Ai Nói Chúng Ta Không Có Duyên?

Chương 8



Ngày trước mỗi lần bị ốm, tôi đều trở nên đặc biệt thích làm nũng và quấn người.

Hồi mới ở bên Chu Tân Nam, lần đầu tiên tôi bị ốm cũng là một trận sốt cao. Người ngợm cứ mê man, toàn thích rúc vào lòng anh, rời xa anh một lát thôi cũng không chịu được. Miệng cứ một câu "ông xã", hai câu "ông xã" ngọt xớt. Đến khi khỏi bệnh rồi thì không bao giờ hé môi nhắc lại hai chữ này nữa.

Chuyện đó khiến Chu Tân Nam tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Người ta là uống rượu xong thì phủi m.ô.n.g không nhận người, còn em là khỏi bệnh xong liền lật mặt. Anh phải kiểm tra xem trong t.h.u.ố.c em uống có thành phần đặc biệt gì không mới được."

Tôi cười đến mức lăn lộn trên giường, còn Chu Tân Nam thì hoàn toàn bất lực.

Bây giờ, anh nhìn tôi đang không ngừng rúc vào lòng mình, khẽ thở dài một tiếng, đưa tay xoa nhẹ mái tóc tôi.

"Em muốn anh phải làm sao với em đây?"

Trận sốt cao của tôi kéo dài nhiều ngày liền không dứt. Chu Tân Nam cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường, lập tức đưa tôi đến bệnh viện.

Văn Hướng Húc là người tiếp nhận ca bệnh. Tôi được đẩy đi làm rất nhiều xét nghiệm và kiểm tra.

Về sau, tình trạng của tôi ngày càng trở nên tồi tệ hơn, chỉ số bạch cầu liên tục sụt giảm nghiêm trọng. Tôi trực tiếp được đưa vào phòng cấp cứu.

Trước khi bị đẩy vào trong, tôi đã nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn tột cùng của Chu Tân Nam. Tôi nhìn thấy vành mắt anh đỏ ngầu.

Đó là cảnh tượng mà tôi không muốn nhìn thấy nhất. Tôi không muốn anh phải đau lòng, dù chỉ là một chút thôi.

Tôi muốn nở một nụ cười để bảo anh đừng lo lắng, thế nhưng khóe miệng lại chẳng thể nào nhấc lên nổi. Những giọt nước mắt cứ thế từ khóe mắt rỉ ra.

Chu Tân Nam nói: "Nếu anh không đợi được em bước ra, anh sẽ đi cùng em."

Giọng điệu của anh vô cùng kiên định. Nhưng sự kiên định ấy lại khiến người ta đau đớn đến thắt lòng.



Chu Tân Nam chống hai tay lên đầu gối, khom lưng ngồi đó.

Một lúc lâu sau, anh mới ngẩng đầu lên, nhìn sang Văn Hướng Húc đang cùng đợi ở cửa phòng cấp cứu. Lúc cất lời, giọng anh đã khàn đặc đi, nghe chẳng ra tiếng: "Anh có thể nói cho tôi biết, tình trạng của Tinh Nghê rốt cuộc là thế nào không?"

Văn Hướng Húc nhìn anh ta: "Anh là Chu Tân Nam đúng không?"

"Nếu đúng thì tôi có thể nói cho anh biết, mặc dù cô ấy có bảo tôi là không được nói với bất kỳ ai."

"Tại sao?"

"Vì cái lúc cô ấy đau đớn đến mức không chịu nổi, người cô ấy nói muốn gặp nhất chính là anh."

Văn Hướng Húc hồi tưởng lại. 

Lần đầu tiên anh chú ý đến Hứa Tinh Nghê ở bệnh viện là vì cô ấy luôn đi chạy thận nhân tạo một mình, gương mặt chẳng lộ vẻ bi thương cũng không thấy chút vui mừng. Anh từng xem qua hồ sơ của cô, biết cô vẫn đang là sinh viên đại học. Anh cũng có một cô em họ bằng tuổi cô, nhưng đứa em đó chỉ cần một vết thương nhỏ nhặt thôi cũng đã khóc lóc t.h.ả.m thiết rồi.

