Nói đoạn, tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lý Mông, mỉm cười trấn an: “Đừng khóc nữa mà, tớ không sao đâu, chúng sẽ không cam lòng g.i.ế.c tớ ngay đâu.”
Lý Mông hơi nghi hoặc ngẩng lên nhìn tôi, lại mắng: “Thế cũng không thể đùa với cái lỡ như được!”
Tôi không nói thêm gì, chỉ khẽ lắc đầu.
Năm năm trước có một bí mật, tôi chưa từng hé môi với bất kỳ ai.
20
Mùa xuân năm năm trước, tôi giành vị trí quán quân trong cuộc thi bình chọn hoa khôi của trường, trở thành nữ thần được toàn trường công nhận.
Mục Dương từng tỏ tình vô cùng chân thành với tôi.
Hay nói chính xác hơn, tôi cũng từng nhận được vô số thư tình của đám người tên tóc vàng kia.
Nhưng tôi đều thẳng thừng từ chối.
Mục Dương sau khi bị khước từ đã thẹn quá hóa giận, buông lời nh.ụ.c m.ạ tôi: “Cô cũng chỉ có cái mã ngoài tàm tạm thôi, còn chẳng bằng cô bạn cùng phòng của cô.”
“Tôi thấy cô cũng bình thường, theo đuổi cô thà đi theo đuổi mấy cô bạn kia còn hơn.”
“Rồi sẽ có ngày cô phải hối hận!”
Tôi chẳng mảy may bận tâm.
Ngày tập dượt ở hội trường là để chuẩn bị cho lễ hội văn nghệ, phòng chúng tôi ngoài Lý Mông không tham gia, ba người còn lại đều phải có mặt.
Chỉ là hôm đó Tô Gia Nhuỵ nhờ tôi mang tài liệu nộp lên văn phòng khoa giúp nên tôi mới không đi.
Sau này, trong khoảng thời gian Tô Gia Nhuỵ suy sụp tinh thần, tôi tình cờ đụng độ Mục Dương một lần nữa.
Ánh mắt hắn nhìn tôi tựa như loài rắn độc, trước khi rời đi chỉ ném lại một câu chẳng đầu chẳng đuôi:
“Tiếc thật đấy, nhân vật chính lại không có mặt.”
Rất nhiều năm về sau tôi mới vỡ lẽ ý nghĩa đằng sau câu nói ấy.
Con mồi thật sự của hắn, đáng lẽ phải là tôi.
Tô Gia Nhuỵ và Tôn Lâm chỉ là những kẻ gánh chịu tai bay vạ gió.
Nên việc tôi liều mình đi tóm cổ lũ cặn bã tên tóc vàng thì có là gì đâu chứ?
Đó là điều cuối cùng tôi có thể làm được vì họ.
21
Một tháng sau, tòa án chính thức đưa ra phán quyết.
Giáo sư Mục phạm tội bao che, lĩnh án ba năm tù giam.
Nhóm của tên tóc vàng thì nặng tội hơn rất nhiều, vốn dĩ đã dính án cưỡng bức g.i.ế.c người, giờ lại thêm tội không chịu nhận tội, âm mưu bỏ trốn, còn rắp tâm bắt cóc diệt khẩu nhân chứng, đến cả luật sư bào chữa cũng phải bó tay.
Cuối cùng kẻ chủ mưu là tên tóc vàng bị kết án t.ử hình thi hành án ngay lập tức, số còn lại phần lớn lĩnh án chung thân, chỉ có hai tên đàn em chịu mức án mười mấy hai mươi năm.
Ông cậu làm Phó Tỉnh trưởng kia bị cách chức điều tra ngay lập tức, sau đó cũng phải ngồi bóc lịch chẵn hai chục năm.
Lúc Lý Mông tường thuật lại những chuyện này cho tôi, tôi đang dọn dẹp lại di vật của Tô Gia Nhuỵ ở nhà.
Năm đó vì quá đau thương và hoảng loạn, tôi chưa kịp xem kỹ.
Những thứ như sách vở tôi đều xếp chồng lên bàn, bản thân thì ngồi bệt xuống đất sửa soạn lại mấy món đồ lặt vặt.
Rèm cửa khẽ bay, cơn gió chiều mơn man thổi tung những trang giấy của cuốn sổ tay nhỏ.
Tôi vô tình ngước mắt lên, mới phát hiện ra đó lại là cuốn nhật ký của Tô Gia Nhuỵ.
