Ai Nói Chúng Ta Không Có Duyên?

Chương 7



Trước khi tiễn Văn Hướng Húc lên xe, tôi vẫn quyết định nói rõ ràng với anh ta.

"Em xin lỗi, hiện tại em vẫn chưa có dự định yêu đương gì cả. Tiền bữa ăn hôm nay em xin phép chuyển khoản lại cho anh nhé."

Văn Hướng Húc mỉm cười nhìn tôi: "Xem ra em thực sự không nhớ anh là ai rồi."

Tôi ngẩn người, nhìn kỹ gương mặt anh ta, cố gắng lục tìm trong ký ức xem có khớp với gương mặt nào không.

Văn Hướng Húc báo tên một bệnh viện ở nước ngoài: "Anh từng tu nghiệp ở bệnh viện này. Thời điểm đó em làm phẫu thuật và nằm viện, anh có đi theo giáo sư của mình để khám phòng."

Anh ta nhìn xuống phần bụng của tôi: "Lúc đó tình trạng của em không được tốt lắm, cho nên anh có ấn tượng cực kỳ sâu sắc về em. Giờ thì sao rồi? Sức khỏe em đã khá hơn chút nào chưa?"

Lúc đó đâu chỉ là tình trạng không tốt, mà là suýt chút nữa đã mất mạng. Tiếng máy móc lạnh lẽo dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. 

Khoảnh khắc bị băng huyết sau phẫu thuật và phải cấp cứu, điều duy nhất khiến tôi cảm thấy may mắn chính là bản thân đã chia tay với Chu Tân Nam.

"Thế giới này đúng là nhỏ thật," Tôi nói, "Cảm ơn anh đã quan tâm, hiện tại em vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra định kỳ."

Tôi c.ắ.n c.ắ.n môi, nói tiếp: "Nhưng em muốn nhờ anh một việc, chuyện em từng làm phẫu thuật ghép thận ở nước ngoài, hy vọng anh sẽ không nói cho bất kỳ ai biết."

Gương mặt Văn Hướng Húc hiện lên vẻ khó hiểu, nhưng anh ta vẫn gật đầu đồng ý.

Nhật Nguyệt

"Vậy anh cũng có một yêu cầu," Anh ta cười bảo, "Khi nào đi kiểm tra sức khỏe thì đến tìm anh, dù sao em cũng là bệnh nhân đầu tiên mà anh tiếp nhận khi đi theo giáo sư."

Tôi hơi thắc mắc mất hai giây, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.



Khoảng thời gian này thời tiết thay đổi thất thường. Hôm qua trời còn oi bức, hôm nay nhiệt độ đã giảm mạnh, ngày mai lại đổ một trận mưa lớn. Chính vì thế mà tôi bị nhiễm lạnh, người bắt đầu sốt cao.

Tệ hơn nữa là trên đường về nhà, tôi nhận được điện thoại của mẹ báo rằng phân của con Hạt Dẻ có màu như nước sốt cà chua thối, có thể là nó bị bệnh rồi. Trong lòng tôi thầm kêu không xong, Hạt Dẻ rất có khả năng đã nhiễm virus Parvo. 

Loại virus này có tỷ lệ gây t.ử vong cực kỳ cao ở ch.ó con.

Tôi đội mưa lái xe đưa Hạt Dẻ đến bệnh viện thú y. Nhưng đen đủi thay, khi sắp đến nơi thì đường lại bị tắc nghẽn nghiêm trọng. Vì đường trơn trượt nên phía trước đã xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n liên hoàn. Cộng thêm trời mưa nên xe cộ trên đường vốn dĩ đã đông đúc, dự kiến sẽ phải tắc đường gần một tiếng đồng hồ.

Lo lắng cho tình trạng của Hạt Dẻ, tôi đành phải cầm ô xuống xe, ôm lấy nó và đi bộ qua.

Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Những chiếc xe bị kẹt trên đường thi nhau bấm còi inh ỏi đầy sốt ruột. Đầu óc choáng váng vì trận sốt cao khiến từng bước đi của tôi trở nên vô cùng nặng nề và khó khăn. 

