Ai Nói Chúng Ta Không Có Duyên?

Chương 2



Buổi tối, vài nơi vẫn còn lác đác tiếng pháo hoa nổ.

Tôi cùng mẹ gói bánh chưng.

Chu Tân Nam mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, dắt theo Hạt Dẻ đi vào sân nhà tôi.

"Cháu chào dì Trần, chúc mừng năm mới dì ạ."

"Tân Nam sang đấy à? Vào đây ngồi chơi cháu."

Tôi cúi đầu hí hoáy với chiếc lá dong trên tay, cố tình không nhìn anh.

Anh nhìn chằm chằm tôi: "Thôi cháu không vào đâu dì ạ, cháu muốn rủ Tinh Nghê đi dắt ch.ó đi dạo một lát."

Tay tôi khựng lại một nhịp, giả vờ thoải mái nói: "Mẹ em một mình làm không xuể, em phải ở lại giúp mẹ."

Mẹ tôi không hiểu chuyện gì, trực tiếp bóc mẽ: "Vừa nãy còn vùng vằng không muốn làm với mẹ, bây giờ lại bày đặt chăm chỉ đấy hả?"

Bà giật lấy chiếc lá dong trên tay tôi: "Hai đứa các con cũng lâu ngày không gặp rồi, đi đi, nói chuyện với nhau vài câu."

Trong con ngõ nhỏ có mấy đứa trẻ đang đốt pháo hoa, bật lửa vừa quẹt một cái, pháo hoa đã v.út lên rất cao.

Lũ trẻ vui sướng cười nhảy tưng bừng, con Hạt Dẻ khoái xem pháo hoa liền ngồi thụp xuống không chịu đi tiếp.

Tôi cố tình đi chậm lại hai bước, đứng phía sau Chu Tân Nam.

Khoảnh khắc pháo hoa rực sáng trên không trung, anh quay đầu nhìn tôi, đột ngột lên tiếng: "Cô ấy không phải bạn gái của anh."

Lông mày tôi khẽ giật một cái, mãi mới phản ứng lại được là anh đang nhắc đến cô gái đến nhà anh hôm nay.

"Ồ, anh lừa dì Chu à."

"Không lừa, anh cũng có nói cô ấy là bạn gái đâu. Là tự bà ấy nghĩ thế đấy chứ. Anh lười giải thích vì muốn bớt việc thôi."

Anh lại giải thích thêm: "Thanh Thanh là khách hàng mới hợp tác của công ty anh, dịp Tết về quê ăn Tết vừa vặn đi qua đây, cho nên tiện đường ghé vào chúc Tết thôi."

Tôi im lặng.

Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ dò xét: "Em không có gì để nói à?"

Pháo hoa nổ tung trên đỉnh đầu.

Tàn pháo từ trên trời rơi xuống.

Tôi theo bản năng né người một cái.

Giây tiếp theo, bàn tay của Chu Tân Nam đã đưa lên che chắn trên đỉnh đầu tôi.

"Nói chuyện đi chứ, Hứa Tinh Nghê."

Tôi nhìn sang anh.

Chân mày Chu Tân Nam khẽ nhíu lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt tôi.

Ngày nói lời chia tay, anh cũng nhíu mày nhìn tôi như thế này.

Chia tay là do tôi chủ động đề xuất.

Chu Tân Nam ở trường đại học có tiếng tăm rất lớn. Trên diễn đàn trường còn có một bài viết về anh thu hút lượt thảo luận cực kỳ cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó là một bài viết đẩy thuyền cặp đôi.

Rất nhiều người trong trường gán ghép Chu Tân Nam với hoa khôi khoa Ngoại ngữ tên Ôn Ngữ Hòa. Trong bài viết đó hết tầng này đến tầng khác, toàn là những mẩu truyện ngắn do người hâm mộ tự tưởng tượng ra rồi viết để tự vui với nhau. Thỉnh thoảng, họ lại cập nhật một vài bức ảnh chụp hai người ở trường hoặc những câu chuyện nhỏ nhặt thường ngày khi họ ở cạnh nhau.

Lần cập nhật mới nhất của bài viết đó là một tấm ảnh chụp chung của hai người.

Hội những người đẩy thuyền cặp đôi này lập tức mở tiệc ăn mừng, ai nấy đều phấn khích gào lên: “Biết ngay thuyền mình chèo là thật mà!”

Tôi đã dùng chính bức ảnh này để nói lời chia tay với anh.

