Ai Nói Nữ Phụ Không Có Kết Cục Tốt?

Chương 3



Nhưng khi mới xuống đây, trong lòng tôi vẫn luôn có một hơi sức nghẹn lại.  

 

Tôi muốn chứng minh mình không yếu ớt như họ nghĩ.  

 

Rời khỏi nhà họ Đặng, tôi vẫn có thể sống tốt.  

 

Vì thế, tôi làm việc còn chăm chỉ hơn bất kỳ ai.  

 

Dạo này đúng vào vụ thu hoạch, tôi càng liều mạng gặt lúa mỗi ngày.  

 

Động tác đã ngày càng thành thạo hơn.  

 

Thời gian làm còn lâu hơn họ, số lúa gặt được cũng chẳng kém cạnh gì.  

 

Vậy mà bọn họ lấy tư cách gì nói tôi lười biếng?  

 

Thạch Cửu thì dựa vào đâu mà cho rằng tôi đi quyến rũ đàn ông?!  

 

Tôi không muốn nhịn nữa.  

 

Bị đánh thì bị đánh thôi.  

 

Tôi hất mạnh đôi mắt đỏ hoe vì uất ức lên, giận dữ trừng thẳng về phía bên kia.  

 

Vừa ngẩng đầu, liền đụng ngay phải đôi mắt đen láy của Thạch Cửu.  

 

Anh ấy nhìn tôi, thoáng sững người.  

 

Sau đó, ánh mắt càng lúc càng sâu.  

  

Bờ môi mỏng khẽ mím lại, gương mặt lạnh lùng, giọng nói trầm khàn:  

 

"Khóc cái gì mà khóc?"  

 

Cái vẻ này… lại càng đáng sợ hơn!

 

5

 

Vừa mới lấy hết can đảm để mắng người, vậy mà trong chớp mắt đã tan biến sạch sẽ.  

 

Sao... sao trông lại càng đáng sợ thế này?!  

 

Anh ấy… anh ấy có đánh tôi không đấy?!  

 

Tôi chột dạ, cúi gằm đầu xuống.  

 

Phía sau, mấy giọng điệu chế giễu càng thêm hả hê.  

 

"Còn có mặt mũi mà khóc cơ đấy! Lần này đội trưởng Thạch chắc chắn càng ghét nó hơn, không chừng lát nữa đuổi cổ nó ra khỏi thôn luôn cũng nên!"  

 

"Dù có không bị đuổi, thì ít nhất cũng bị mắng cho một trận. Làm có tí việc mà kêu ca than vãn, chẳng phải chỉ là gặt ít lúa thôi sao? Khóc cái gì mà khóc?!  

 

“Tưởng mình vẫn là tiểu thư nhà họ Đặng chắc? Làng này nhỏ bé, không chứa nổi vị ‘Phật lớn’ như cô ta đâu!"   

 

Tôi lập tức xụ mặt xuống.  

 

Không lẽ Thạch Cửu thực sự định đuổi tôi đi ư?  

 

Đúng lúc này, một dãy chữ nữa lại hiện lên trước mắt tôi.  

 

[Cái vẻ đáng thương này làm Thạch Cửu thèm nhỏ dãi rồi kìa.]  

 

[Bé ngoan ơi, đừng để vẻ hung thần ác sát của người ta dọa, thật ra trước mặt em, anh ấy còn ngoan hơn cả cún con đấy!]  

 

Tôi sững người, đờ đẫn nhìn những dòng chữ đang trôi qua.  

 

[Bé ơi đừng khóc, thử gọi anh ấy một tiếng "anh ơi", đảm bảo từ nay về sau, mọi việc nặng đều có anh ấy làm cho!]  

 

[Thạch Cửu khỏe lắm, làm việc siêu giỏi, lại còn thương vợ nữa, theo anh ấy là không thiệt chút nào đâu!]  

 

Mặt tôi nóng bừng.  

 

Gì mà với chả gì…   

 

Tôi không nhịn được nhớ lại những dòng chữ đêm qua.  

 

Thì ra không phải mình nằm mơ.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Mấy cái dòng chữ kỳ lạ kia… Đều là thật!  

 

Nghĩ đến những lời đó, tôi lại lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên nhìn Thạch Cửu.  

 

Anh ấy đang cau mày, đứng ngay trước mặt tôi.

 

Đôi mắt đen kia vẫn cứ nhìn tôi chằm chằm.  

 

Thạch Cửu vốn cao lớn vạm vỡ, mặc mỗi cái áo ba lỗ rộng cổ, để lộ hai cánh tay trần rắn chắc.  

 

Nhìn kích cỡ mà nói, có khi còn to ngang eo tôi.  

 

Cơ bắp trên người anh ta cuồn cuộn, nắm đ.ấ.m lại trông rắn như thép.  

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Chắc mà đánh thì đau c.h.ế.t mất!  

 

Ý nghĩ muốn bật lại ban nãy, nháy mắt tắt ngấm.  

 

Tôi dụi dụi mắt, thầm nghĩ.  

 

Những dòng chữ kia nói… thật sao?  

 

Sao tôi lại cảm thấy, anh ta giống như sắp đánh tôi hơn là làm gì khác vậy?!   

 

Thạch Cửu thấy tôi mắt đỏ hoe mà không lên tiếng,  

 

Lông mày càng nhíu chặt,  

 

Mặt mũi cũng mỗi lúc một đen.  

 

Anh ấy sải chân bước đến gần hai bước.  

 

Khoảng cách chỉ còn một chút xíu, đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh ấy.    

 

Giọng anh ấy trầm xuống, hỏi lại lần nữa:  

 

"Sao lại khóc?"  

 

Tôi giật nảy mình, hai vai co rụt lại.  

 

Càng… càng đáng sợ hơn rồi…  

 

Mưa đạn xuất hiện:  

 

[Cô nhóc này, mau làm nũng đi!]  

 

[Gọi anh ấy một tiếng "anh", đảm bảo từ nay về sau, ngoan ngoãn làm trâu làm ngựa cho em!]  

 

[Đừng nhát nữa, thời khắc nô lệ vùng lên ca hát đã đến rồi!]  

 

[Chỉ cần nói vài câu ngọt ngào thôi, sau này em khỏi phải động tay vào việc nặng nữa! Tin chị đi, thiệt đó!]  

  

Không cần làm việc nữa, thật không?  

 

Tôi bán tín bán nghi nhìn Thạch Cửu.  

 

Cố gắng gom góp hết can đảm.  

 

Nghĩ bụng thôi thì phóng lao thì theo lao, nhắm chặt hai mắt lại.  

 

Dùng giọng điệu hay nũng nịu với anh trai ngày trước, tôi nhẹ giọng cất lời:  

 

"Anh Thạch Cửu, tay em đau quá..."  

 

Còn lẫn chút nghẹn ngào trong giọng.  

 

Thật ra là vì tôi sợ quá…

 

6

 

Nhắm mắt chịu đòn, chắc cũng đỡ đáng sợ hơn là mở mắt nhìn… Tôi nghĩ thế.    

 

Thế nhưng, sau khi nói xong câu đó, người trước mặt lại im lặng rất lâu.  

 

Tôi lo lắng mở mắt ra.  

 

… Liền thấy ánh mắt đen láy của Thạch Cửu sáng rực, nhìn tôi chằm chằm không chớp.  

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com