Tôi nhìn anh sống mũi bỗng chốc cay xè. Thực ra, trong tất cả những khoảnh khắc một mình chống chọi với sự hành hạ của bệnh tật trước đây, tôi đều cực kỳ muốn nhìn thấy anh, muốn được ôm anh một cái.
Nhưng tôi không thể. Tôi luôn tự dặn lòng không được làm liên lụy đến anh.
Sự xuất hiện đột ngột của anh lúc này giống như tất cả những mong mỏi, hy vọng trong quá khứ của tôi cuối cùng cũng nhận được lời hồi đáp.
Tôi nghĩ, hay là mình cứ ích kỷ, nuông chiều bản thân một lần này thôi. Chỉ một lần này thôi.
Chờ đến khi Chu Tân Nam bước tới bên cạnh, tôi liền giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Cơ thể anh cứng đờ ra trong một thoáng, rồi ngay sau đó cũng giơ tay ôm ghì lấy tôi. Bàn tay lớn của anh nhẹ nhàng xoa dịu sau gáy tôi.
Làn gió mát thổi nhẹ làm tà rèm cửa sổ lay động, ánh nắng từ ban công nhảy nhót tràn vào, chiếu rọi lên khóm hoa hồng môn đặt nơi đầu giường. Phòng bệnh bừng sáng và ấm áp, mang lại một cảm giác căng tràn sức sống.
Giống hệt như bất kỳ khoảnh khắc nào trước đây khi chúng tôi chưa chia tay. Vui vẻ, không chút sầu lo. Cứ như thể chưa từng có chuyện gì thay đổi cả.
Nhưng thực ra, mọi thứ đều đã thay đổi rồi.
Tôi buông anh ra. Tôi vừa định lên tiếng thì anh đã nhanh hơn một bước: "Ở bên nhau đi."
Anh nhìn tôi, nhấn mạnh từng chữ một: "Chúng ta quay lại với nhau đi."
"Nhưng em—"
"Không có nhưng nhị gì hết," Chu Tân Nam dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh, "Trốn anh bao nhiêu năm nay rồi, em trốn còn chưa đủ sao?"
Tôi không biết phải giải thích thế nào. Mẹ tôi từ nhỏ đã bảo tôi là đứa hay nghĩ ngợi nhiều, giống như một bà cụ non vậy. Lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều, quá sâu xa.
Giống như ngay khi biết mình bị bệnh, điều đầu tiên tôi nghĩ đến chính là khả năng liệu mình có thể tiếp tục ở bên Chu Tân Nam hay không. Nếu cứ tiếp tục bên nhau thì chẳng qua cũng chỉ có hai trường hợp xảy ra.
Một là tôi cứ đau ốm suốt, anh sẽ phải chăm sóc tôi. Nhưng rồi cũng sẽ có một ngày anh cảm thấy chán ngán, hai bên đ.â.m ra mệt mỏi rồi chán ghét lẫn nhau, cuối cùng vẫn là đường ai nấy đi.
Nếu vậy, tôi thà rằng để tình cảm của chúng tôi dừng lại ở khoảng thời gian tốt đẹp nhất, ít ra trong lòng đôi bên vẫn còn giữ lại những hoài niệm đẹp đẽ về nhau.
Trường hợp thứ hai là anh vẫn luôn yêu tôi, ngày ngày tận tâm tận lực chăm sóc tôi. Nhưng nếu tôi không may qua đời, điều đó chẳng khác nào mang theo một nửa mạng sống của anh đi cùng.
Kết cục này cũng không phải là điều tôi mong muốn. Anh chỉ là đang yêu đương với tôi thôi, anh không đáng phải chịu đựng và gánh vác nhiều đến thế.
Tất nhiên, kết cục tốt đẹp nhất là anh yêu tôi, và tôi cũng không c.h.ế.t. Nhưng so với những người khác, tôi chung quy cũng không phải là một người hoàn toàn khỏe mạnh. Anh xứng đáng có được một người tốt hơn.
Cho nên quyết định cuối cùng của tôi là tự mình gánh chịu tất cả. Đến cả mẹ tôi cũng không hề hay biết. Tôi lấy danh nghĩa đi du học nước ngoài thực chất là để ra nước ngoài tiến hành điều trị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Tân Nam nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày của tôi, trong mắt đong đầy sự xót xa: "Lúc bị bệnh có phải là đau đớn, khổ sở lắm không?"
