Ám Sát Không Thành, Ta Bị Bạo Quân Bắt Làm Hoàng Hậu

Chương 2



 

Tiêu Cẩn Du chính là tên của cẩu hoàng đế.

 

Nhưng ta không thể ngờ được. Học quy củ lại chính là học cách làm sao để "kề cận" hầu hạ Tiêu Cẩn Du!

 

Học ròng rã suốt một ngày trời.

 

Những thứ quy củ ấy khiến ta thầm nghĩ, có lẽ đời này ta không làm hiệp nữ nữa cũng là một lựa chọn không tồi.

 

Lúc sắp đi ngủ, tên tiểu thái giám cùng phòng sán lại gần. Hắn bảo hắn tên là Tiểu Hổ Tử. Người thì ẻo lả như nữ nhi, vậy mà lấy cái tên nghe oai gớm.

 

“Tiểu Đức Tử, ngươi cũng đừng quá lo, chín người trước kia đều không có dung mạo đẹp như ngươi đâu.” Tiểu Hổ T.ử liếc mắt là nhìn thấu tâm can ta: “Ngươi chắc chắn sẽ không bị ném ra Loạn Táng Cương đâu.”

 

Câu nói này chẳng an ủi được ta mảy may nào. Đêm đó ta lập tức nằm mơ thấy Tiêu Cẩn Du muốn cưỡng bức ta, kết quả phát hiện ta là nữ nhi, sau đó c.h.é.m đầu ta rồi ném xác ra Loạn Táng Cương.

 

Ta chỉ muốn làm một hiệp nữ vì dân trừ hại, tạm thời chưa muốn hy sinh vì dân đâu, nhưng giờ muốn trốn khỏi cung cũng không còn kịp nữa rồi.

 

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, đã có người tới dẫn ta đi hầu hạ Tiêu Cẩn Du thức giấc. Vì giấc mộng đêm qua nên giờ phút này nhìn thấy Tiêu Cẩn Du, trong đầu ta hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ lung tung nữa.

 

“Học hết quy củ rồi chứ?” Tiêu Cẩn Du mặc cho ta chỉnh trang y phục giúp ngài, giọng nói mang theo cái lạnh lẽo thấu xương như sương sớm ban mai.

 

Khiến đôi tay đang sửa soạn áo xống của ta run lên bần bật, nửa chữ cũng không dám ho hé.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Lúc này Tiêu Cẩn Du dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm ta lên: “Sao thế? Bị câm à?”

 

Ngài nói chuyện lúc nào cũng vậy, chẳng để lộ chút hỉ nộ nào. Ta cũng không biết ngài có đang tức giận hay không.

 

Chỉ đành cuống cuồng quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ tội: “Bệ hạ thứ tội! Nô tài đáng c.h.ế.t! Nô tài vừa rồi do diện kiến long nhan uy vũ bất phàm, nhất thời kinh diễm nên chưa kịp hoàn hồn. Cúi xin bệ hạ thứ tội!”

 

Cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc.

 

Một hồi lâu sau, Tiêu Cẩn Du mới xỏ đôi giày ống màu minh hoàng bước qua trước mặt ta rồi rời đi. Không nói muốn trị tội ta, cũng chẳng bảo ta bình thân.

 

Dưới sự ám chỉ của Toàn công công, ta cứ thế quỳ mọp trong tẩm điện của Tiêu Cẩn Du ròng rã suốt một ngày.

 

Rõ ràng Tiêu Cẩn Du là một tên bạo quân chẳng hề yêu dân như con, hậu cung tạm thời cũng chưa có phi tần nào, ta thật sự không vắt óc ra nổi lý do vì sao tận giờ Hợi ngài mới thong thả hồi cung.

 

“Ngươi vẫn còn ở đây sao?” Thấy ta, ngài tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

 

Xin hỏi nói câu này có thấy ngượng miệng không? Ta đăm đăm nhìn tấm t.h.ả.m thêu hoa mẫu đơn trải trên sàn, âm thầm trợn trắng mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Bệ hạ chưa cho nô tài đứng dậy, nô tài tự nhiên cứ quỳ mãi ạ.” Ta nịnh bợ ra mặt.

 

Tiêu Cẩn Du bước tới gần, dường như rất đỗi hài lòng với lời ta nói.

 

“Vậy thì hầu hạ trẫm đi ngủ đi.”

 

Rõ ràng ngữ khí của ngài vô cùng nhạt nhẽo, chẳng có lấy nửa phần suồng sã. Nhưng ta lại nhớ đến mớ quy củ học được hôm qua, đột nhiên cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.

 

Quỳ rạp trên mặt đất, một tấc cũng không dám nhúc nhích. Cái đầu nhỏ của ta xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt, xem phải làm sao mới thoát khỏi miệng cọp.

 

Tiêu Cẩn Du lại ngồi xổm xuống, vươn tay bóp lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng đầu lên nhìn ngài. Ngài thật sự rất đẹp, khuôn mặt tựa như tác phẩm được khắc họa từ tâm huyết cả đời của đệ nhất họa sư chốn nhân gian.

 

“Trẫm xưa nay không có tính kiên nhẫn đâu.” Giữa hàng chân mày ngài phảng phất chút lệ khí.

 

Đây mới đúng là dáng vẻ bạo quân trong ấn tượng của ta. Nếu ta còn không mở miệng, e rằng câu tiếp theo của ngài sẽ là ném thẳng ta ra Loạn Táng Cương.

 

“Nô… nô tài, chân… tê rần rồi…” Đây là lời nói thật. Quỳ cả một ngày trời, dù có là mình đồng da sắt thì chân cũng phải tê bại.

 

Tiêu Cẩn Du sững người, đôi con ngươi đen kịt đến dọa người của ngài ghim c.h.ặ.t lấy ta một lúc lâu.

 

Ngay lúc ta đinh ninh rằng mình sắp chịu chung số phận với chín tên thái giám trước kia, thì ngài buông ta ra.

 

“Mất hứng, ngày mai lại tới.”

 

Nghe xong câu này, chân ta lập tức hết tê. Chẳng đợi Tiêu Cẩn Du kịp thốt câu tiếp theo, ta vội vàng vắt chân lên cổ mà lui ra ngoài.

 

Lúc ta về đến nơi, Tiểu Hổ T.ử đã ngả lưng. Thấy ta bình an vô sự trở về, hắn kinh ngạc đến mức bật dậy khỏi giường.

 

“Ngươi là người đầu tiên còn sống đi bằng hai chân về được đấy.” Giọng hắn lộ rõ vẻ sùng bái.

 

Tuy nghe hắn nói vậy ta thấy hơi chột dạ, nhưng vẫn cảm thấy rất nở mày nở mặt.

 

Đúng lúc ta định làm ra vẻ cao thâm mạt trắc một phen, cái bụng vô dụng của ta lại đ.á.n.h trống reo vang.

 

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Ngay sau đó, cái bụng ta canh đúng thời cơ lại réo lên thêm hai tiếng.