Ấm Lạnh Tự Biết

Chương 11



Lòng ta chấn động dữ dội, siết c.h.ặ.t xấp ngân phiếu trong tay.

 

Khó trách sau khi Thái t.ử đồng ý tuyển phi, Hoàng thượng lập tức điểm danh Quận chúa Trấn Nam vương phủ.

 

Hóa ra cuộc liên hôn của ta còn liên quan đến sự tồn vong của Trấn Nam vương phủ, cùng an nguy của bách tính sáu quận Giang Nam.

 

“Vậy nên, mẫu thân đưa của hồi môn tới, chính là để tỏ rõ thái độ của Mộ vương phủ với Hoàng thượng, đổi lấy bình an cho hai chúng ta ở kinh thành sao?”

 

Huynh trưởng khẽ gật đầu: “Hai ta cùng lúc vào kinh, phụ vương rất lo lắng, dù sao cây lớn đón gió…”

 

“Mẫu thân nói tiền tài mất rồi có thể kiếm lại, vung tay một cái liền sai người chất hết của hồi môn dành dụm cho muội lên xe.”

 

“Nếu muội đồng ý liên hôn, ca chính là tới đưa gả. Nếu muội không đồng ý, ca chính là tới đổi muội về Giang Nam.”

 

Ta nhét ngân phiếu lại vào bao lì xì, cất vào trong n.g.ự.c, chậm rãi đứng dậy, giọng kiên định:

 

“Ca, huynh yên tâm, muội hiểu mình nên làm gì rồi.”

 

Ngoài chính sảnh vang lên từng trận pháo trúc, báo hiệu năm mới đã đến.

 

Huynh trưởng cũng vỗ tay đứng dậy, khóe môi cong cao:

 

“Đi, ca dẫn muội đi đốt pháo trúc!”

 

26

 

Mùng Một Tết, ta và huynh trưởng vào cung chúc Tết Hoàng thượng, dâng lễ, ngồi dự lễ xem một loạt nghi thức rườm rà.

 

Triệu Hằng Dập mặc lễ phục Thái t.ử, theo Hoàng thượng tế trời, nghi thái đoan trang, thần sắc trang nghiêm.

 

Mùng Hai Tết, trước cửa tòa trạch viện nho nhỏ của ta, xe ngựa xếp thành hàng dài.

 

Phần lớn đều là nhà có quý nữ đến tuổi thành hôn, muốn để huynh trưởng cân nhắc đôi phần khi chọn Thế t.ử phi.

 

Có huynh trưởng ở chính sảnh ứng phó, ta được rảnh rang, ngồi phơi nắng ở hậu viện.

 

Bách Lý Châu vậy mà cũng dẫn theo năm công t.ử thế gia kia, xách hộp lễ đến chúc Tết, còn chỉ đích danh muốn gặp ta.

 

“Nếu Quận chúa không muốn vào cung làm Thái t.ử phi, liệu có thể cân nhắc tại hạ không? Tại hạ nhất định sẽ cho Quận chúa đủ tự do.”

 

Ta cong môi cười: “Ngươi không sợ Trấn Nam vương phủ của ta bị tước phiên, lại liên lụy đến phủ Trung Dũng Hầu của ngươi sao?”

 

Bách Lý Châu hồi lâu không nói gì.

 

Ta phất tay: “Mang lễ phẩm của các ngươi theo, mời về cho.”

 

Mùng Ba Tết, ta và huynh trưởng gọi cả A Tài, A Bảo, cùng nhau chơi mạt chược trong sân.

 

Bộ mạt chược bằng trúc này được chế tác tinh xảo, là một trong những món trong của hồi môn mẫu thân đưa tới, mang theo hương vị quê nhà.

 

A Bảo dè dặt hỏi:

 

“Chủ t.ử, nghe nói hội chùa trong kinh rất náo nhiệt, chúng ta không ra ngoài dạo một vòng sao?”

 

Ta khẽ lắc đầu: “Không vội.”

 

A Tài cũng cả người không được tự nhiên:

 

“Thế t.ử điện hạ, chúng ta thật sự không đi chúc Tết, xã giao một phen sao?”

 

Huynh trưởng cũng lắc đầu: “Chúng ta không cần chủ động nịnh bợ, người nên đến tự khắc sẽ đến.”

 

Lời vừa dứt, môn phòng liền đưa tới một phong thư tinh xảo.

 

Ta mở ra xem, là thiệp mời Triệu Hằng Dập sai người đưa tới.

 

Đặt nó sang một bên, ta quét mắt nhìn ba người: “Đến lượt ai đ.á.n.h bài rồi?”

