“Đừng đi!” Ta thuận miệng gào lên.
Đưa ta đi theo với chứ! Giáo chủ! Ngài vứt ta lại chốn này, lần sau e chỉ có thể ra Loạn Táng Cương tìm ta thôi!
Thế nhưng, lời chưa kịp thoát khỏi cửa miệng, ta đã lóng ngóng vấp chân vào bậc thềm, cả người lộn nhào ngã lăn lông lốc xuống.
Ta ở dưới đất lăn lông lốc, còn giáo chủ ở trên trời phi thân mất dạng.
Đám thị vệ đến chi viện chứng kiến cảnh tượng khôi hài ấy, nhất thời cũng ngẩn tò te, chẳng biết nên đuổi theo thích khách trước, hay tới đỡ ta dậy trước.
Kết cục là dưới sự vây xem của bàn dân thiên hạ, ta ngã ngất xỉu ngay tại trận.
Khi tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt ta là bóng dáng Tiểu Hổ T.ử đang gục đầu ngủ gà ngủ gật bên mép giường. Nằm mãi mỏi nhừ cả người, ta vừa trở mình định đổi tư thế đã làm hắn thức giấc.
Hắn ngẩng phắt đầu lên, cặp mắt đỏ hoe ngấn lệ đăm đăm nhìn ta: “Tiểu Đức Tử, ngươi vì bệ hạ mà ngay cả mạng sống cũng chẳng thiết…”
??
Có trời cao đất dày chứng giám! Tiêu Cẩn Du đào đâu ra cái diễm phúc sánh ngang với cái mạng nhỏ của ta!
Tin đồn ta vì xả thân cứu giá bệ hạ mà bị thích khách đả thương thập t.ử nhất sinh phút chốc lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp hoàng cung.
Lắm lúc ta thầm nhủ, hoàng cung nuôi cả đống bá quan văn võ này chẳng để làm gì ngoài chuyên việc buôn chuyện thị phi.
“Đức công công quả là người nặng tình sâu nghĩa với bệ hạ…” Tiếng một tên tiểu thái giám vất vơ vất vưởng nào đó văng vẳng vọng từ ngoài cửa vào.
Ta đang ngậm ngụm t.h.u.ố.c, nghe vậy liền phun cái phì ướt nhẹp cả mặt Tiểu Hổ Tử.
Tiểu Hổ T.ử chớp chớp mắt đầy ấm ức: “Lần này tuyệt đối không phải do ta đồn bậy đâu.”
Những lời đồn thổi trong cung ngày càng tam sao thất bản, biến tướng đến mức nực cười. Cuối cùng được thêu dệt thành viễn cảnh ta lầm tưởng Tiêu Cẩn Du vô phương cứu chữa, nên mới hạ quyết tâm liều mạng đồng quy vu tận với thích khách.
Ta nằm dài trên giường, nghe Tiểu Hổ T.ử tường thuật lại mớ tin đồn nhảm nhí ấy, tức lộn ruột đến mức nện thụp thụp xuống giường.
“Thực tình không phải như vậy đâu.” Ta nghiêm túc trừng mắt nhìn Tiểu Hổ T.ử đính chính.
Tiểu Hổ T.ử cũng nhìn chằm chằm ta, sau cùng buông tiếng thở dài thườn thượt rồi gật đầu cất giọng: “Ừm.”
Cái bộ dạng ấy của hắn, rõ ràng là một chữ cũng chẳng thèm tin!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực chất vết thương của ta chẳng đến mức thập t.ử nhất sinh như lời đồn, tĩnh dưỡng hai hôm là lại có thể tung tăng xuống giường nhảy nhót.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ta thì nhởn nhơ nhảy nhót, nhưng Tiêu Cẩn Du thì vẫn nằm bẹp chưa tỉnh. Điều này khiến ta sướng rơn cả cõi lòng.
Thiên thời địa lợi nhân hòa bỏ trốn đây rồi chứ còn đâu nữa?
Ngay lúc ta đang nhấp nhổm định cuốn gói chuồn êm, thì Toàn công công mò tới. Ông ta vung vẩy thanh phất trần trên không trung, ném cho ta một nụ cười cực kỳ hiền từ: “Bệ hạ hiện đang hôn mê bất tỉnh, Tiểu Đức T.ử à, nếu ngươi đã khỏi hẳn thì tới trước giường bệ hạ mà hầu hạ đi.”
Lúc thốt ra những lời này, vẻ mặt Toàn công công toát lên bộ dạng "Ta hiểu thấu tâm can ngươi", làm ta nhất thời c.h.ế.t sững quên cả việc từ chối.
Dĩ nhiên, phận hèn mọn như ta cũng chẳng có tư cách mà chối từ. Thế là ta danh chính ngôn thuận lết xác tới tẩm cung của Tiêu Cẩn Du.
Ngài đang nằm lặng thinh trên giường, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt chẳng tìm đâu ra vết tích của vị bạo quân hỉ nộ vô thường c.h.é.m g.i.ế.c người như ngóe trong lời đồn. Nghe bảo bấy nhiêu ngày trôi qua, Thái hậu chưa một lần đoái hoài tạt sang thăm nom.
Nghĩ đến cái túi thơm kịch độc của Thái hậu, cõi lòng ta lại dâng lên sự mềm yếu vô cớ.
Thực ra những lúc giải quyết việc triều chính, phê duyệt tấu chương ngài đều chăm chỉ cẩn trọng, ngoại trừ những lời đồn đại ra, ta chưa từng tận mắt chứng kiến ngài hạ lệnh g.i.ế.c ch.óc ai bao giờ.
Ta ngắm nhìn dung nhan anh tuấn của Tiêu Cẩn Du, đoạn buông tiếng thở dài não nuột. Nếu ta thực sự kết liễu ngài ấy, há chẳng phải đi ngược lại với sơ tâm trừ bạo an dân của mình sao?
Suy nghĩ thông suốt, ta tiến lên định dém lại chăn cho ngài, tay chưa kịp thu về đã bị Tiêu Cẩn Du tóm gọn.
Ta…
Ta trân trân nhìn đôi tay mình lơ lửng trên cổ ngài, đang bị ngài tóm c.h.ặ.t không buông…
“Ngươi tính ám sát trẫm hả?” Tiêu Cẩn Du vẫn nhắm nghiền hai mắt, giọng khàn khàn cất lên.
Giờ phút này nếu ta chối đây đẩy, ngài có tin không?
Chẳng phải đồn Tiêu Cẩn Du hôn mê bất tỉnh, thái y cũng bó tay toàn tập sao? Chẳng phải đồn Tiêu Cẩn Du lành ít dữ nhiều, nhất thời bán khắc chưa thể tỉnh lại sao?
Cớ sao ta vừa thò mặt vào, ngài đã tỉnh như sáo rồi!
Thấy ta nghẹn họng trân trối không hé nửa lời, Tiêu Cẩn Du mới từ từ mở mắt. Tia lệ khí thoáng xẹt qua khóe mắt, ngài chằm chằm nhìn ta: “Vì sao câm như hến rồi?”