Thực ra con người ta sợ nhất chính là những lời hỏi han, quan tâm đúng lúc. Những chuyện tưởng chừng như có thể một mình gồng gánh vượt qua, nhưng chỉ cần người khác mở lời hỏi một câu "Sao thế này?", thì mọi phòng tuyến tâm lý sẽ lập tức bị sụp đổ ngay tức khắc.
Huống hồ người hỏi lại là mẹ ruột của tôi.
Một luồng khí chua chát, nghẹn ngào chớp mắt đã lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c. Tôi không dám trả lời, cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của mẹ. Tôi sợ mình vừa mở miệng là sẽ lộ tẩy ngay.
Đúng lúc này, Chu Tân Nam bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy tôi vào lòng, giống như một chiếc ô lớn xòe ra che chắn giữa cơn mưa tầm tã. Tôi lập tức cảm thấy vô cùng an lòng.
Chu Tân Nam lên tiếng: "Mấy ngày nay Tinh Nghê bị cảm cúm một chút nên người ngợm mới gầy guộc đi thôi dì ạ. Dì cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt."
Mặc dù mẹ Chu luôn chê bai Chu Tân Nam chẳng được nước non gì, nhưng mẹ tôi lại rất quý anh, giao tôi cho anh bà cũng thấy nhẹ lòng.
Bà gật gật đầu: "Cái tính con Tinh Nghê đôi lúc hơi bướng bỉnh, trong lòng lại hay giấu nhiều tâm sự, đã thế còn toàn thích tự mình quyết định mọi chuyện. Sau này nếu nó có nổi m.á.u ương bướng làm ra chuyện gì ngốc nghếch, con cố gắng kiên nhẫn với nó một chút nhé."
Chu Tân Nam nghiêng đầu nhìn tôi cười, ánh mắt tràn ngập vẻ: Em xem, mẹ hiểu em chưa kìa.
Chính vì mẹ quá hiểu tôi, cho nên tôi mới càng không thể để bà phải lo lắng cho mình.
Tôi liền giả vờ thoải mái, dùng giọng điệu tinh nghịch nói: "Mẹ cứ yên tâm đi ạ, sau này tất tần tật mọi việc con đều đùn đẩy cho Chu Tân Nam làm hết, con quyết không để bản thân phải chịu một tí chịu khổ nào đâu."
Mẹ lườm tôi một cái, mắng tôi đúng là đồ dẻo mỏ.
…
Sau này nữa, Chu Tân Nam đã cầu hôn tôi.
Tôi lại giở tính đà điểu, tìm cách trốn tránh suốt mấy ngày liền. Nhưng lần nào Chu Tân Nam cũng bắt quả tang tôi tại trận.
"Hứa Tinh Nghê, lần này em còn muốn chạy đi đâu nữa hả?"
Tôi giả vờ ngốc, cười hì hì: "Đâu có đâu."
"Anh có biết kết hôn nghĩa là gì không hả? Nghĩa là hai đứa sẽ bị buộc c.h.ặ.t vào nhau đấy. Sau này nếu có ly hôn, hoặc là nếu em—"
C.h.ế.t đi.
Chu Tân Nam nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ cảnh cáo. Nếu tôi mà dám thốt ra hai chữ đó, anh chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình với tôi cho mà xem. Thế là tôi đành nuốt ngược hai chữ đó vào trong.
"Khụ, thì em chỉ nói thế thôi mà. Sau này người ta biết anh là đời chồng thứ hai, họ lại nghĩ anh mất giá thì sao."
"Không hiểu, tóm lại là anh không có chuyện cưới vợ hai đâu."
"Còn em đấy, nếu em không chịu cưới, anh sẽ đem chuyện em bị bệnh nói cho dì Trần biết."
Tôi bị anh tống tiền rồi...
Hôn lễ được tổ chức vô cùng hoành tráng. Chu Tân Nam bảo, anh muốn cho tất cả mọi người đều biết chúng tôi đã kết hôn.