"Anh biết em đang lo lắng điều gì. Nhưng em lại không tin tưởng vào bản lĩnh của Chu Tân Nam anh đến thế sao?"
Nhật Nguyệt
"Dù em có tự tưởng tượng ra kết cục tồi tệ gì đi chăng nữa thì nó cũng sẽ không bao giờ xảy ra đâu." Anh khẽ nhéo cằm tôi một cái, "Anh ở trong lòng em kém cỏi đến thế cơ à, hửm?"
Lòng bàn tay Chu Tân Nam ấm áp vô cùng. Nước mắt tôi chực trào ra ngoài, lấp lánh nơi vành mắt. Trái tim vốn đã nguội lạnh suốt một thời gian dài bỗng chốc lại bắt đầu đập thình thịch liên hồi.
Thôi thì cứ bước đi cùng anh vậy. Không thèm suy tính hay dự đoán trước quá nhiều nữa, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.
…
Sau lần quay lại này, Chu Tân Nam giống như sợ tôi sẽ lật lọng quỵt nợ không bằng. Ngay sau khi tôi xuất viện, anh lập tức dắt tôi về nhà để thưa chuyện với mẹ tôi và mẹ Chu.
Nhưng trước đó tôi đã giao hẹn với anh rồi. Chuyện hai đứa quay lại thì có thể nói, còn chuyện tôi bị bệnh thì tuyệt đối phải giấu kín.
Chu Tân Nam đã đồng ý.
Biết tin chúng tôi ở bên nhau, mẹ tôi vô cùng vui mừng. Ngược lại, mẹ Chu lại bày ra bộ dạng đầy vẻ sầu não.
Chu Tân Nam bóc một quả quýt đưa cho tôi, rồi quay sang nhìn mẹ mình: "Sao thế mẹ? Trước đây mẹ cứ cằn nhằn trách con không tán đổ được Tinh Nghê, bây giờ con dắt được người về nhà rồi mẹ lại không vui là thế nào?"
Mẹ Chu lườm anh một cái sắc lẹm: "Đấy là chuyện của Tinh Nghê à? Đấy là chuyện của anh đấy chứ. Bây giờ tôi cứ thấy anh chẳng xứng với Tinh Nghê tí nào cả."
"Được rồi. Mẹ đúng là mẹ ruột của con có khác."
Mẹ Chu nắm lấy tay tôi, dịu dàng bảo: "Sau này hai đứa mà có chia tay thì chắc chắn đều là lỗi của thằng ranh này, không liên quan gì đến bác đâu nhé. Cháu đừng có ghét lây sang bác đấy nhé, bé cưng."
Chu Tân Nam không tài nào nghe nổi nữa: "Hóa ra là mẹ sợ con làm liên lụy đến mẹ cơ à?"
Tôi phải cố nhịn cười.
Mẹ Chu nói: "Thế chứ sao nữa? Ai biểu tôi đẻ ra thằng con trai, bây giờ chỉ có mỗi Tinh Nghê là đứa con gái nuôi để nhờ vả thôi."
Chu Tân Nam liền nắm tay kéo tôi đứng dậy: "Mẹ đã bảo con trai mẹ không ra gì thì con xin phép dắt con gái nuôi của mẹ đi trước đây, mắc công ở lại mẹ lại hù cô ấy chạy mất dép."
Mặc dù hai mẹ con họ cứ mở miệng ra là đấu khẩu chí choé, nhưng lúc về mẹ Chu vẫn nhét vào tay tôi một chiếc bao lì xì rất dày. Bà bảo: "Sau này nếu có chịu ấm ức gì ở chỗ thằng Tân Nam thì cứ nói với mẹ Chu, mẹ sẽ dạy cho nó một bài học."
Tôi gật đầu: "Vâng, con biết rồi ạ."
Mẹ tôi thì không nói gì nhiều, bà đối với Tân Nam thì hoàn toàn yên tâm. Có điều nhìn vào gương mặt tôi, bà xót xa hỏi: "Dạo này công việc bận rộn lắm hả con? Mẹ thấy con gầy đi nhiều quá."