Duyệt Nghi chơi đã đời cũng trở về. Đi cắm trại thực ra là để trải nghiệm cái thú vui thôi, chứ đi ngủ thì khá là khó chịu. Duyệt Nghi cứ lật qua lật lại bên cạnh tôi như lật bánh tráng.
Một lát sau, cậu ấy lăn đến sát người tôi, lấy tay ôm lấy tôi, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay người yêu cũ mà anh Chu nhắc đến chính là cậu đúng không?"
Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Đầu óc đang thơ thẩn bỗng chốc bị kéo giật trở về thực tại.
Trong phút chốc, tôi không biết nên thừa nhận hay phủ nhận, chỉ đành khẽ ho một tiếng để biểu thị là mình đã nghe thấy.
Duyệt Nghi nói tiếp: "Tớ hiểu cậu quá mà, cho nên tớ nhìn một cái là ra ngay. Lúc mọi người đang nháo nhào hóng hớt tìm chính chủ, chỉ có mỗi mình cậu là chột dạ không dám ngẩng đầu lên. Tớ thấy cậu không muốn nói nên mới không bóc phốt đấy, nhịn từ nãy đến giờ làm tớ suýt c.h.ế.t nghẹn đây này."
Cậu ấy lắc lắc tay tôi: "Người như anh Chu chắc là chiều chuộng bạn gái lắm nhỉ? Cậu có thể nói cho tớ biết lý do hai người chia tay là gì không?"
Tôi mở mắt ra trong màn đêm tăm tối. Vết sẹo ở bụng đang điên cuồng gào thét.
Tôi mỉm cười, âm thầm đưa tay quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, thản nhiên đáp: "Chính vì anh ấy rất tốt, cho nên anh ấy xứng đáng có được người tốt hơn."
Chứ không phải là một người có cơ thể khuyết tật như tôi.
Duyệt Nghi thấy tôi không có ý định kể sâu hơn nên cũng không gặng hỏi nữa, chỉ đưa tay ôm lấy tôi một cái: "Không muốn nói thì cũng không sao, tớ thấy bộ dạng này của anh Chu rõ ràng là vẫn chưa buông bỏ được cậu đâu. Nếu trong lòng cậu còn có anh ấy thì cứ nói cho rõ ràng."
Tôi cười khổ. Sau tối nay, Chu Tân Nam có lẽ sẽ không làm khó tôi nữa đâu.
…
Quả nhiên.
Sáng sớm hôm sau lúc lớp trưởng điểm danh thì không thấy Chu Tân Nam đâu. Lớp trưởng bảo anh có việc bận nên đã xuống núi trước rồi.
Sau ngày hôm đó, chúng tôi rất ít khi gặp lại nhau. Thi thoảng có thấy anh về nhà, anh cũng chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng rồi lướt qua, không nói lời nào. Giữa hai chúng tôi giống hệt như hai người xa lạ.
Hôm nay Văn Hướng Húc lại hẹn tôi đi ăn cơm. Tôi do dự một chút rồi vẫn đồng ý. Tôi không có hứng thú với anh ta, định bụng hôm nay sẽ nói rõ ràng.
Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng trà Hồng Kông, quán này là một quán rất nổi tiếng trên mạng nên khách khứa cực kỳ đông đúc.
Vừa ngồi xuống ghế chưa được bao lâu, tôi đã nhìn thấy Chu Tân Nam đi cùng một cô gái bước vào. Đó chính là cô gái tên Thanh Thanh từng đến nhà anh chúc Tết.
Tôi ngẩn người ra một lát, không tự nhiên cầm cốc nước lọc trước mặt lên uống một ngụm.
Sau khi ngồi xuống, những cử chỉ tương tác của họ trông vô cùng tự nhiên. Chu Tân Nam chủ động cắt bò bít tết giúp cô gái kia. Giữa bữa ăn, cô gái còn giúp Chu Tân Nam lau đi vệt nước sốt vô tình dính bên khóe miệng.
