đưa ra kiến nghị với ban giám hiệu, yêu cầu siết c.h.ặ.t quản lý trường học.

 

Vì thế chúng tôi mới liên tục đụng phải bức tường kiên cố.

 

Kêu cứu không thấu, trốn chạy không xong.

 

Tô Gia Nhuỵ cuối cùng cũng đầu hàng số phận, cậu ấy đã từ bỏ đứa bé.

 

Nhưng vào chính lúc này, Tôn Lâm lại đưa ra một quyết định hoàn toàn trái ngược.

 

Cậu ấy làm nũng, níu kéo Mục Dương, nói muốn giữ lại đứa con.

 

Chuyển ra ngoài thuê trọ, thực chất là để tìm kiếm cơ hội báo thù.

 

Mãi cho đến ngày hôm đó.

 

14

 

“Hồi đó Mục Dương tham lam lắm, hắn ta muốn có cả bốn đứa mình nên Tôn Lâm mới đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê cậu rồi ném lên giường, gọi điện dụ hắn ta tới.”

 

“Nhân lúc hắn đang cởi quần, Tôn Lâm trực tiếp cầm con d.a.o găm, đ.â.m hắn c.h.ế.t tươi.”

 

Lý Mông nhẹ nhàng ôm lấy tôi, khóe mắt cũng vương nét bi thương.

 

“Chỉ là không ngờ lượng nước cậu uống quá ít, thế mà cậu lại tỉnh giấc giữa chừng.”

 

Tôi bàng hoàng nghe kể, hồn phách lại trôi dạt về cái buổi trưa kinh hoàng năm ấy.

 

Tôn Lâm toàn thân nhuốm m.á.u, tay phải nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm, nằm dưới thân cậu ấy là Mục Dương nay đã thân tàn ma dại.

 

Bụng dưới của cậu ấy thật ra đã nhô lên một chút nhưng lại bị dải băng quấn c.h.ặ.t chẽ, tựa như người mẹ đang vô cùng căm ghét nó vậy.

 

“Tần Hoan.”

 

Cậu ấy rủ mắt, không nhìn tôi.

 

“Dọa cậu sợ rồi, tớ xin lỗi nhé.”

 

Tôi co rúm trên giường, trừng lớn mắt nhìn cậu ấy.

 

Tôn Lâm lại chỉ lẩm bẩm một mình: “Tớ hận hắn, hắn đã hủy hoại cả cuộc đời chúng ta, dựa vào đâu mà hắn vẫn có thể sống nhởn nhơ như vậy?”

 

“Cậu đi đi.”

 

Tôi ấp úng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu tính sao đây?”

 

“Tớ ư?”

 

Tôn Lâm dường như khẽ bật cười một tiếng.

 

“Cậu yên tâm, tớ sẽ ra tự thú.”

 

“Còn việc xảy ra chuyện gì...” Tôn Lâm khựng lại một nhịp: “Cứ coi như thương xót tớ, đừng hỏi nữa.”

 

Nói xong cậu ấy vứt phăng con d.a.o xuống đất, đỡ tôi dậy và gần như có thể gọi là thô bạo đẩy tôi ra khỏi cửa.

 

Tôi đứng chôn chân ở cửa rất lâu rồi lảo đảo bước xuống lầu trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

 

Vừa bước ra khỏi tòa nhà chưa đầy chục mét, bỗng nghe thấy một tiếng động chát chúa vang lên từ sau lưng.

 

Tôi ngoảnh đầu lại.

 

Tôn Lâm đang nằm yên tĩnh trong vũng m.á.u.

 

Kỳ lạ thay, trong thời khắc kinh hoàng ấy, tôi lại thấp thoáng nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy, lại thanh thản và bình yên đến lạ thường.

 

15

 

“Tớ có lỗi với các cậu.”

 

Năm năm sau, Lý Mông cúi đầu nhận lỗi trước mặt tôi: “Tớ đã biết chuyện này từ rất sớm, Tiểu Lâm thân với tớ nên cậu ấy đã kể cho tớ nghe.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nhưng tớ không còn cách nào khác, tớ cũng sợ hãi, tên súc sinh Mục Dương kia biết đâu cũng sẽ nhắm vào tớ.”

