Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, cầm đũa lên, tôi gắp một miếng thịt chân giò đưa vào miệng mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì, lại nhấp thêm một ngụm nước giải khát, trên bàn ăn chìm vào im lặng.
Mi mắt tôi chẳng hiểu sao cứ sụp xuống, ngày một nặng trĩu. Góc nghiêng của khuôn mặt Tôn Lâm cứ nhòe dần, xuất hiện những ảo ảnh mờ chồng lên nhau.
“Tôn...”
Cậu ấy dịu dàng đỡ lấy tôi, chất giọng trầm ấm vang lên bên tai:
“Hoan à, ngủ một giấc đi.”
“Ngủ dậy là mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Cảm giác sợ hãi dâng lên như thủy triều, tôi dồn chút sức tàn cố gắng mở mắt ra nhưng toàn thân đã hoàn toàn bủn rủn, chẳng còn chút sức lực nào.
Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy tôi, tôi mang máng nghe thấy tiếng chuông cửa reo vang.
Là ai vậy...
11
Lúc tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường ký túc xá.
Ngồi dậy nhìn, hóa ra là Lý Mông đang túc trực chăm sóc tôi.
Tôi cuống quýt nắm c.h.ặ.t lấy tay cậu ấy: “Tôn Lâm đâu rồi? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lý Mông ôm trán bật cười: “Cậu còn hỏi nữa à? Tần Hoan, không ngờ cậu lại thuộc dạng “một chén là gục” đấy nhé.”
“Hả?”
“Trong ly nước của Tôn Lâm có cồn, cậu uống một ly xong là lăn quay ra ngất luôn.”
Tôi hoang mang lắc đầu: “Không đúng...”
“Vậy bọn họ đâu cả rồi?”
Tôi hỏi một câu không đầu không đuôi.
Lý Mông bưng cho tôi một cốc nước: “Tô Gia Nhuỵ về nhà rồi, đúng là bác sĩ lang băm hại người mà. Trong bụng cậu ấy mọc một khối u nang, thế mà chẩn đoán mãi không ra, may mà là u lành, cậu ấy về quê làm phẫu thuật rồi.”
“Còn Tôn Lâm từ nhỏ vốn đã yếu ớt, hôm đó mời cậu đi ăn vốn dĩ là muốn nói lời từ biệt, giờ cũng về quê tĩnh dưỡng rồi.”
Lý Mông cười trách móc: “Chỉ thế thôi mà cậu cũng dọa người ta sợ c.h.ế.t khiếp đấy.”
“Chỉ thế thôi sao?”
Đầu tôi bỗng đau như b.úa bổ, nỗi sợ hãi chực chờ nuốt chửng lấy tôi.
Không đúng.
Sao có thể như vậy được?
Rốt cuộc là sai ở chỗ nào...
“Con gái ngoan, con đỡ hơn chút nào chưa?” Giọng mẹ đột nhiên vang lên, tôi sững người, dòng suy nghĩ cũng bị đứt đoạn.
Mẹ bưng hộp cơm bước vào phòng: “Lại đây, dậy ăn cơm trước đã.”
“Con đúng thật là chẳng chịu chăm lo cho bản thân chút nào. Mẹ vốn định đến thăm để tạo bất ngờ cho con, ai dè con lại làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp.”
“Mẹ...”
Sống mũi tôi cay xè, tôi nhào vào lòng mẹ khóc nức nở.
“Ây da, sao càng lớn lại càng mít ướt thế này?” Mẹ nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, cất giọng dỗ dành: “Thiếu nữ sắp hai mươi tuổi đầu rồi đấy.”
Nhưng tôi chẳng lọt tai thêm được lời nào nữa.
Bao nhiêu chuyện xảy ra suốt thời gian qua, tôi cũng chẳng buồn màng tới nữa.
Sự mệt mỏi vươn nanh múa vuốt quật ngã tôi. Cuối cùng, tôi ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của gia đình, lặn lội sang Úc du học.
Mọi chuyện ngỡ như một giấc mộng và tôi thì bừng tỉnh một cách quá đỗi ch.óng vánh.
12
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm năm sau.
Tôi hoàn thành chương trình học trở về nước, hẹn Lý Mông ra ngoài ăn uống.
Cậu ấy cũng vừa về nước, chất giọng vẫn trong trẻo như ngọc vỡ suối reo, khiến tôi thả lỏng hơn rất nhiều.
“Đúng là lâu lắm rồi tụi mình mới tụ tập nhỉ...” Tôi cười nói: “Giờ được nghe tiếng mẹ đẻ thấy thân thương c.h.ế.t đi được.”