Anh rất tò mò, không biết Hứa Tinh Nghê rốt cuộc đã phải trải qua những gì mới có thể thản nhiên đối mặt đến vậy. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Về sau anh mới biết, hóa ra không phải vì cô đã trải qua chuyện gì, mà là vì cô không muốn những người mình quan tâm phải lo lắng vì bệnh tật của mình. Cho nên cô mới giấu giếm chuyện mình bị bệnh.

Sau đó cô ấy đợi được thận hiến tặng thích hợp. Anh đã nghĩ ông trời cuối cùng cũng đoái hoài đến cô rồi.

Nhưng dường như số phận của cô lúc nào cũng thiếu đi một chút may mắn. Trong thời gian theo dõi sau ca phẫu thuật ghép thận thành công, cô đột nhiên rơi vào hôn mê sâu. Tim suýt chút nữa đã ngừng đập. Các bác sĩ phải dốc sức cứu chữa trong phòng cấp cứu suốt 12 tiếng đồng hồ mới giật lại được mạng sống cho cô.

Có điều tình trạng sau đó vẫn không mấy khả quan. Giáo sư của anh nói ca của cô rất phức tạp, sau này phải cực kỳ chú ý giữ gìn sức khỏe. 

Bằng không, bất kỳ một trận sốt cao hay cảm lạnh nào cũng có thể khiến cô bị nhiễm trùng, đe dọa trực tiếp đến tính mạng.

Thế nhưng khi Hứa Tinh Nghê nghe xong, cô ấy không hề đau lòng, ngược lại so với trước đó còn thanh thản hơn vài phần, thậm chí khóe mắt còn thoáng hiện nụ cười. 

Lúc ấy anh không hiểu tại sao cô lại có biểu cảm như vậy, giờ thì anh hiểu rồi.

Cô ấy đang cảm thấy may mắn vì hồi đó đã không đem chuyện mình bị bệnh nói cho những người thân thiết nhất. Như vậy, họ sẽ không phải gánh vác nỗi đau cùng cô, không phải nơm nớp lo sợ vì cô từng giây từng phút.

Văn Hướng Húc nhìn Chu Tân Nam: "Những tháng ngày khổ cực, đau đớn nhất đều là tự cô ấy một mình gồng gánh vượt qua. Nếu anh có chê bai tình trạng sức khỏe hiện tại của cô ấy thì cũng xin anh đừng để cô ấy biết."

"Nhưng anh có thể để tôi biết." Văn Hướng Húc nói tiếp, "Anh không theo đuổi cô ấy nữa thì tôi theo đuổi. Cô ấy có ra sao tôi cũng không bận tâm."

Chu Tân Nam nghe xong câu đó thì cứ cúi gầm đầu xuống.

Rất lâu.

Rất lâu sau.

Anh mới ngẩng đầu lên, giọng nói tuy trầm thấp khàn đặc, nhưng sự kiên định và ngạo nghễ vốn có vẫn vẹn nguyên: "Đừng có mơ."

Nhật Nguyệt

"Ở chỗ tôi, chúng tôi chưa từng chia tay."



Mùi nước khử trùng nồng nặc xộc vào mũi. Lại là những tiếng máy móc kêu tít tít quen thuộc.

Tôi mở mắt ra, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ một lúc lâu.

Văn Hướng Húc bước vào kiểm tra cho tôi: "Các chỉ số sinh tồn đều bình thường rồi, chúc mừng em lại được nhìn thấy gương mặt đẹp trai này của anh."

Tôi biết anh ấy đang cố tình tấu hài để chọc tôi vui. Tôi cũng muốn phối hợp chút nhưng trong lòng đang nặng trĩu tâm sự, thành ra nụ cười nở trên môi trông còn khó coi hơn cả khóc.

Văn Hướng Húc giấu hai tay ra sau lưng: "Sao thế? Đang nghĩ đến Chu Tân Nam à?"

Ánh mắt tôi khẽ d.a.o động.

Văn Hướng Húc bảo: "Cái thằng đó đúng là một tên tra nam. Vừa nghe bác sĩ nói về tình trạng sức khỏe của em xong là đã sợ hãi bỏ chạy mất dép rồi. Đừng nghĩ đến anh ta nữa."

"Bác sĩ lừa gạt bệnh nhân thì có bị khiếu nại không ạ?"

Cửa phòng bật mở. Chu Tân Nam tay xách một chiếc hộp giữ nhiệt bước vào.