Ta là đệ t.ử có tiền đồ nhất của Thanh Long giáo, vô song thiên hạ.
Đó là lời giáo chủ đích thân nói với ta. Cho nên ngài ấy phái ta đi ám sát cẩu hoàng đế. Ngài ấy nói loại chuyện trừ bạo an dân đại sự thế này, nhất định phải để đệ t.ử trung thành và có tiền đồ nhất của bổn giáo đi làm.
Ta cảm động đến rơi nước mắt, lệ nóng doanh tròng, ngoan ngoãn nghe theo sự an bài của ngài ấy chuẩn bị tiến cung tham gia kỳ tuyển tú lần này.
Thế nhưng ngài ấy lại không hề nói cho ta biết, Hoàng thượng không thích nữ nhân, mà lại thích thái giám!
Ngài ấy cũng không nói cho ta hay, Thanh Long giáo thoạt nhìn rách nát nghèo nàn, vậy mà ở kinh thành lại có phân đà…
“Chuyện làm thái giám… để tiến cung, muội không cần lo lắng.” Sư huynh tiếp ứng nhìn ta, tự tin nói chắc như đinh đóng cột: “Ngày mai ta sẽ đưa muội vào đó.”
Điều khiến ta vạn lần không ngờ tới là, huynh ấy không phải đưa ta vào. Mà là bán ta vào đó!
Ta nghe thấy huynh ấy nói với lão thái giám ở cửa cung: “Nhà nghèo túng quá, đành nghĩ cách đưa nó tiến cung, từ nhỏ đã tịnh thân sạch sẽ cho nó rồi, đỡ làm phiền công công phải nhọc lòng thêm.”
Lão thái giám đưa cho huynh ấy một túi bạc: “Sau này ấy à, cứ coi như không có người này đi.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Sau đó, ta trơ mắt nhìn huynh ấy cầm túi bạc, giả vờ lau nước mắt rồi quay lưng bước thẳng!
Một cắc cũng không chia cho ta!
Thôi bỏ đi, chỉ cần ta nghe lời giáo chủ, thuận lợi lấy mạng tên cẩu hoàng đế kia, ta sẽ trở thành một thế hệ hiệp nữ, được muôn đời kính ngưỡng. Còn tiếc chút tiền còm ấy sao?
Lão thái giám dẫn đường vừa đi vừa dặn dò ta: “Chỉ cần hầu hạ bệ hạ cho tốt, tự khắc sẽ có phúc khí tày trời chờ đón ngươi.”
Những lời phía sau ta đã lùng bùng không nghe lọt tai nữa.
Hầu hạ bệ hạ? Dễ dàng như vậy sao? Không cần qua kiểm tra hay huấn luyện gì ư?
Ta vui mừng ra mặt, ngoan ngoãn hành lễ đúng quy củ: “Vâng ạ.”
Nhưng lão thái giám lại thở dài, nhìn ta như đang nhìn một kẻ ngốc.
Ta bị lão thái giám giao lại cho một tiểu thái giám trẻ tuổi, rồi từ tiểu thái giám trẻ tuổi lại bị giao cho một lão thái giám khác. Mọi người đều gọi vị lão thái giám này là Toàn công công, nghe nói là hầu cận thân tín trước mặt Hoàng thượng.
Toàn công công nhìn qua gương mặt ta, tỏ vẻ rất đỗi hài lòng: “Đi theo gia nào.”
Ông ta dẫn ta bước vào một tòa cung điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rõ ràng trong điện bài trí nguy nga tráng lệ, kim bích huy hoàng, vậy mà ta lại cảm thấy có một luồng âm khí lạnh lẽo nhè nhẹ. Chưa kịp ngước lên nhìn Hoàng thượng đang ngồi trên cao, ta đã bị Toàn công công kéo rạp xuống đất.
“Bệ hạ, đây là Tiểu Đức T.ử mới tới, sau này sẽ do hắn kề cận hầu hạ bệ hạ.” Giọng nói của ông ta cung kính hết mực.
Chỉ là không biết có phải do ta ảo giác hay không, mà hai chữ "kề cận" nghe cứ có tư vị là lạ thế nào ấy.
Ta áp trán sát đất, nửa phân cũng không dám nhúc nhích.
“Ngẩng đầu lên cho trẫm xem thử.” Giọng nói bề trên truyền xuống thanh lãnh, không nghe ra hỉ nộ ái ố.
Ta ngoan ngoãn ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng thượng, ta suýt chút nữa đã đại diện cho muôn ngàn bá tánh mà tha thứ cho tên bạo quân này. Ngài tựa như vầng trăng rằm trên cao, thanh lãnh thoát tục nhưng lại khiến người ta khao khát như thiêu như đốt.
Đúng lúc ta đang chìm đắm trong sắc đẹp ấy, bạo quân cất lời: “Dẫn xuống dưới học chút quy củ đi.”
Ta nghe mà chẳng hiểu ý ngài là gì.
Toàn công công thì có vẻ như đã hiểu, cung kính đáp một tiếng "Vâng", rồi dẫn ta lui khỏi đại điện. Ông ta dẫn ta đi rất lâu, rẽ qua vài cung điện, mới an bài ta ở chỗ dành cho thái giám.
“Ngày mai sẽ có người tới dạy ngươi quy củ, liệu mà lanh lợi một chút.” Toàn công công dặn dò ta một câu trước khi rời đi.
“Vâng ạ.” Ta cung kính hành lễ.
Ông ta vừa đi khuất, tên tiểu thái giám mi thanh mục tú ở chung phòng với ta liền ném tới một ánh mắt đầy đồng tình.
Tiểu thái giám nhìn ta, khẽ lắc đầu: “Người thứ mười rồi.”
“Cái gì mà người thứ mười?” Ta vừa ôm hành lý đi về phía giường của mình vừa hỏi.
Tiểu thái giám bước theo sau, giọng hắn trong trẻo, chẳng hề giống cái giọng ồm ồm như vịt đực của những thái giám khác.
“Chín người trước đó đều bị bệ hạ đùa bỡn, sau đó ném thẳng ra Loạn Táng Cương rồi.”
Hành lý trên tay ta "bộp" một tiếng, rơi phịch xuống đất.
Trải qua một đêm trằn trọc suy tư, ta cảm thấy việc cấp bách nhất bây giờ là đừng để cẩu hoàng đế ném ta ra Loạn Táng Cương.
Tuy ta mang một thân võ nghệ, nhưng thị vệ cao thủ trong cung cũng nhan nhản. Trước khi nghĩ ra thượng sách vẹn toàn, đầu tiên phải bảo đảm tính mạng của bản thân đã. Cho nên ta quyết định phải chăm chỉ học quy củ, làm cho Tiêu Cẩn Du không tìm ra cớ gì để bắt bẻ ta.