Ám Sát Không Thành, Ta Bị Bạo Quân Bắt Làm Hoàng Hậu

Chương 10



 

Ta mếu máo muốn khóc. Ta biết thanh minh làm sao đây? Bảo là ta không có ý đó, ngài có thèm tin không?

 

“Bệ hạ có khát không? Có đói không? Có muốn dùng t.h.u.ố.c không?” Ta vội vã quỳ rạp xuống, nịnh bợ rối rít.

 

Dùng t.h.u.ố.c gì cơ chứ? Làm gì có t.h.u.ố.c mà dùng? Ta đang ăn nói hàm hồ cái quái gì vậy?

 

Đang lúc vắt óc nghĩ mình phen này hàm oan mà c.h.ế.t chắc, Tiêu Cẩn Du bỗng buông tay ta ra, chậm rãi khép mắt lại.

 

Và rồi, cảnh tượng kinh điển lại một lần nữa tái diễn. Ngài không ân chuẩn cho ta đứng dậy.

 

Ta lại chôn chân quỳ gối suốt cả một đêm dài đằng đẵng trong tẩm cung của ngài. Thẳng cho đến sáng hôm sau.

 

Lúc ta đang thầm rủa xả Tiêu Cẩn Du đến lần thứ một trăm tám mươi trong lòng, ngài lại mở mắt.

 

“Sao ngươi vẫn cắm rễ ở đây?” Ánh mắt ngài lướt qua ta đang run lẩy bẩy bên mép giường, khẽ cau mày.

 

Ta c.ắ.n răng đè nén nỗi uất ức trong lòng, nặn ra nụ cười gượng gạo: “Nô tài đang chực chờ hầu hạ bệ hạ ạ.”

 

“Trẫm khát.” Giọng ngài khàn đặc, có lẽ do cổ họng khô khốc nên phát âm khó nhọc.

 

Ta đáp lời "Vâng", rồi khó nhọc vịn vào mép bàn nhỏ chống đỡ thân thể rệu rã đứng lên. Ngay lúc ta chưa kịp đứng vững vàng, Tiêu Cẩn Du bất thình lình giật nhẹ tay ta.

 

Vốn dĩ đôi chân ta đã tê bại, lại bị ngài giật bất ngờ như thế. Nếu ta không vồ ếch ngã nhào lên giường, e là trái với lẽ thường tình. Nhưng hiển nhiên, ta là một kẻ vô cùng hợp tình hợp lý.

 

Đôi tay ta chống c.h.ặ.t xuống nệm giường, mặt kề mặt với Tiêu Cẩn Du chỉ cách nhau chừng hai tấc. Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm nhận rõ m.á.u huyết trên người sôi sùng sục trào dâng.

 

“Bệ, bệ hạ…” Nếu ta thanh minh ta không cố ý, ngài có tin không?

 

Ngài không tin. Không chỉ riêng ngài không tin.

 

Đám người Toàn công công, Cố Bạch cùng chư vị thái y vừa đẩy cửa bước vào cũng chẳng ai tin.

 

Cố Bạch đi đầu tiên tằng hắng giọng một tiếng: “Hai vị cứ tiếp tục đi.”

 

Đoạn hắn xua tay lùa đám người cun cút lui sạch ra ngoài. Lúc khép cửa, hắn còn không quên ném cho ta một cái nháy mắt ranh mãnh: “Chú ý giữ gìn long thể bệ hạ nhé.”

 

???

 

Cứu mạng! Sự thật không như mớ suy nghĩ dơ bẩn của các người đâu!

 

Ta bồn chồn lo âu ngoái đầu lại, chạm mắt với Tiêu Cẩn Du đang nằm bẹp dưới thân ta.

 

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, ta bỗng thấy miệng lưỡi khô khốc, vô thức thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m môi. Vừa l.i.ế.m môi xong, trong đầu chợt lóe lên ký ức về nụ hôn bất đắc dĩ ngày hôm ấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặt ta phút chốc nóng ran lên. Còn sắc mặt Tiêu Cẩn Du lập tức tối sầm lại.

 

“Xem ra ngươi đối với trẫm quả thực dụng tình vô cùng sâu đậm nhỉ.”

 

Ta bị Tiêu Cẩn Du ném văng xuống gầm giường.

 

Sau khi lăn lộn một vòng dưới đất, ta đắn đo quyết định vẫn nên biện bạch đôi chút về hành vi khả ố vừa rồi.

 

“Ta… Nô tài, nô tài chỉ là vừa nãy chân tê dại mất tự chủ…”

 

Tiêu Cẩn Du liếc xéo ta một cái, rồi khép mắt lại. Cuối cùng ngài phán: “Trẫm thấy đôi chân này của ngươi nên đem đi rèn luyện lại rồi.”

 

Ta nằm mơ cũng không ngờ rằng, cách biệt bao năm trời từ lúc rời sư môn, ta lại còn phải chịu cái hình phạt trát mã bộ (đứng tấn) này!

 

Khi Toàn công công dẫn Cố Bạch và thái y quay trở lại, ta đang đứng tấn vững như bàn thạch ngay trước long sàng.

 

“Bệ hạ quả là có nhã hứng.” Cố Bạch đảo mắt nhìn ta chằm chằm.

 

Tiêu Cẩn Du lườm hắn một cái, chìa tay ra cho thái y bắt mạch.

 

“Bệ hạ long thể đã không còn đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ mau ch.óng hồi phục.” Thái y rụt tay về, cung kính lui sang một bên.

 

Thế nào gọi là không còn đáng ngại? Chẳng nhẽ giữa lằn ranh "dữ nhiều lành ít" và "không còn đáng ngại" chỉ cách nhau đúng một giấc ngủ thôi sao? Cớ sao ta vừa xuất hiện, ngài lập tức từ "dữ nhiều lành ít" hô biến thành "không còn đáng ngại"?

 

Toàn công công dường như cũng có vẻ ngỡ ngàng, ánh mắt ông ta nhìn ta xen lẫn vài tia thăm dò khó đoán.

 

Cố Bạch cười phá lên: “Xem ra Đức công công là bùa hộ mệnh của bệ hạ rồi, ngài ấy vừa tới là bệ hạ đã tai qua nạn khỏi.”

 

Dẹp đi! Cái mũ cao nhường ấy ta gánh không nổi đâu!

 

Toàn công công đứng lùi phía sau hắn hùa theo: “Đúng vậy chứ còn gì nữa, Tiểu Đức T.ử đối với bệ hạ luôn tận tâm tận lực.”

 

Ông ta mù hay sao mà nhìn ra được ta tận tâm tận lực?

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

“Lúc vừa nãy trên đường tới đây, nghe tin bệ hạ lâm nguy, hắn còn rớt nước mắt nữa cơ đấy.” Toàn công công hăng say thêm mắm dặm muối.

 

Lạy trời lạy phật! Ta chỉ ngáp một cái thôi mà, hai giọt nước mắt sinh lý ấy mà cũng bị tính là khóc thương sao? Đừng có thêu dệt nhảm nhí nữa, Tiêu Cẩn Du đã hiểu lầm ta tai hại lắm rồi!

 

Tiêu Cẩn Du đảo mắt nhìn ta, khẽ cau mày: “Ồ?”

 

Ta toét miệng gượng cười, chẳng dám chối cũng chẳng dám gật. Bầu không khí trong điện lập tức chùng xuống.