Ấm Lạnh Tự Biết

Chương 10



Hốc mắt ta hơi nóng, nhưng vẫn cong môi cười khẽ:

 

“Ta hơi hối hận vì đã giúp ca ca ta từ chối hôn sự rồi phải làm sao đây? Một tẩu tẩu tốt như cô, ta biết đi đâu tìm người thứ hai?”

 

Gương mặt xinh đẹp của Tần Minh Châu đỏ lên, ánh mắt dừng trên khuôn mặt tuấn tú của huynh trưởng vài giây, rồi đột nhiên quay đầu trừng ta:

 

“Ngươi nghĩ đẹp quá đấy, bổn cô nương còn chưa đến mức nhìn trúng một ma ốm đâu.”

 

Hàng mi huynh trưởng lại run lên, nắm lấy tay Tần Minh Châu, khẽ lẩm bẩm:

 

“A Noãn, đợi ca, ca lập tức tới đổi muội trở về…”

 

24

 

Khoảnh khắc trước, ta còn đang thất vọng, dù sao Tần Minh Châu nói cũng không sai…

 

Khoảnh khắc sau, Tần Minh Châu lập tức tát một cái lên mặt huynh trưởng, tức giận nói: “Buông tay!”

 

Ta lập tức ngây người.

 

May mà ta đã thông khí trước với nàng, bằng không, nàng hẳn sẽ tát cả ta.

 

Gò má từng bị nàng tát lần trước của ta lúc này như vẫn còn âm ỉ đau.

 

Đời này sống đến mười tám tuổi, trước đó còn chưa từng có ai đ.á.n.h ta đâu.

 

Huynh trưởng mơ mơ màng màng mở mắt:

 

“A Noãn?”

 

Sau đó liền buông tay, ôm mặt, vẻ mặt nghi hoặc nói:

 

“Cô là… Tần cô nương?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tần Minh Châu thu tay lại, nhíu mày, nhưng vẫn hạ giọng như hơi thở:

 

“Nếu ngươi đã tới cứu Tri Noãn, thì đừng say rượu rồi nói năng lung tung nữa.”

 

“Bổn cô nương có thể giúp các ngươi, nhưng cũng không muốn vì các ngươi quá ngu mà bị kéo xuống nước.”

 

Ta lập tức hiểu ra, cái tát này của huynh trưởng không hề uổng phí.

 

Huynh trưởng sững ra, lập tức gật đầu, ngồi dậy, đưa áo choàng trả lại Tần Minh Châu:

 

“Tần cô nương dạy phải, từ nay về sau bản thế t.ử nhất định cẩn ngôn thận hành, không phụ lòng tin của Tần cô nương.”

 

“Như vậy còn tạm được.”

 

Tần Minh Châu nhận lại áo choàng, nhanh ch.óng khoác lên, rồi sải bước rời khỏi Noãn các.

 

Ánh mắt huynh trưởng lại tha thiết nhìn theo bóng lưng Tần Minh Châu, khẽ nói:

 

“A muội à, ca thật sự quá thích tính tình này của nàng ấy. Ca cầu muội giúp một chuyện, nhất định phải giúp ca theo đuổi Tần cô nương.”

 

Ta rũ mắt nhìn gò má hơi sưng của huynh ấy:

 

“Ca, chẳng lẽ huynh thích bị tát sao? Nếu huynh thích, muội cũng có thể tát mà.”

 

“Muội không hiểu, chuyện này không giống nhau.”

 

Huynh trưởng đứng dậy, vừa xoa mặt, vừa nhìn ra ngoài Noãn các:

 

“Đây là lần thứ hai nàng ấy tát vào mặt Thế t.ử ta rồi phải không? Chẳng lẽ nàng ấy… cũng thích gương mặt này của ta?”

 

Ta…

 

Chợt nhớ ra, năm Triệu Hằng Dập mười tuổi, cũng là nhìn trúng gương mặt này của ca ca ta, mới đính hôn với ta.

 

Trong lòng lập tức nghẹn đến khó chịu.

 

Ta cởi áo lông chồn đưa cho huynh trưởng, tức giận nói:

 

“Chúng ta hồi phủ đi, trong cung này, muội chẳng muốn ở thêm một khắc nào nữa.”

 

Huynh trưởng đứng dậy khoác kỹ áo lông chồn, nhìn ta:

 

“Sao bỗng nhiên lại không vui rồi?”

 

Ta lắc đầu: “Đi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Huynh trưởng liền không nói thêm nữa, mặc cho ta đỡ huynh ấy, một đường ra khỏi cung, lên xe ngựa nhà mình.

