Ấm Lạnh Tự Biết

Chương 9



Huynh trưởng sững ra một thoáng, Hoàng thượng lại cong môi cười nói:

 

“Chẳng lẽ ngày thường đều đang giấu tài?”

 

Lời này vừa thốt ra, hai tay trong tay áo ta bất giác siết thành quyền.

 

Huynh trưởng lại mỉm cười nhìn ta một cái, khóe môi cong cao:

 

“Trước mặt xá muội, thần là huynh trưởng, vẫn muốn biểu hiện cho tốt một chút, tranh lấy vài phần thể diện mỏng manh, khiến bệ hạ chê cười rồi. Nếu có chỗ nào mạo phạm, mong bệ hạ thứ tội.”

 

Hoàng thượng im lặng một lát, ánh mắt quét qua gương mặt ta, hừ lạnh nói:

 

“Nể mặt Quận chúa, hôm nay trẫm không so đo với ngươi.”

 

“Nhưng ngươi cũng phải khuyên nhủ Quận chúa cho tốt, sớm ngày đáp ứng chuyện liên hôn, trẫm cũng không cần phải ép ngươi gấp như vậy nữa.”

 

Huynh trưởng khom người nói một câu tuân chỉ, Hoàng thượng liền không trò chuyện thêm nữa, tuyên bố khai yến.

 

Cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm, theo thói quen hạ thấp sự tồn tại của mình, cúi đầu lặng lẽ nghịch lớp lông viền trên tay áo.

 

Nhưng chưa được bao lâu, ta vẫn bị người vây thành một vòng.

 

Không phải đám công t.ử thế gia kia, mà là một nhóm quý nữ trong kinh ta không quen biết.

 

Có người bưng trà, ríu rít tự giới thiệu, đến chỗ ta làm thân, nghe đến mức đầu óc ta ong ong.

 

Ta không dám uống trà trong cung nữa, cũng không muốn chạm vào chén rượu, cục diện lập tức trở nên rất khó xử.

 

Tần Minh Châu bên cạnh cũng nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt chán ghét.

 

Ta đành bưng bát canh lên: “Bản Quận chúa xưa nay ngủ nông, không thích uống trà, vậy lấy canh thay trà, đa tạ chư vị.”

 

Khó khăn lắm mới tiễn được đám quý nữ đi, Tần Minh Châu giơ bát canh về phía ta:

 

“Trùng hợp thật, ta cũng không thích uống trà.”

 

Ta nhướng mày, nghiêng người qua hạ giọng hỏi: “Nha hoàn Tiểu Thúy kia của nhà cô… thế nào rồi?”

 

Tần Minh Châu nghi hoặc một lát, lập tức trợn to mắt: “Ngươi…”

 

Ta khẽ gật đầu, không nói thêm nữa, bưng bát canh lên nâng với nàng, khẽ nhấp một ngụm.

 

Tần Minh Châu quay đầu nhìn huynh trưởng, lại nhìn ta, lẩm bẩm:

 

“Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy.”

 

Huynh trưởng vừa hay cũng đang nhìn về phía này, bèn bưng chén rượu vô cùng phóng khoáng đi tới:

 

“Tần cô nương, xá muội vừa đến kinh thành, chưa quen việc trong kinh, sau này còn phải làm phiền cô chiếu cố đôi phần.”

 

Tần Minh Châu ngước mắt nhìn huynh trưởng, hồi lâu không nói gì.

 

Ta cố hết sức nhịn cười.

 

Huynh trưởng trừng ta một cái.

 

Tần Minh Châu sờ cằm, cong môi cười nói:

 

“Được, sau này Quận chúa ở kinh thành, cứ để Tần Minh Châu ta che chở.”

 

Huynh trưởng nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười, sau đó ngửa đầu uống cạn chén rượu trong tay.

 

Sau khi huynh ấy mặt ửng đỏ quay về án tiệc của mình.

 

Ta thấy huynh trưởng uống rượu, trong lòng lập tức thầm kêu không ổn.

 

23

 

Quả nhiên, đám người Bách Lý Châu liền vây quanh huynh trưởng:

 

“Thế t.ử điện hạ, tiệc rượu trước kia ngài hứa với chúng ta, định khi nào mới trả đây?”

 

“Hôm nay đã uống cùng Tần cô nương rồi, có phải cũng nên nể mặt, cùng huynh đệ chúng ta mỗi người làm một chén không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Huynh trưởng không nói hai lời, đoạt lấy chén rượu trong tay Bách Lý Châu, lại uống cạn một hơi.