 

“Cho nên tớ không ra tay cứu bọn họ, tớ đẩy nhanh thủ tục xuất ngoại rồi bỏ trốn.”

 

Lý Mông ngửa cổ tu ực một ngụm rượu rồi lại chìm vào im lặng.

 

Thứ chất lỏng màu đỏ thẫm ấy, nhìn chẳng khác nào một loại m.á.u tươi tỏa mùi hương ngào ngạt.

 

Tôi khẽ mỉm cười nhạt nhòa: “Thôi bỏ đi.”

 

“Dẫu cho thời gian có quay trở lại, tụi mình cũng chẳng đấu lại được bọn nhà giàu quyền thế ấy đâu.”

 

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Lý Mông bỗng chốc biến đổi.

 

“Chưa chắc đâu.”

 

Cậu ấy hạ giọng thủ thỉ: “Lúc còn sống Gia Nhuỵ dường như luôn cố gắng tìm kiếm bằng chứng để báo cảnh sát, sau này cậu ấy mất, tớ cũng quên béng chuyện này.”

 

“Nhưng vụ t.a.i n.ạ.n xe của cậu ấy xảy ra quá đột ngột, hôm nay nghĩ lại, cứ như là...”

 

Như là g.i.ế.c người bịt miệng.

 

Tim tôi lại bắt đầu đập thình thịch liên hồi.

 

Lẽ nào hồi đó Tô Gia Nhuỵ đã thật sự nắm được bằng chứng trong tay?

 

Nhưng bằng chứng có thể giấu ở đâu?

 

Hay là đã bị hủy mất rồi?

 

Tôi ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, dường như điên cuồng lục lọi lại từng lời nói, từng cử chỉ của Tô Gia Nhuỵ ngày trước.

 

Nơi cất giấu bằng chứng...

 

Trong tâm trí tôi, một tia nắng ban trưa ch.ói chang chợt xuyên thủng những tầng sương mù dày đặc.

 

“Tần Hoan, lát nữa cậu về phòng thì lôi cái USB dưới đáy tủ quần áo của tớ ra nhé, bài luận văn của tớ trong đó, cậu xem hộ tớ xem định dạng đã chuẩn chưa.”

 

Thế nhưng lúc bấy giờ, làm gì có bài tập làm luận văn nào cơ chứ?

 

Tôi phắt dậy, xách túi xách lên vội vã lao ra ngoài.

 

Lý Mông bị tôi làm cho giật mình, cố đưa tay kéo tôi lại.

 

“Lý Mông...” Tôi quay ngoắt lại: “Biết đâu thật sự có hy vọng thì sao?”

 

16

 

Tôi và Tô Gia Nhuỵ là bạn thân từ hồi cấp hai.

 

Chiếc USB ấy nằm cuộn tròn giữa một mớ đồ lặt vặt, vẫn lặng lẽ tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.

 

Chân tay tôi run rẩy, thử đi thử lại mấy lần mới khởi động được máy tính.

 

Khoảnh khắc thư mục được mở ra, toàn thân tôi toát mồ hôi lạnh.

 

Tô Gia Nhuỵ đã phân loại vô cùng cẩn thận...

 

Video hội trường;

 

Nhật ký trò chuyện;

 

Đơn chẩn đoán của bệnh viện và giấy xác nhận phá thai;

 

Ghi âm;

 

...

 

Tôi cố gắng khống chế đôi bàn tay đang run rẩy, từ từ mở từng thư mục một.

 

Sự thật tởm lợm và tàn khốc cứ thế phơi bày trần trụi trước mắt tôi.

 

Giống như một miếng thịt thối rữa bị người ta chôn giấu nhiều năm, đến khi đào lên lại càng bốc mùi hôi thối nồng nặc không thể chịu nổi.

 

Lũ người đó hoàn toàn không xứng đáng được gọi là người.

 

Tôi ngã quỵ xuống ghế, tiếng ù tai kéo dài mãi không dứt.

 

Sao cậu không nói thẳng với tớ chứ?

 

Trái tim tôi đau thắt lại không lời nào tả xiết, những giọt nước mắt cứ thế thi nhau tuôn rơi.

 

Cho dù có nguy hiểm đến mấy, tớ nhất định cũng sẽ dốc toàn lực ra mà...