Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt anh ấy chuyển xuống tay tôi.
Sắc mặt lập tức sa sầm lại, lông mày nhíu chặt thành một cục. Khuôn mặt căng cứng, bàn tay lớn giơ lên, đưa thẳng về phía tôi.
Tôi hoảng hốt giơ tay ôm đầu.
Mấy cái mưa đạn đó toàn lừa người thôi!!!
Tôi đã làm nũng rồi, vậy mà anh ấy vẫn muốn đánh tôi sao?!
Không xa có người cười nhạo:
"Cái đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ! Còn dám làm nũng với đội trưởng Thạch à?"
"May mà đội trưởng không thích đàn bà con gái, ghét nhất là mấy đứa yếu ớt, lười biếng!"
"Chậc, lát nữa kiểu gì cũng bị đánh thôi, đáng đời!"
Nhưng ngay giây tiếp theo,
Thạch Cửu nắm chặt cổ tay tôi, cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay.
Đôi tay trắng trẻo như ngọc, bị lưỡi liềm cứa đến nổi đầy vết phồng rộp, có chỗ còn rỉ máu.
Nhìn mà xót xa.
Sắc mặt anh ấy càng lúc càng khó coi.
Nắm lấy cổ tay tôi kéo đi thẳng.
Mưa đạn lại xuất hiện:
[Đau lòng rồi, anh ấy đau lòng rồi kìaaa! Áaaaa!]
[Tôi nói mà, làm nũng chắc chắn có tác dụng! Trai thô bạo toàn cơ bắp vs cô bé mong manh yếu đuối, tôi chịu không nổi, tôi thích quá đi mất!]
7
Thạch Cửu vừa hành động, không chỉ mấy nữ thanh niên trí thức bên cạnh sững sờ, mà ngay cả tôi cũng c.h.ế.t lặng.
Bị anh ấy lôi đi thẳng về phía trước, tôi ngơ ngác nhìn tấm lưng rộng lớn trước mặt.
Tay người này rất khỏe, nắm chặt đến mức cổ tay tôi hơi đau.
Anh ấy không nói lời nào, chỉ cúi đầu bước nhanh.
Hơi ấm trên người càng lúc càng thấp, tâm trạng rõ ràng rất tệ.
Tôi bặm môi, không dám vùng ra hay kêu đau.
Không lâu sau, Thạch Cửu lôi tôi đến chỗ thầy lang trong thôn, nhờ ông ấy băng bó cho tôi.
Mãi đến khi bàn tay buông lỏng, tôi mới phát hiện cổ tay mình đã bị anh ta bóp ra một vết bầm tím.
Thầy lang liếc xéo, giọng điệu có phần kỳ quái: "Cậu làm đấy à?"
Thạch Cửu cúi đầu, ánh mắt đen nhánh dừng trên cổ tay tôi… Ánh nhìn sâu thẳm đến mức khiến tôi toàn thân không được tự nhiên.
Tôi vô thức rụt tay lại.
Anh ấy mới chịu dời mắt đi, đầu tai hơi hơi ửng đỏ.
Khẽ ho một tiếng, lẩm bẩm: "Sao lại mềm thế này."
Mưa đạn xuất hiện:
[Này nhóc, lại rung động cành cạch nữa chứ gì?]
Mặt tôi cũng nóng lên theo, cúi gằm xuống im lặng chờ thầy lang băng bó.
Cồn sát trùng vết thương đau đến nỗi khiến người ta tê dại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi cắn chặt môi, không dám kêu dù chỉ một tiếng.
Nhưng trời sinh nước mắt nông, cố nhịn thế nào cũng không kìm được, dù không rơi xuống nhưng đã long lanh đọng lại trong hốc mắt.
Ngẩng đầu lên, Thạch Cửu vừa thấy dáng vẻ này của tôi, chân mày lập tức nhíu chặt.
Ánh mắt không mấy thân thiện mà trừng thầy lang bên cạnh.
Nghe nói thầy lang này là chú hai của anh ấy, dĩ nhiên chẳng sợ anh ấy chút nào.
Chưa kịp để Thạch Cửu mở miệng, ông ấy đã trừng mắt nhìn lại,
Một phát đuổi cả hai ra ngoài.
Mưa đạn xuất hiện:
[Thạch Cửu rất thích nhìn Ương Ương khóc, nhưng lại không thích bị người khác làm cho khóc. Chậc chậc, lại giận rồi kìa.]
8
[Ai mà không thích nhìn Ương Ương khóc chứ, huhuhu.]
[Đừng nói nữa, tôi bắt đầu tức rồi đây. Đám khốn kiếp trong khu đại viện Bắc Kinh, từng thằng coi việc chọc cho em ấy khóc là thú vui, cách dăm ba hôm lại tụ tập khoe khoang xem ai làm em ấy khóc nhiều lần hơn.]
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng mưa đạn, hơi sững sờ.
Không hiểu mấy lời này có ý gì.
Ai… làm tôi khóc cơ?
Nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ về chuyện đó.
Tôi vội lau nước mắt, rồi nói với Thạch Cửu:
"Tôi… tôi đi làm việc đây."
Nói xong, tôi xoay người định đi.
Nhưng Thạch Cửu lại giữ lấy cổ tay tôi.
Lần này, anh ấy rất chú ý, không còn siết chặt như trước.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Chỉ nhẹ nhàng vòng lại.
Anh ấy trầm giọng nói:
"Cô bị thương rồi, để tôi làm thay cô."
Nói xong, anh ấy cầm lấy liềm của tôi, xoay người rời đi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng anh ta, tâm trạng phức tạp vô cùng.
Hóa ra mưa đạn không lừa tôi.
Gọi một tiếng "anh", thật sự không cần làm việc nữa…