 

25

 

Đêm Trừ tịch đón giao thừa, A Tài, A Bảo cùng đầu bếp trong phủ chuẩn bị cả một bàn món phương Nam.

 

Huynh trưởng phát cho mỗi người một bao lì xì thật dày, cả thiết kỵ áo đỏ ở quanh phủ cũng ai ai đều có phần.

 

Phát xong cho mọi người, huynh ấy lại đặc biệt đưa cho ta một bao lì xì lớn nhất.

 

Ta giơ tay nhận lấy, dày cộp một xấp, toàn là ngân phiếu.

 

Đổi lại những năm trước, đều là mẫu thân phát cho ta.

 

Bỗng nhiên có chút nhớ mẫu thân và phụ vương.

 

Ta kéo khóe môi cười, nói lời cảm tạ với huynh trưởng, rồi kéo ghế rúc bên chậu than.

 

Nhìn ngọn than cháy đến ấm áp, ta không khỏi lại nhớ tới đời trước.

 

Cũng là một đêm Trừ tịch, mẫu thân kiếp trước dẫn ta, ngồi chờ bên bậu cửa, đợi phụ thân trở về.

 

Đó là một mùa đông phụ thân mong đợi đã lâu, giá than tăng cao.

 

Phụ thân kéo một xe hơn nghìn cân than đen ra khỏi nhà, nhưng khi trở về, trong tay chỉ ôm nửa xấp lụa đỏ.

 

Mẫu thân mắng ông xối xả:

 

“Thứ này có thể lót dạ hay chống lạnh sao? Trong nhà sắp hết lương thực rồi!”

 

Phụ thân ôm đầu khóc lớn:

 

“Quan gia mặc áo vàng chỉ cho cái này…”

 

Lời còn chưa dứt, phụ thân đã ngã gục trước cửa nhà.

 

Mẫu thân ngừng mắng, đem nửa xấp lụa đỏ kia may thành áo mới.

 

Khi mặc lên cho ta, bà lệ nhòa hai mắt:

 

“A Noãn, mặc đẹp một chút, kiếp sau dễ đầu t.h.a.i vào nhà giàu.”

 

Năm ấy, ta mới sáu tuổi.

 

Nhưng dường như đã nếm hết khổ cực của cả một đời.

 

Ta lấy ngân phiếu trong bao lì xì ra, từng tờ từng tờ đếm.

 

Nhưng lại không thấy hứng thú bao nhiêu.

 

Đời trước ta cứ tưởng chỉ cần có bạc, có thể ăn no mặc ấm, thì sẽ không còn phiền não nữa.

 

Nhưng đời này đầu t.h.a.i vào Trấn Nam vương phủ, làm một Quận chúa tôn quý, lại vẫn rắc rối không ngừng.

 

Nên nói thế nào đây?

 

Chẳng qua là cá uống nước, ấm lạnh tự biết mà thôi.

 

“A muội, muội sao vậy? Ngân phiếu đã sắp đếm đến lần thứ hai rồi, sao vẫn không vui?”

 

Ta hít mũi, ngẩng đầu hỏi huynh trưởng:

 

“Ca, huynh nói xem, nhà ta có quyền, có thế, có tiền, vì sao vẫn phải để Thế t.ử ở kinh làm con tin chứ…”

 

Huynh trưởng im lặng mấy nhịp, lúc này mới cho tôi tớ lui xuống, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh ta.

 

“Trước khi ca vào kinh, phụ vương đặc biệt dặn ta, tuy người không sợ hoàng quyền, nhưng người sợ chiến hỏa lan đến Giang Nam.”

 

“Nếu chỉ cần con cái vào kinh làm con tin, đã có thể che chở bách tính Giang Nam bình an, con cháu Mộ gia tuyệt không chối từ.”

 

“Đối thủ thật sự của Mộ gia ta chỉ có giặc Oa, chiến trường thật sự chỉ ở hải cương, tuyệt không nghĩ tới điều khác.”

 

Ta gật đầu, mũi nhọn lạnh lẽo của phụ vương vĩnh viễn hướng ra ngoài, còn thứ người dành cho gia đình, vĩnh viễn là an toàn và ấm áp.

 

Huynh trưởng đặt hai tay lên chậu than xoa xoa, lại tiếp tục nói:

 

“Phụ vương nói, chính vì như vậy, Hoàng thượng mới càng muốn liên hôn, chứ không phải tước phiên.”