 

Huynh trưởng liếc ta một cái: “Đông phong.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đẩy bài: “Ù rồi, Quốc sĩ vô song!”

 

A Bảo lập tức xụ mặt: “Chủ t.ử, ngân phiếu của nô tỳ thua sạch rồi, hay là chúng ta đi dạo hội chùa đi?”

 

“Hội chùa mùng Năm hẵng dạo, Thái t.ử điện hạ sẽ đến đón. Ngươi cứ ghi sổ trước, chúng ta tiếp tục.”

 

27

 

Sáng sớm mùng Năm, khi ta và huynh trưởng xuất hiện trước cửa phủ, Triệu Hằng Dập đã mặc thường phục, đứng bên cạnh xe ngựa chờ sẵn.

 

Ta thay một bộ nam trang màu xanh nhạt, nhưng không còn cố ý bó n.g.ự.c nữa.

 

Huynh trưởng mặc một thân thường phục màu xanh sẫm, đứng bên cạnh ta, chỉ cao hơn ta hơn một tấc.

 

Triệu Hằng Dập ngẩn ra một thoáng, rồi lắc đầu bật cười.

 

A Tài dắt chiếc xe ngựa mộc mạc của nhà mình tới.

 

Ta và huynh trưởng hành lễ với Triệu Hằng Dập xong, liền chui vào xe ngựa nhà mình, mỗi người ngồi một bên.

 

Triệu Hằng Dập mặt dày đi theo vào.

 

Huynh trưởng vốn đã ôm lấy lò sưởi tay, nhưng thấy Triệu Hằng Dập đang định ngồi xuống bên cạnh ta, liền vội rảnh tay vỗ vỗ chỗ ngồi phía mình.

 

Triệu Hằng Dập đành ngồi xuống bên cạnh huynh trưởng, cong môi cười nói:

 

“Hai người các ngươi lại định diễn màn nào nữa đây? Có thể nói trước một chút không? Cô cũng tiện phối hợp đôi phần.”

 

Huynh trưởng lại nghiêm mặt: “Hội chùa đông người nhiều mắt, Tri Noãn mặc nữ trang quá bắt mắt, như vậy sẽ an toàn hơn một chút.”

 

Triệu Hằng Dập khẽ gật đầu: “Hóa ra là vậy. Có điều Cô có mang theo ám vệ, không cần lo lắng.”

 

Ta chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, mở hé cửa sổ xe, lặng lẽ nhìn khung cảnh vui tươi náo nhiệt bên ngoài.

 

Xe ngựa chậm rãi đi qua phố xá náo nhiệt, trong xe lại rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên hai tiếng ho khẽ của huynh trưởng.

 

Triệu Hằng Dập là người mở lời trước:

 

“Nghi thức trong cung rườm rà, bận đến sứt đầu mẻ trán, hôm nay Cô mới được rảnh. Không biết mấy ngày nay hai người sống thế nào?”

 

Huynh trưởng nhìn ta một cái, tiếp lời:

 

“Đừng nhắc nữa, đ.á.n.h mạt chược ba ngày, ngân phiếu của ta đều thua vào tay A Noãn rồi.”

 

Khóe môi ta kéo lên một nụ cười nhàn nhạt, vẫn không nói gì.

 

Triệu Hằng Dập ngước mắt nhìn ta một cái, trầm giọng cười khẽ:

 

“Xem ra muốn lấy lòng Tri Noãn, trước hết phải chuẩn bị đủ ngân phiếu.”

 

Ta nhướng mày nhìn hắn: “Đương nhiên.”

 

“Dễ nói thôi, lát nữa thấy thứ gì muốn mua, nàng cứ chọn, Cô trả bạc.”

 

Vỏ bọc đoan trang giả vờ của ta lập tức nứt ra, không nhịn được bật cười, khóe môi cong cao:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Đây là chính miệng ngài nói đấy, lát nữa không được hối hận!”

 

Nói xong, ta vội quay đầu nhìn ra ngoài xe.

 

Nhưng khi thấy một bé gái bị đám đông vây quanh bên đường, ta lập tức giơ tay hô một tiếng: “Dừng xe!”

 

28

 

Ta xuống xe ngựa, thấy huynh trưởng cũng muốn xuống, vội lên tiếng ngăn lại: “Bên ngoài lạnh, huynh đừng xuống.”

 

A Bảo nhanh nhẹn nhảy xuống từ cạnh A Tài đang đ.á.n.h xe, đi vào đám đông mở đường.

 

Triệu Hằng Dập cũng xuống xe, theo sát phía sau ta.