Tôi sơ ý làm rơi chiếc d.a.o nĩa bên tay xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Tân Nam đ.á.n.h mắt nhìn sang phía tôi một cái. Ánh mắt đó giống hệt như đang nhìn một người lạ chẳng hề liên quan. Chỉ lướt qua một cách đơn giản rồi liền thu hồi tầm mắt.
Văn Hướng Húc hỏi tôi: "Em không sao chứ? Trông sắc mặt em không được tốt lắm."
Tôi lắc đầu: "Em không sao ạ."
Trong nhà hàng người mỗi lúc một đông, có rất nhiều người đi qua đi lại bên cạnh tôi. Một người vô tình va trúng tôi một cái. Tôi cố gắng kéo sự chú ý của mình ra khỏi người Chu Tân Nam.
Văn Hướng Húc đang kể cho tôi nghe về quãng thời gian anh ta đi du học nước ngoài. Tôi đang cố gắng sắp xếp từ ngữ, nghĩ xem nên nói thế nào với anh ta về việc hiện tại mình chưa có dự định yêu đương.
Đột nhiên, đám đông trở nên hỗn loạn.
Quản lý nhà hàng dùng loa thông báo rằng có một vị khách đã làm mất ví tiền trong lúc dùng bữa. Hiện tại nhà hàng tạm thời phong tỏa, cần các vị khách phối hợp.
"Hiện tại chúng tôi đang kiểm tra camera giám sát của nhà hàng, có thể sẽ mất một chút thời gian. Nếu có vị khách nào sẵn sàng chủ động phối hợp kiểm tra túi xách, chứng minh chiếc ví bị mất không có trên người mình thì có thể rời đi trước."
Tôi nhíu mày, tim bỗng đập thịch một cái vô cớ.
Sau khi quản lý nhà hàng thông báo xong thì bước đến bên cạnh bàn của Chu Tân Nam. Cô gái đi cùng anh vẻ mặt đầy lo lắng, xem ra người mất ví chính là cô ấy. Quản lý nhà hàng đang ra sức trấn an cô ấy, tay của Chu Tân Nam cũng đặt sau lưng cô ấy nhẹ nhàng vỗ về từng cái một.
Có vài vị khách đang vội đi nên chủ động bước qua mở túi xách cho quản lý nhà hàng xem. Sau khi chứng minh chiếc ví không ở trên người mình, họ liền đi qua cửa sau rời khỏi nhà hàng trước.
Bệnh viện của Văn Hướng Húc vừa vặn có điện thoại gọi đến, bảo có một ca bệnh cấp cứu cần anh ta quay về viện hỗ trợ xem giúp.
"Chúng ta đi trước nhé?" Tôi nói, "Nếu anh đang vội thì chúng ta có thể qua đó mở túi kiểm tra một chút."
"Anh thì sao cũng được, em có ngại không?"
Tôi lắc đầu, biểu thị mình cũng không ngại.
Lúc tôi và Văn Húc Hướng bước qua đó, ánh mắt Chu Tân Nam lướt qua tôi rồi dừng lại trên người Văn Hướng Húc. Trong mắt anh thoáng hiện lên một vài cảm xúc rồi vụt tắt, sau đó thần sắc lại khôi phục như bình thường.
Hai chúng tôi chẳng ai chào hỏi ai một câu. Giống hệt người xa lạ.
Văn Hướng Húc mặc một chiếc áo thun polo, bên dưới là chiếc quần tây dáng thân thiện màu trắng. Anh ta chỉ cần lộn túi quần ra là xong. Còn tôi mặc một chiếc váy ngắn liền thân màu đen, trên người không có túi. Thứ duy nhất có thể chứa đồ chính là chiếc túi xách cầm trên tay.
Tôi vừa mới mở túi xách ra. Trần Thanh Thanh liền thốt lên một tiếng kinh hãi: "Đây chính là ví của tôi!"
Nhật Nguyệt
Trần Thanh Thanh lôi từ trong túi xách của tôi ra một chiếc ví tiền, giơ lên cao.
"Sao ví của tôi lại ở chỗ cô?"