22
[Ngày 23 tháng 2 năm XX
Hôm nay nhà ăn làm món thịt kho tàu, ngon dã man luôn!
Nhưng cái tên Mục Dương kia phiền phức thật đấy, bản thân thì ra cái vẻ cợt nhả thiếu đứng đắn mà cứ đòi theo đuổi Tần Hoan nhà mình.
Ngày 17 tháng 3 năm XX
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày mai phải đến hội trường tập dượt rồi nhưng nghe đồn đám người Mục Dương cũng tới đó, tức điên được, ngày nào cũng lẽo đẽo bám đuôi chị em của mình.
Bí quá thì mình tìm cớ đuổi khéo Tần Hoan đi vậy, đỡ để cậu ấy bị quấy rối.]
Trái tim tôi như bị b.úa tạ giáng mạnh một đòn, bàng hoàng tột độ xen lẫn nỗi đau đớn xé ruột gan.
Thì ra cậu ấy đã cố ý bảo vệ tôi sao?
Bàn tay run rẩy, tôi lật sang trang kế tiếp.
Trang nhật ký ngày 18 để trắng.
Một bàn tay vô hình nào đó đang bóp nghẹt nhịp thở của tôi, n.g.ự.c tôi đau tức thành từng cơn.
Tôi tiếp tục lật dở từng trang giấy.
[Ngày 28 tháng 4 năm XX
Lần đầu tiên làm phẫu thuật, đau kinh khủng.
Ngày 3 tháng 5 năm XX
Tần Hoan muốn đưa mình đi viện, thật ra mình biết đa phần là không đi được đâu, đứa bé trong bụng cũng chẳng còn nữa rồi.
Nhưng mình vẫn muốn thử xem sao, y như rằng bị bác bảo vệ chặn lại.
Ngày 10 tháng 5 năm XX
Mình và Tôn Lâm đã thu thập được một chút bằng chứng rồi nhưng mình có linh cảm phía sau bọn chúng có kẻ tai to mặt lớn chống lưng, phải làm sao bây giờ?
Rốt cuộc phải làm sao đây?
Mình có thể làm được gì chứ?
...
Ngày 17 tháng 5 năm XX
Tôn Lâm sắp ra tay rồi.
Mình cứ thấy bất an thế nào ấy, giống như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Mình đã copy toàn bộ dữ liệu vào USB rồi nhưng mình không thể đến đồn cảnh sát được, bọn Mục Dương theo dõi mình gắt gao lắm.
Có nên nói cho Tần Hoan biết không? Biết đâu cậu ấy có thể giúp mình báo cảnh sát thì sao?
...]
Tôi cuống cuồng lật vội về phía sau, thậm chí chẳng màng thở, nín thở lật giở từng trang giấy.
[Thôi bỏ đi, lỡ như lại liên lụy đến cậu ấy thì sao? Đống bằng chứng này e là cũng chẳng làm gì được bọn ô dù chống lưng cho chúng.
Dù sao thì mình cũng đã ra nông nỗi này rồi, cậu ấy hiện giờ vẫn đang yên ổn mà.]
Đoạn nhật ký đột ngột dừng lại, trong lòng tôi trống rỗng, vô thức lật mãi về phía sau.
Khi đầu ngón tay lướt đến trang cuối cùng, những dòng chữ lại một lần nữa xuất hiện.
Khác hẳn với nét chữ nhỏ nhắn ngay ngắn ngày trước, trang này chữ viết vô cùng nghệch ngoạc lộn xộn, tựa như người viết đang trong cơn hoảng loạn tột độ, thậm chí còn chẳng ghi cả ngày tháng.
[Mình không chịu đựng nổi nữa rồi, mình không thể cứ bị giam cầm trong lòng bàn tay bọn chúng cả đời được, mình nhất định phải báo cảnh sát.
Bây giờ mình sẽ đi báo cảnh sát, mình... mình...
...
Tên Mục Dương kia thế mà vẫn còn tơ tưởng đến Tần Hoan, còn ba hoa khoác lác đòi gom hết cả bốn đứa phòng mình.
Hắn nằm mơ đi!
Dù sao hắn cũng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi, đáng đời hắn...
Tôn Lâm đã hứa chắc nịch sẽ không để xảy ra chuyện gì, chắc sẽ ổn thôi nhỉ.
Chiều nay mình sẽ đi báo cảnh sát...