Ta đến gần nhìn, hóa ra là một tiểu cô nương đang bán thân chôn cha.
Nhìn gương mặt nhỏ bị lạnh đến đỏ bừng và đôi vai run rẩy của nàng, sống mũi ta không khỏi cay xè, ngồi xổm xuống hỏi:
“Tiểu cô nương bao nhiêu tuổi rồi? Biết làm những gì?”
“Mười hai tuổi, biết giặt áo nấu cơm, biết đếm tiền đồng, chỉ cần năm lượng bạc, con có thể làm trâu làm ngựa cho công t.ử…”
Nàng càng nói giọng càng nhỏ.
Ta lại nhớ tới đời trước, cuối cùng cũng vừa lạnh vừa đói…
Đáng tiếc khi ấy ta mới sáu tuổi, không hiểu chuyện bằng nàng.
Triệu Hằng Dập đứng sau ta, giọng trầm thấp:
“Năm lượng bạc không tính là đắt, vì sao vây quanh nhiều người như vậy, lại không ai bằng lòng mua ngươi?”
Tiểu cô nương rũ mắt, hồi lâu không nói gì.
Triệu Hằng Dập lạnh mặt quét mắt nhìn đám người vây xem: “Có ai biết không?”
Dường như cảm nhận được uy thế của hắn, một trung niên đứng gần đó nhỏ giọng đáp:
“Trước đó tiểu Hầu gia Bách Lý nói muốn mua nàng, nhưng nàng không chịu. Tiểu Hầu gia liền buông lời đe dọa, ai mua nàng chính là đối nghịch với phủ Trung Dũng Hầu…”
Ta nhướng mày: “Vì sao không chịu đi theo Bách Lý Châu?”
“Chính là hắn, chỉ bằng một tờ giấy nợ, đổi lấy cả xe than củi của cha con, cha con mới…”
Tim ta như bị người ta hung hăng siết c.h.ặ.t, bất giác giơ tay che n.g.ự.c.
Triệu Hằng Dập cúi người đỡ ta dậy, dịu giọng hỏi: “Thân thể khó chịu sao?”
Ta phất tay, nhìn về phía tiểu cô nương:
“Vậy ngươi có biết bán than không?”
Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn ta, mắt sáng lên:
“Biết! Con biết trời lạnh thì than đắt!”
“Được, vậy ngươi đi theo ta.” Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng đưa cho nàng.
Lại đứng dậy dặn A Bảo: “Sau này để nàng đi theo ngươi. Ngươi trước tiên dẫn mấy người đi lo liệu hậu sự giúp nàng.”
A Bảo gật đầu, lại hỏi: “Chủ t.ử, vậy sau này nàng tên gì?”
“Cứ gọi nàng là… A Hồng đi.”
Đó là nhũ danh đời trước của ta.
29
Trở lại xe ngựa, Triệu Hằng Dập nhíu mày hỏi:
“Vừa rồi chẳng phải nói để Cô trả bạc sao, sao nàng lại tự lấy ngân phiếu ra rồi?”
Ta chỉnh lại cổ tay áo, tâm tình dần ổn định, kéo khóe môi:
“Không vội, phía sau còn có lúc phải phiền điện hạ trả bạc. Phải làm phiền Thái t.ử điện hạ cùng ta dạo kinh thành rồi.”
Triệu Hằng Dập nghiêng đầu, lại cong môi cười: “Nàng muốn đi đâu, Cô đều theo nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khẽ gật đầu, sau đó dặn A Tài đang đ.á.n.h xe:
“Đến cửa hàng than củi lớn nhất kinh thành.”
Huynh trưởng nhướng mày: “Muội định làm gì?”
“Muội muốn mua mấy cửa hàng than củi, trả bạc mặt cho những người bán than, thu mua số than họ còn tích trữ trong tay.”
Ta không muốn lại nhìn thấy những ông lão bán than bị ức h.i.ế.p, không chỉ bị ép bán rẻ, còn không lấy được bạc mặt để ăn Tết…
Huynh trưởng cười ha ha: “Cuối cùng cũng quyết định kế thừa thương đạo của mẫu phi rồi sao?”
Ta nghiêm túc gật đầu, lại nâng cằm về phía Triệu Hằng Dập: “Thái t.ử điện hạ thấy thế nào?”
