Bụng mình dạo này cứ đau quặn lại, cái phòng khám mình làm phẫu thuật không biết có vấn đề gì không nữa?
...
...
Vừa lật lại mấy trang nhật ký cũ xem, đúng là lúc nhỏ vẫn tốt nhất.
Giá như thời gian có thể ngừng lại ở trang số 8 thì tốt biết mấy.
Lớn lên chẳng tốt chút nào cả.]
Tôi thẫn thờ, vội vàng lau vệt nước mắt, lật lật lại cuốn nhật ký tìm về phía trước.
Trang số 8.
[Ngày 5 tháng 9 năm XX
Khai giảng được bốn ngày rồi, chơi với các bạn cùng lớp vui phết.
Thầy cô cũng cực kỳ thân thiện, xem ra cấp hai cũng ổn áp đấy chứ, thú vị hơn hẳn hồi tiểu học.
Sáng nay mẹ còn làm cả bánh bao đường cho mình nữa! Ngon bá cháy luôn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
...
...
...
Hôm nay mình còn quen được một người bạn mới nữa cơ, cậu ấy tên là Tần Hoan, ngoan hiền dã man, cứ như một bé thỏ con vậy.
Cậu ấy nói chuyện hài hước lắm, mỗi tội có vẻ hơi nhát gan.
Không sao hết, sau này mình chắc chắn sẽ bảo vệ cậu ấy!
...]
Tôi gục ngã hoàn toàn, trượt theo chân bàn ngã phịch xuống sàn nhà, tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết không thể kìm nén thêm được nữa, vang dội khắp căn phòng trống rỗng tạo thành những thanh âm não nề, ai oán.
Ngoài cửa sổ, những đóa hoa đào đang bung nở rực rỡ, đắm mình trong ánh nắng rạng ngời, chẳng màng đến sầu lo.
“Cậu nói đúng.”
Tôi siết c.h.ặ.t góc cuốn sổ tay nhỏ, nước mắt lã chã rơi không thể kiểm soát.
“Giá như thời gian có thể vĩnh viễn ngừng lại ở ngày hôm đó thì tốt biết mấy.”
(Toàn văn hoàn)