Ai Nói Chúng Ta Không Có Duyên?

Chương 1: 1



Lúc tới nhà Chu Tân Nam, tôi với mẹ Chu vừa vặn nhìn thấy bạn gái anh lên xe.

Tôi chăm chú nhìn kỹ một chút.

Cô gái đó có mái tóc đen dài thẳng mượt, mặc chiếc áo phao màu trắng, chân đi đôi bốt cao cổ, vóc dáng mảnh mai, trông vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng.

Tôi thản nhiên thu hồi ánh mắt.

Chu Tân Nam không đi tiễn cô ấy.

Cô gái tự mình bước lên ghế lái. Chiếc xe phóng đi mất hút.

Mẹ tôi đi tới, thuận miệng chen ngang một câu: "Tân Nam dẫn bạn gái về đấy à?"

Chu Tân Nam nhìn sang tôi.

Tôi cúi đầu, né tránh ánh mắt của anh.

Anh khẽ cười nhạt một tiếng, đón lấy túi quà Tết trên tay tôi rồi đi trước vào nhà.

Mẹ Chu tiếp lời: "Có chốt được hay không còn chưa biết nữa, cái thằng ranh này, bướng bỉnh lắm."

"Hồi đó hai nhà mình còn định hôn ước từ bé, tiếc là hai đứa không có duyên."

Mẹ tôi bảo: "Đấy là chuyện đùa vui của người lớn chúng ta thôi, bọn trẻ có duyên số riêng của bọn trẻ."

Tôi hơi cúi đầu, ngồi một bên mỉm cười hùa theo: "Vâng vâng, bọn cháu không có duyên ạ."

Trên tivi đang chiếu phim thần tượng. Nữ chính đang cãi nhau với nam chính.

Cả hai chẳng ai chịu nhường ai.

Cô gái khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Cảnh tượng này trông rất quen mắt.

Chu Tân Nam vừa bưng đĩa hoa quả từ trong bếp ra thì nghe thấy lời tôi nói, anh bật cười thành tiếng.

"Thế này mà gọi là không có duyên à?"

Anh cúi đầu, hất hất cằm chỉ về phía con Hạt Dẻ đang không ngừng vẫy đuôi lao vào lòng mình.

Mẹ tôi ngạc nhiên thốt lên: "Lạ nhỉ, bình thường con Hạt Dẻ lười gần gũi với người lạ lắm. Bây giờ nhìn qua thì có vẻ nó rất thích Tân Nam đấy."

Mới giây trước nó rõ ràng còn ngoan ngoãn ngồi bên chân tôi, vậy mà chạy đi từ lúc nào tôi còn chẳng để ý.

Chu Tân Nam cố tình không nói gì. Anh nhìn tôi.

Khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý.

Đúng là một tên khốn.

Cơ thể tôi cứng đờ, liếc xéo anh một cái, định bụng bước qua kéo con Hạt Dẻ về. Nhưng lúc này nó hoàn toàn không thèm nghe lời tôi nữa.

Cổ họng nó ư ử kêu lên, đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ tội nghiệp, đáng thương.

Móng vuốt của nó vẫn cứ cào cào vào người Chu Tân Nam, không chịu buông ra.

Trong lúc tức giận, tôi giơ tay giữ c.h.ặ.t mõm nó lại, gằn giọng: "Cái gì cũng hít hà, bẩn c.h.ế.t đi được."

Nụ cười trên khóe miệng Chu Tân Nam lập tức cứng đờ.



Lúc nhặt được Hạt Dẻ, nó vẫn còn là một chú ch.ó rất nhỏ.

Vào một đêm mưa tầm tã, nó bị bỏ rơi bên cạnh thùng rác, tiếng sủa nghe nhỏ xíu, tội nghiệp vô cùng.

Hôm đó vừa khéo là ngày mẹ Chu rủ mẹ tôi lên thành phố nơi chúng tôi học đại học để thăm hai đứa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ăn cơm xong, hai người họ bắt xe ra về.

Mẹ Chu bảo Chu Tân Nam đưa tôi về trường.

Tôi và Chu Tân Nam học đại học cùng một thành phố, nhưng không chung trường.

Trường anh ở phía đông, trường tôi ở phía tây.

Tóm lại là chẳng gần nhau chút nào.

Tôi muốn nhặt chú ch.ó nhỏ về nuôi, nhưng ký túc xá lại không cho phép nuôi thú cưng.

Tôi chớp chớp mắt, nhìn sang Chu Tân Nam.

Thời điểm đó Chu Tân Nam đang làm dự án nên tự thuê phòng ở bên ngoài.

Tôi muốn nuôi nó ở chỗ anh.

Chu Tân Nam đút hai tay vào túi quần, cười hừ một tiếng, ném lại hai chữ: "Mơ đi."

"Xin anh đấy."

"Khỏi xin."

"Thế thì em sẽ nói với mẹ Chu là anh tự thuê phòng ở ngoài."

Chu Tân Nam nghiến răng nghiến lợi: "Anh chỉ chịu trách nhiệm cho chỗ ở thôi, còn lại em tự đi mà lo."

Hạt Dẻ cứ như vậy mà được nuôi ở chỗ Chu Tân Nam.

Hồi đầu tôi còn đặc biệt chăm chỉ, cứ cách dăm ba bữa lại chạy qua thăm Hạt Dẻ.

Về sau chương trình học ở đại học ngày càng bận rộn, thời gian tôi qua thăm nó cũng ít dần đi.

Khoảng thời gian đó toàn dựa vào việc Chu Tân Nam gửi ảnh cho tôi để tôi ngắm nó qua màn hình.

Phải thừa nhận một điều là, Chu Tân Nam mới là người ở bên cạnh Hạt Dẻ nhiều nhất.

Đến mức sau này, khi chúng tôi phát triển thành người yêu rồi lại chia tay, tôi còn chẳng tranh nổi quyền nuôi Hạt Dẻ với anh.

Nhật Nguyệt

Hạt Dẻ c.h.ế.t sống không chịu đi theo tôi.

Cuối cùng tôi phải canh lúc Chu Tân Nam không có nhà để lén bế nó đi đấy chứ.



Giống hệt như bây giờ vậy.

Hạt Dẻ vừa nhìn thấy Chu Tân Nam là không chịu theo tôi về nhà nữa.

Mặc cho tôi kéo thế nào, nó cũng ăn vạ bấu c.h.ặ.t lấy chân Chu Tân Nam không chịu nhúc nhích.

Nó còn tự dùng miệng ngậm lấy sợi dây xích, mắt thỉnh thoảng lại liếc trộm tôi, sợ bị tôi mắng nhưng quyết không chịu đi theo tôi.

Mẹ Chu lên tiếng: "Nếu nó đã muốn ở lại thì cứ để nó ở đây đi, lát nữa mẹ bảo Tân Nam dắt nó về trả sau."

Chu Tân Nam thuận theo tự nhiên ném cho Hạt Dẻ một khúc xương.

"Được ạ, lát nữa con sẽ đích thân mang sang cho Nghê Nghê."

Anh liếc nhìn tôi một cái rồi nói.

Hai chữ Nghê Nghê được anh thốt ra nghe vừa uyển chuyển lại vừa mập mờ.

Trong khoảnh khắc đó, m.á.u toàn thân tôi như thể điên cuồng dồn hết lên đại não.

Tôi nhớ lại những khung cảnh quấn quýt, mập mờ và nóng bỏng ngày trước, anh đều gọi tôi là Nghê Nghê như vậy.

Chu Tân Nam rõ ràng là cố ý.

Tôi sa sầm mặt mũi, rời khỏi nhà anh.