Ai Nói Chúng Ta Không Có Duyên?

Chương 4



Đến lượt Chu Tân Nam nói. Anh liếc nhìn ngón tay của tôi, sau đó mở miệng: "Tôi từng yêu một người có mặt ở đây."

Câu nói buông xuống giống như một tảng đá lớn thả xuống mặt nước phẳng lặng.

Lời anh vừa dứt, mọi người lập tức ồ lên một trận kinh ngạc. Ai nấy đều hiện rõ khuôn mặt hóng hớt, tò mò.

"Oa oa oa, ai thế, ai thế?"

"Nhanh lên nhanh lên, mấy người chưa thua cuộc mau hạ ngón tay xuống đi xem nào, để tớ xem rốt cuộc là ai đã hạ gục được nam thần họ Chu."

Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Những ánh mắt dồn dập quét qua quét lại xung quanh, giống như những chiếc đèn pha rọi thẳng vào người tôi, lật giở lại tất cả những chuyện quá khứ khi tôi và Chu Tân Nam ở bên nhau. 

Trong đầu tôi loé lên vô vàn ý nghĩ.

Thừa nhận? Hay không thừa nhận?

Cuối cùng, tôi vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, thu lại ngón tay duy nhất còn sót lại của mình.

Nếu đã quyết tâm không gặp lại anh nữa thì cũng chẳng việc gì phải phơi bày đoạn tình cảm này ra làm gì.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng Chu Tân Nam khẽ hừ lạnh một tiếng ở bên cạnh.

Hội những người đang đợi hóng hớt chuyện cũng ngơ ngác không hiểu gì.

"Ơ hay, ai cũng hạ ngón tay xuống hết rồi, rốt cuộc là ai đã từng yêu đương với anh Chu thế hả?"

"Cũng có thể là người nằm trong số những người đã bị loại từ sớm rồi mà, như vậy thì họ có hạ ngón tay xuống cũng là bình thường thôi."

"Anh Chu ơi, tự cậu nói ra đi xem nào, cậu từng yêu ai thế?"

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt hướng về phía Chu Tân Nam. Tôi không dám ngẩng đầu lên, giống như một con đà điểu rụt cổ, căng thẳng siết c.h.ặ.t nắm tay lại.

Sau đó, tôi nghe thấy anh cười nhạt một tiếng: "Yêu một con ma."

"Một con ma nhát c.h.ế.t."

Không cạy được câu trả lời, mọi người đành phải thôi hóng hớt.

Vừa khéo lúc này mưa sao băng cũng chuẩn bị xuất hiện. Mọi người giải tán, ai nấy tự chọn vị trí để ngắm sao.

Duyệt Nghi đã chọn sẵn một chỗ góc xem rất đẹp từ sớm. Ban đầu tôi và cậu ấy cùng đứng đó đợi, nhưng được một lát thì cậu ấy bảo muốn đi vệ sinh.

Cậu ấy vừa đi chưa được bao lâu, phía sau tôi đã vang lên tiếng bước chân. Tôi cứ ngỡ cậu ấy đi vệ sinh về nhanh thế, định quay lại hỏi.

Vừa ngoảnh đầu ra.

Tôi phát hiện người tới là Chu Tân Nam.

Lời định nói ra đến cửa miệng liền nuốt ngược vào trong, tôi giả vờ bận rộn cúi đầu bấm điện thoại.

Chu Tân Nam ngồi xuống cạnh tôi. Anh không nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Xung quanh thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng cười đùa vui vẻ của bạn bè cùng lớp. Chỉ có khoảng không gian nhỏ này của hai chúng tôi là giữ sự im lặng đến nghẹt thở.

May sao ngay giây tiếp theo, không gian xung quanh bỗng chốc sôi động hẳn lên.

"Mưa sao băng đến rồi kìa!"

"Mau ước đi!"

Tiếng hò reo náo nhiệt đã phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này. Đôi vai và cổ đang căng cứng của tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.

Tôi khẽ xoay đầu sang một biên độ cực nhỏ, lén lút liếc nhìn Chu Tân Nam bên cạnh, thấy anh đang chăm chú ngắm mưa sao băng, không nhìn tôi.

Thế là tôi cũng hướng về phía mưa sao băng để ước. Lý do tôi phải giấu anh là vì ngày trước mỗi lần tôi ước trước sao băng, anh đều lôi tôi ra làm trò cười.

Anh bảo: "Một thiên thạch đang bốc cháy thì giúp em thực hiện được tâm nguyện gì chứ? Bản thân nó còn chẳng tự cứu nổi mình nữa là."

Tôi chun mũi, đ.ấ.m cho anh một cú: "Cái đồ dân tự nhiên đáng c.h.ế.t này, thế này mới gọi là lãng mạn."

Anh cười: "Thế em thà ước với anh còn hơn, biết đâu lại thành hiện thực nhanh hơn đấy."

Khi còn ở bên nhau, Chu Tân Nam quả thực đã làm đúng như những gì anh nói. Mọi tâm nguyện tôi ước với anh đều được thực hiện.

Có điều, sau này tôi lại trở thành một kẻ đào ngũ. Nhưng tôi vẫn giữ thói quen ước nguyện trước mưa sao băng.

Tôi chắp hai tay lại, vừa nhắm mắt.

Chu Tân Nam đột nhiên quay đầu nhìn tôi, lên tiếng bằng chất giọng trầm thấp mang theo vài phần tổn thương khó lòng nhận biết: "Hứa Tinh Nghê, tại sao lại chia tay?"

Mỗi một chữ như thể nện thẳng vào tim tôi. Âm thanh ấy hóa thành đôi bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim tôi, siết c.h.ặ.t rồi lại buông ra.

Vết sẹo ở bụng như đang bỏng rát. Nhịp thở của tôi trở nên dồn dập. Tôi không dám mở mắt ra.

Đột nhiên, tiếng pháo nổ vang rền.

Duyệt Nghi phấn khích đứng phía sau gọi tôi: "Tinh Nghê, mau qua đây xem pháo hoa này!"

Nhật Nguyệt

Tôi hoàn toàn không dám nhìn Chu Tân Nam, lập tức đứng dậy chạy về phía Duyệt Nghi giống như vớ được cọc cứu mạng: "Ơi! Tớ đến đây!"

Ngay khoảnh khắc đứng lên, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Chu Tân Nam vang lên phía sau: "Hứa Tinh Nghê, cứ phải đuổi theo một người không buông tay, anh cũng biết mệt chứ."

"Đây là lần cuối cùng anh hỏi em."

Cơ thể tôi khựng lại trong giây lát. Trái tim như bị ai đó bóp mạnh, một luồng khí nghẹn ngào, chua chát ở l.ồ.ng n.g.ự.c ngay lúc đó xông thẳng lên não. Vành mắt tôi nóng hổi.

Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cảm giác đau nhói khi móng tay cắm sâu vào da thịt giúp tôi nuốt ngược những giọt nước mắt sắp trào ra trở lại. Tôi vẫn tiếp tục bước đi, từng bước tiến về phía Duyệt Nghi.

Phía sau lưng, ánh mắt của Chu Tân Nam cứ đuổi theo tôi giống như những chiếc gai nhọn. Tôi không dám nhúc nhích, cũng không dám quay đầu lại.

Tôi biết rõ, lần im lặng này đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Cứ như vậy đi.

Thế là sau khi hoạt động kết thúc, tôi không dám nán lại bên ngoài quá lâu mà lập tức quay về lều trước.