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ôm khư khư Hạt Dẻ từng bước một tiến về phía bệnh viện thú y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Đột nhiên, con Hạt Dẻ trên tay tôi được một người đỡ lấy.

"Hạt Dẻ bị bệnh sao em không nói với anh một tiếng?"

Chu Tân Nam nhíu mày nhìn tôi, anh không che ô, mái tóc và quần áo đều đã bị nước mưa làm cho ướt sũng. Tôi dịch chiếc ô sang phía anh, nhỏ giọng nói: "Anh cũng có cuộc sống riêng của mình rồi, em không muốn làm phiền nữa."

Chu Tân Nam tức đến bật cười: "Bây giờ mới biết là làm phiền à? Hồi trước đứa nào mặt dày mày dạn nằng nặc đòi vứt con Hạt Dẻ ở chỗ anh nuôi, sao lúc đó không bảo là làm phiền đi?"

Biết mình đuối lý, tôi mím môi im lặng không nói gì.

Hai đứa cứ thế đi bộ đến bệnh viện thú y. Bác sĩ làm kiểm tra xong thì chẩn đoán Hạt Dẻ đã nhiễm virus Parvo.

"Trước tiên cứ cho cún truyền dịch ba ngày đã, sau đó xem tình hình tiến triển thế nào."

Khoảnh khắc nghe thấy lời chẩn đoán của bác sĩ, cảm xúc trong tôi không kìm nén được nữa, vành mắt đỏ hoe. 

Parvo đối với thú cưng là một loại virus vô cùng nguy hiểm. Duyệt Nghi ngày trước cũng từng nuôi một chú ch.ó, chính vì nhiễm loại virus này mà c.h.ế.t. Cậu ấy đã phải đau lòng một thời gian rất dài mới vượt qua được, cuối cùng còn xăm hình chú ch.ó nhỏ lên người. Từ đó về sau cậu ấy không nuôi thêm một con vật nào nữa, cậu ấy bảo không cách nào chấp nhận nổi một lần chia ly như vậy nữa.

Tôi cũng không dám nghĩ đến việc nếu Hạt Dẻ không vượt qua được lần nhiễm bệnh này thì tôi phải làm sao.

Lúc cố kìm nén cảm xúc, tôi theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau điếng mà bản thân cũng không hề hay biết.

Chu Tân Nam đưa tay gỡ từng ngón tay tôi ra: "Bây giờ đừng cuống lên thế, phân có màu cà chua mới chỉ là biểu hiện của giai đoạn giữa thôi, bây giờ truyền dịch vẫn có hy vọng cứu được."

Anh dùng mu bàn tay đặt lên trán tôi, nhíu mày: "Việc cấp bách của em lúc này là uống t.h.u.ố.c rồi đi nghỉ ngơi ngay."

Tôi quay đầu đi chỗ khác: "Em không sao, chỉ sốt nhẹ thôi."

"Trán nóng đến mức sắp rán được trứng đến nơi rồi mà còn bảo là sốt nhẹ à?" Anh không phân bua gì thêm, một mực kéo tôi ra ngoài.



Sau khi lấy t.h.u.ố.c xong, ban đầu tôi còn muốn vào xem Hạt Dẻ một chút, nhưng Chu Tân Nam kiên quyết bắt tôi phải về nhà nghỉ ngơi.

"Lát nữa anh sẽ đón Hạt Dẻ, em cứ về ngủ một giấc trước đi."

Uống t.h.u.ố.c xong, tôi chìm vào giấc ngủ mê mệt. Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được có người đang nhẹ nhàng chạm vào trán mình. Tôi không nhịn được mà áp sát vào lòng bàn tay mát lạnh đó, khẽ cọ cọ.

"Sao vẫn chưa hạ sốt thế này?"

Đầu óc tôi tuy choáng váng nhưng vẫn có thể nhận ra đó là giọng nói của Chu Tân Nam. Chỉ là mí mắt nặng trĩu, não bộ cũng ngừng hoạt động, thế nên mọi lời nói và hành vi lúc này hoàn toàn dựa vào bản năng.

Tôi vô thức rúc sâu vào lòng anh, làm nũng: "Anh ôm em một cái là được rồi."