 

Ta kinh ngạc đứng sững tại chỗ, vừa định đứng dậy, đã thấy huynh trưởng lảo đảo bước chân, một tay ôm lấy cổ Bách Lý Châu:

 

“Được, hôm nay Tri Noãn ở đây, bản thế t.ử tuyệt không nhận thua! Các ngươi từng người từng người một tới, ai cũng đừng hòng chạy.”

 

Nhưng lời vừa dứt, cả người huynh ấy đã dựa vào người Bách Lý Châu, ngủ mê đi.

 

Tần Minh Châu bên cạnh nâng tay áo che mặt, hai vai khẽ run.

 

Ta vội đứng dậy đi tới đỡ lấy huynh trưởng, huynh ấy lại ở góc độ người ngoài không thấy được mà khẽ rung hàng mi với ta.

 

Được rồi, vẫn là huynh trưởng cao minh.

 

Ta xoay người, cúi đầu hành lễ với Hoàng thượng:

 

“Bệ hạ, huynh trưởng không chịu nổi men rượu, thần nữ xin đỡ huynh ấy xuống nghỉ ngơi trước, mong bệ hạ cho phép huynh muội thần nữ cáo lui sớm.”

 

Vừa rồi Hoàng thượng cũng mang vẻ nghiền ngẫm nhìn màn náo nhiệt này, lúc này bèn khẽ gật đầu:

 

“Ừ, đỡ hắn xuống đi, tránh để hắn lại thất lễ sau khi say, đường đột với tiểu Hầu gia Bách Lý.”

 

Triệu Hằng Dập cũng vội đứng dậy:

 

“Quận chúa e là một mình đỡ không nổi, nhi thần cũng đi giúp một tay.”

 

Hoàng thượng lại lạnh mặt giơ tay đè xuống:

 

“Ngươi nhanh như vậy đã quên chuyện hắn say rượu khinh bạc ngươi rồi sao? Ngươi vẫn đừng xen vào thì hơn, khỏi lại bị ngôn quan đàn hặc.”

 

Triệu Hằng Dập nhìn ta một cái, đành ngồi xuống lại.

 

Tần Minh Châu lại đứng dậy:

 

“Thần nữ tới giúp Quận chúa một tay, vừa hay thần nữ cũng muốn ra ngoài hít thở chút không khí, xin bệ hạ và Hoàng hậu nương nương cho phép.”

 

Hoàng thượng sững ra, Hoàng hậu lại cười nói:

 

“Ừ, Quận chúa mới vào kinh, Minh Châu, con là người đứng đầu đám quý nữ, vốn nên giúp đỡ nhiều hơn, đi đi.”

 

Khi Tần Minh Châu đỡ lấy cánh tay còn lại của huynh trưởng, hàng mi huynh ấy lại khẽ run, thân thể cũng nghiêng về phía Tần Minh Châu.

 

Ba người chúng ta đi ra ngoài điện, Bách Lý Châu còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

 

“Tửu lượng của Thế t.ử kém đến vậy sao…”

 

Ta quay đầu trừng hắn một cái, hắn lập tức im bặt, còn ngượng ngùng cười với ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta hừ một tiếng, cùng Tần Minh Châu dìu huynh trưởng ra khỏi đại điện.

 

Vừa ra khỏi điện, một trận gió lạnh thổi tới, huynh trưởng lập tức run lên một cái.

 

Ta đành từ bỏ ý định đi thẳng ra khỏi cung:

 

“Đến Noãn các bên cạnh trước đi.”

 

Tần Minh Châu gật đầu, khẽ hỏi:

 

“Ca ca ngươi vừa uống rượu, sao trên người vẫn lạnh như vậy?”

 

Ta im lặng không nói.

 

Mãi đến khi đỡ huynh trưởng nằm xuống giường trong Noãn các, nhìn quanh một vòng, xác định bốn phía không có ai, ta mới hạ giọng như hơi thở:

 

“Ca ca ta trời sinh thể nhược, không chịu được lạnh, ta mới bất đắc dĩ phải vào kinh thay huynh ấy làm con tin.”

 

“Nhưng huynh ấy vì giúp ta giải vây, đổi lại thân phận cho ta, vẫn đội rét vào kinh.”

 

Tần Minh Châu cởi áo choàng của mình, nhẹ nhàng đắp lên người huynh trưởng, lúc này mới cũng hạ giọng đáp:

 

“Ta còn nói sao ngươi dám to gan đến vậy… Cũng may người ngươi gặp là Tần Minh Châu ta.”