Thế nhưng.
Tôi rốt cuộc vẫn không thể đi cùng Chu Tân Nam đến suốt cuộc đời.
Năm tôi 49 tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đã không thể bước ra khỏi phòng hồi sức tích cực ICU.
Nhật Nguyệt
(Ngoại truyện)
Tiết Thanh minh.
Chu Tân Nam lại đến thăm tôi.
Tôi ngồi vắt vẻo trên bia mộ của chính mình, nhìn hai bên tóc mai đã bạc trắng của anh. Biết anh không nghe thấy, nhưng tôi vẫn lèm bèm nói:
"Hồi đám cưới đã giao hẹn rồi cơ mà, nếu em có đi trước thì anh phải lập tức quên em đi, rồi đi tìm người khác."
"Bây giờ đã là năm thứ 8 rồi, sao anh vẫn còn đến thăm em thế này."
"Anh có biết ông già thì càng trẻ tuổi càng có giá không hả."
"Anh mau đi tìm một bà lão nào xinh đẹp mà bầu bạn đi, cố gắng lên chút nữa biết đâu lại có thêm đứa con đấy."
Tôi sốt ruột đến mức nhảy dựng lên, giơ tay muốn nhéo tai anh. Nhưng dĩ nhiên là anh chẳng thể cảm nhận được gì. Bàn tay trong suốt của tôi xuyên qua tai anh, không chạm vào được bất cứ thứ gì.
Tôi chun mũi, lại ngồi bệt xuống bia mộ, nhìn anh ngồi xuống trước mộ mình.
Lần nào Chu Tân Nam đến thăm tôi cũng đều ngồi thẫn thờ ở đây suốt nửa ngày trời mới chịu về. Anh chẳng thèm nói câu nào, chỉ có mỗi mình tôi là líu lo kể đủ thứ chuyện trên đời.
"Tháng này chỗ bọn em mới có một người chuyển đến, chồng cô ấy sợ cô ấy buồn chán nên đã đốt cho cô ấy một hình nhân giấy để bầu bạn."
"Nhưng cái hình nhân giấy đó lại bị cụt tay, thế là ngày nào cô ấy cũng phải hầu hạ, nấu cơm giặt giũ cho nó."
"Làm hại người ta đang thảnh thơi tự dưng lại mệt phờ râu."
"Cô ấy tức quá liền báo mộng về cằn nhằn với chồng."
"Anh chồng nghe xong thì lại đốt tiếp cho cô ấy hai đứa tiểu đồng để giúp việc."
"Ngờ đâu hai đứa nhỏ này lại nghịch ngợm kinh khủng, suốt ngày chạy nhảy lung tung khắp nơi."
"Thế là bây giờ nhiệm vụ của cô ấy lại tăng thêm một việc, không những phải giặt giũ nấu cơm cho lão bộc cụt tay, mà ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo gọi hai đứa nhỏ kia về ăn cơm."
"Anh thấy có buồn cười không cơ chứ?"
Chu Tân Nam giống như thực sự nghe thấy vậy, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Tôi hứ một tiếng: "Anh phối hợp ăn ý gớm nhỉ, làm như nghe hiểu thật không bằng."
Chu Tân Nam ngồi đó rất lâu, cuối cùng mới đứng dậy rời đi.
Tôi đứng phía sau giả vờ hung dữ hét lên: "Cuối cùng cũng đi rồi, lần sau anh đừng đến thăm em nữa đấy!"
Bước chân của Chu Tân Nam khựng lại một nhịp. Rồi anh lại tiếp tục tiến về phía trước.
Trong không gian mơ hồ, tôi dường như nghe thấy giọng nói của anh thoảng qua: "Nếu em cũng muốn có hình nhân giấy nhỏ, thì cứ vào giấc mộng nói với anh."
Tôi ngẩn người ra một lúc. Rồi khẽ lắc đầu, thầm nghĩ chắc chắn là mình bị ảo thính rồi.
(Toàn văn hoàn)