Lúc ấy, chân mày Chu Tân Nam còn nhíu c.h.ặ.t hơn cả bây giờ. Trong mắt anh cũng ngập tràn vẻ mệt mỏi và hoang mang tột độ.

"Tại sao?"

Nhật Nguyệt

"Đó chỉ là một trò chơi thôi, Ngữ Hòa chơi trò Thách hay Thật bị thua nên cần anh phối hợp chụp chung một bức ảnh, chỉ có thế thôi."

Tôi lạnh giọng nói: "Nhưng anh hoàn toàn có thể từ chối cơ mà."

Chu Tân Nam day day trán: "Lúc đó anh mệt quá nên không nghĩ ngợi nhiều, lần sau anh nhất định sẽ chú ý, được không em?"

Anh bước tới, muốn ôm tôi vào lòng.

Tôi lùi lại một bước.

"Không được."

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, cố nén những cảm xúc đang cuộn trào dữ dội trong lòng: "Chúng ta chia tay đi."

Cơ thể Chu Tân Nam cứng đờ, gương mặt thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác trong chốc lát: "Chia tay?"

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt anh. Giống như một con thú nhỏ bị lạc đường. Vừa tổn thương, vừa luống cuống.

Khoảng thời gian đó, công ty khởi nghiệp của Chu Tân Nam gặp trục trặc, công ty vốn dĩ đã thỏa thuận đầu tư bỗng nhiên rút vốn. Anh phải đối mặt với nguy cơ đứt gãy chuỗi vốn, bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán. Nhưng ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh như vậy, gương mặt anh chưa bao giờ xuất hiện biểu cảm như thế này.

"Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay với em," Anh cúi đầu, giọng điệu gần như là van nài, "Nghê Nghê, đừng nói lời chia tay, anh có thể sửa đổi mà."

Tôi chưa bao giờ thấy bộ dạng yếu thế này của anh. Cảm xúc trong lòng tôi suýt chút nữa đã sụp đổ ngay khoảnh khắc đó.

Nhưng tôi vẫn đành nhắm mắt làm ngơ, đẩy anh ra: "Đừng nói mấy lời này nữa."

Sau khi chia tay, tôi nộp đơn xin một suất học bổng trao đổi để ra nước ngoài học tập. Đến khi Chu Tân Nam biết chuyện thì tôi đã đặt chân tới nơi rồi.

Anh từng gọi điện cho tôi. Nhưng trong cuộc điện thoại đó, anh không nói một chữ nào. Tôi cũng im lặng. Cuộc điện thoại lặng ngắt kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, cho đến khi điện thoại của tôi tự động sập nguồn vì hết pin.

Về sau, bạn cùng phòng của anh cũng gọi điện cho tôi: "Hứa Tinh Nghê, cậu về nhìn Chu Tân Nam một chút được không?"

"Dạo này cậu ấy biến đổi đến mức đến mẹ ruột cũng chẳng nhận ra nổi nữa rồi, tự cậu nhìn đi!"

Cậu bạn cùng phòng gửi cho tôi một đoạn video. Chu Tân Nam đang nằm trên ghế sofa, trên bàn bày rất nhiều rượu, chắc là đã say khướt rồi.

Chu Tân Nam là một người cực kỳ tự luật. Anh có uống rượu, nhưng không thích để mình bị say. Anh từng bảo không thích cảm giác cơ thể mất đi sự kiểm soát của chính mình.

Bạn cùng phòng của anh nói: "Cậu về khuyên cậu ấy một câu được không, cứ tiếp tục thế này thì cái thân xác kia sớm muộn gì cũng tàn tạ mất."

Tôi nhìn Chu Tân Nam trong video, ngay cả khi nhắm mắt lại thì chân mày anh vẫn nhíu c.h.ặ.t như cũ. Cuối cùng, tôi vẫn nhẫn tâm nhắn lại một câu: "Liên quan gì đến tôi?"

Cậu bạn kia đáp: "Được rồi, coi như công sức trước đây anh Chu đối tốt với cậu đổ sông đổ biển hết! Cậu đúng là đồ m.á.u lạnh vô ơn! Tốt nhất là cậu cứ học bên nước ngoài mãi mãi đừng về nữa!"

Tôi mỉm cười. Nhưng những chữ viết trên màn hình lại bị giọt nước mắt làm cho nhòe đi, nhạt nhòa dần.

Hãy ghét em đi, Chu Tân Nam. Anh cứ ghét em đi thì tốt hơn.