Lý Mông mỉm cười đáp: “Còn phải nói, ở bên ngoài đúng là nhớ nhà vô cùng.”
Nói thì hay vậy nhưng vật đổi sao dời, giữa chúng tôi vẫn có thêm vài phần xa cách.
Chúng tôi ngày càng trưởng thành, sự nghiệp thành đạt, được bao người ngưỡng mộ.
Nhưng chẳng bao giờ còn là những thiếu nữ mười chín tuổi buộc tóc đuôi ngựa cao chạy vòng quanh sân trường ngày ấy nữa.
Rượu qua ba tuần, ánh mắt tôi lại bắt đầu lờ đờ.
“Haiz, chỉ có hai đứa mình thì vẫn hơi buồn tẻ quá.”
Tôi cười hì hì: “Giá mà có cả Gia Nhuỵ và Tôn Lâm ở đây thì tốt biết mấy, bọn họ giờ vẫn ở quê hả cậu?”
Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Lý Mông mới gượng cười nhấp một ngụm rượu, lên tiếng: “Tần Hoan, cậu lại say rồi đấy, nói linh tinh gì thế?”
“Tớ không say!” Tôi trừng mắt: “Tửu lượng của tớ bây giờ tốt lắm rồi nhé!”
“Cậu đừng có mạnh miệng nữa.” Lý Mông bất lực ấn tôi ngồi xuống ghế, thu dọn ly rượu của tôi.
Tôi bĩu môi: “Tớ thật sự không say mà, cậu còn chưa nói cho tớ biết, cậu và bọn họ có còn liên lạc không?”
Lý Mông bặm c.h.ặ.t môi, ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Tần Hoan, cậu say thật rồi.”
“Gia Nhuỵ và Tiểu Lâm đều đã mất bao nhiêu năm nay rồi. Tớ biết hồi đó cậu bị dọa sợ nhưng... cậu không thể cứ ghi nhớ mãi thế này cả đời được.”
Tôi c.h.ế.t sững trong chốc lát, đại não nhất thời không thể tiêu hóa nổi những lời Lý Mông vừa nói.
Mất rồi? Mất đi đâu?
Chẳng phải họ về quê rồi sao?
Men rượu làm tê liệt các giác quan của tôi nhưng vẻ mặt thương xót xen lẫn đau buồn của Lý Mông lại thu trọn vào tầm mắt tôi vô cùng chân thực.
Tôi ôm đầu ngồi sụp xuống, ký ức nương theo dòng chảy thời gian lao đi vun v.út, trôi tuột về cái buổi trưa năm năm trước.
Cánh cửa bám đầy bụi trần ầm ầm mở tung.
Và trước mắt tôi chỉ toàn là một màu đỏ thẫm.
13
Phòng ký túc xá bốn cô gái chúng tôi, tình cờ lại là top 4 của cuộc thi hoa khôi đại học năm nhất.
Người theo đuổi đếm không xuể, đi dạo trên đường cũng thu hút ánh nhìn.
Và cũng chính vì thế mà thu hút sự chú ý của tên thiếu gia ăn chơi trác táng nức tiếng trong trường - Mục Dương.
Hắn ta rất kiên nhẫn, cùng đám bạn chí cốt nằm vùng suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng chặn đường được hai cô gái vào ngày tập văn nghệ.
Một ly nước ngọt hòa đầy t.h.u.ố.c ngủ, đã mở toang cánh cửa địa ngục.
Vốn dĩ, chuyện này đáng lẽ đã chìm vào quên lãng trong câm lặng.
Nhưng trớ trêu thay, Tô Gia Nhuỵ và Tôn Lâm lại mang thai.
Chuyện này khó tin đến mức có thể nói là hoang đường nhưng sự thật là nó đã xảy ra.
Sau đó là vụ việc chiếc que thử t.h.a.i của Tô Gia Nhuỵ.
Phiếu siêu âm của bệnh viện dĩ nhiên không thể sai và nữ bác sĩ trường cũng không hề nói dối.
Ban đầu cậu ấy quả thật có m.a.n.g t.h.a.i nhưng đến lúc đi khám ở phòng y tế thì cái t.h.a.i thật sự đã không còn.
Trong suốt khoảng thời gian một tuần ở giữa, khi tôi hoàn toàn mù tịt, Mục Dương và đám hồ bằng cẩu hữu của hắn đã tìm đến Tô Gia Nhuỵ và Tôn Lâm.