Nụ cười trên mặt Triệu Hằng Dập lập tức cứng lại, giọng run run nói: “Cần bao nhiêu bạc, Cô sai người về lấy…”
Ta kinh ngạc nhìn hắn một cái: “Điện hạ không định viết giấy nợ trước rồi mới bảo người đưa bạc đến sao?”
“Bách Lý Châu dùng giấy nợ cưỡng mua, lại không kịp thời đưa bạc, ép đến mức A Hồng nhà tan cửa nát. Cô nhìn ra được nàng cực kỳ phản cảm chuyện này, Cô sao có thể giẫm lên vết xe đổ?”
Lòng ta hơi ấm lên: “Đã vậy, ta không làm khó điện hạ nữa. Ngân phiếu ta tự bỏ ra, ngài giúp ta lo xong khế đỏ sang tên bên quan phủ là được.”
Tại cửa hàng than củi lớn nhất kinh thành, ta ra giá cao năm nghìn lượng bạc, khiến chủ cũ vui vẻ chuyển nhượng, cửa hàng đổi sang họ Mộ.
Lại giữ lại tất cả chưởng quầy và tiểu nhị của cửa hàng than, còn tăng nguyệt ngân cho mỗi người thêm một thành.
Ta bảo A Tài cất kỹ thương khế, bình tĩnh hỏi: “Hiện giờ giá than thế nào?”
Chưởng quầy khom người đáp: “Hiện đang là mùa đông, một nghìn cân than đen, than thường giá thu vào một nghìn văn, giá bán hai nghìn văn. Than tốt giá thu vào một nghìn năm trăm văn, giá bán ba nghìn văn.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta khẽ gật đầu, lấy toàn bộ ngân phiếu mình tích trữ ra, cẩn thận đếm, chỉ giữ lại vài tờ, còn lại đều vỗ lên quầy:
“Ba vạn lượng này là bạc đặt quầy, ta sẽ phái thêm một trăm phủ vệ tới giúp ngươi. Từ hôm nay trở đi, thu than với giá cao hơn hiện tại hai thành. Phải dùng bạc mặt, trực tiếp thu từ những người bán than trong kinh thành và vùng phụ cận, có bao nhiêu thu bấy nhiêu.”
Dùng sức quá mạnh, vỗ đến lòng bàn tay đau, tim càng đau hơn.
Nhưng ta ngừng một chút, lại bổ sung: “Nếu không đủ, cứ tùy thời sai người đến phủ Trấn Nam vương Thế t.ử lấy.”
Chưởng quầy kinh hãi nói: “Đông gia, mùa đông sắp qua rồi, lúc này tích trữ nhiều than củi như vậy… chắc chắn lỗ vốn không nghi ngờ gì.”
Ta rũ mắt, khẽ nói: “Ta chỉ là… không muốn lại nhìn thấy người bán than vì không lấy được bạc mặt mà chịu đói, cứu được một người là một người. Nhớ kỹ, nhất định phải thanh toán bạc mặt cho những người bán than ấy, tuyệt đối không được kéo dài bằng giấy nợ.”
Chưởng quầy sững ra, rồi khom người thật sâu: “Hóa ra là vậy, tại hạ nhất định không phụ sự ủy thác của tân đông gia!”
Triệu Hằng Dập nghiêng đầu nhìn ta, thần sắc khác hẳn ngày thường.
Huynh trưởng cong môi cười: “Ngân phiếu tiêu hết rồi? Đi, ca dẫn muội đến tiền trang.”
Mi tâm ta lập tức giãn ra, mày mắt cong cong: “Đi, đến tiền trang!”
Khi đi ngang qua bên cạnh Triệu Hằng Dập, ánh mắt hắn vẫn nhìn mãi vào mày mắt ta, đầu hơi xoay theo, lại quên mất phải bước tiếp.
Trước khi bước qua ngưỡng cửa, ta quay đầu nhìn hắn một cái: “Đi thôi, tranh thủ thời gian, còn kịp xem hội chùa.”
Triệu Hằng Dập hoàn hồn, nhanh bước đuổi theo, khóe môi ngậm một nụ cười sáng rỡ.
30
Tiền trang lớn nhất kinh thành, huynh trưởng vừa bước vào cửa đã lấy ra một cặp đối bài bằng huyền thiết, đưa cho tiểu nhị.
Tiểu nhị lập tức chạy về hậu đường.