“Chắc là có tiểu thái giám mới tới tiến cung tranh sủng rồi.” Ta bịa đặt một lý do hợp tình hợp lý nhất.
Dẫu trong lòng ta thừa hiểu Tiêu Cẩn Du thực chất chẳng hề thích thái giám, nhưng thiên hạ ai nấy đều đinh ninh rằng ngài đam mê nam sắc. Giải thích như vậy chắc mẩm chẳng ai sinh nghi.
Hiển nhiên Thái hậu cũng nuốt trọn cái cớ ấy.
“Ngươi phải để tâm dùng chút thủ đoạn mà hầu hạ cho tốt chứ.” Thái hậu lại ngả mình xuống bảo tọa: “Hầu hạ kề cận Hoàng thượng, có bề gì cứ to nhỏ tâm sự với Tiểu Toàn Tử.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Lại bày ra bộ mặt từ mẫu thương con, Tiêu Cẩn Du thương tích đầy mình thế kia, có thấy bà ta vác mặt tới hỏi han một câu nào đâu. Ta c.h.ử.i thầm trong lòng, bề ngoài vẫn phải toét miệng cười vâng dạ: “Vâng ạ.”
Thái hậu đưa tay che miệng ngáp một cái thật dài, lời dặn dò tiếp theo chưa kịp thoát khỏi cửa miệng thì đã có cung nhân hối hả bẩm báo: “Thái hậu nương nương, bệ hạ giá lâm.”
Thái hậu sững người, sau đó liếc xéo kẻ đang quỳ dưới đất là ta.
“Truyền vào đi.” Giọng bà ta lười nhác.
Tiếp đó là hàng loạt cung nhân đồng loạt quỳ gối, tiếng thỉnh an vang lên rầm rập.
Còn tình cảnh của ta hiện tại vô cùng éo le bối rối, bởi vốn dĩ nãy giờ ta vẫn đang cắm đầu quỳ dưới đất. Cho tới khi Tiêu Cẩn Du bước tới sát sạt bên cạnh, ta mới lật đật dập đầu thỉnh an.
“Hôm nay Hoàng thượng sao lại có nhã hứng tới tẩm cung của ai gia thế này.” Giọng Thái hậu pha lẫn ý cười, nhưng nghe chẳng thấy chút hơi ấm nào.
Tiêu Cẩn Du sừng sững bên cạnh ta, cười nhẹ: “Nhi thần nghe phong thanh có tên nô tài của nhi thần lạc bước tới chỗ mẫu hậu, nên mới rảo bước qua xem thử tên nô tài này có lỡ đắc tội gì mẫu hậu không, để còn thay hắn bồi tội.”
Tiêu Cẩn Du rất hiếm khi cười.
Nhưng ta lại chẳng thấy bóng dáng tâm trạng vui vẻ nào trên gương mặt ngài lúc này. Rõ ràng môi đang cười, nhưng từng câu từng chữ thốt ra lại sắc lạnh như băng.
“Đắc tội thì không có, ai gia chỉ thầm nghĩ Hoàng thượng khó khăn lắm mới tìm được một tri kỷ hợp ý, nên gọi nó tới dạy dỗ vài ba câu thôi.” Thái hậu khép mắt lại: “Nếu Hoàng thượng đã đích thân tới, thì dẫn người đi đi.”
Thái độ đó hệt như thể nhìn thêm một cái cũng thấy chướng mắt rước bực vào người. Khuôn mặt đang giữ nụ cười của Tiêu Cẩn Du phút chốc hóa thành băng sương, đôi mắt lạnh lùng đến bức người.
“Nhi thần cáo lui.”
Lúc quay gót, ngài còn tiện chân đá ta một phát.
Ý tứ của ngài ta thấu đáo, tâm trạng ngài ta cũng đồng cảm được, nhưng đá người thế này có vẻ hơi sỗ sàng quá không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu sỗ sàng hay không mặc xác, miễn giữ được cái mạng quèn này là được. Ta lật đật cun cút đuổi theo: “Bệ hạ đích thân tới tìm nô tài thật sao ạ?”
Tiêu Cẩn Du khựng lại, ngoái đầu trừng mắt nhìn ta. Ngài đẹp xuất trần, đứng ngược sáng trông tựa như vị thần linh hạ phàm giáng thế.
“Tránh xa trẫm ra một chút.” Đôi lông mày tuyệt mỹ của ngài cau lại: “Giữ khoảng cách ba thước.”
Ta chớp chớp mắt, mù mờ chẳng hiểu ngài có ẩn ý gì. Rồi ngài ném thêm một câu: “Từ nay về sau, trừ khi trẫm lệnh cho ngươi kề cận, còn lại lúc nào cũng phải giữ khoảng cách ba thước.”
Lại cái luật lệ quái đản gì đây. Ngài lại lên cơn dở chứng gì rồi?
Ta lại lẽo đẽo theo hầu Tiêu Cẩn Du như lệ thường.
Bảo là hầu hạ ngài, chi bằng nói là ta trố mắt đứng xem Toàn công công hầu hạ ngài. Tất tần tật mọi việc từ thay y phục đến bưng cơm rót nước, thảy đều do Toàn công công một tay lo liệu.
Toàn công công đã chẳng dưới một lần đứng trước mặt ta xuýt xoa xoa bóp cánh tay già nua, cẳng chân rệu rã của ông ta.
Ông ta xoa bóp đ.ấ.m lưng trước mặt ta thì ích gì! Chẳng nhẽ do ta lười biếng trốn việc sao?!
Chưa đầy hai ngày, mớ tin đồn trong cung lại bùng nổ dữ dội. Thiên hạ đồn ta cậy sủng sinh kiêu, coi Toàn công công như cỏ rác, cưỡi lên đầu lên cổ ông ta ngồi chễm chệ.
Khi lọt tai mấy lời đồn thổi ấy, ta hít một hơi thật sâu, tự nhủ tức giận sinh bệnh, tổn thọ.
Mà cái kẻ đầu sỏ khởi nguồn cho mớ tin đồn nhảm nhí ấy hiển nhiên chẳng hề hay biết bản thân vừa gây ra họa gì, lúc này ngài đang một tay chống cằm, một tay vung b.út: “Tới đây ấn ấn đầu cho trẫm.”
Toàn công công vâng dạ một tiếng, toan bước tới. Tiêu Cẩn Du lườm nhẹ ông ta một cái, Toàn công công lập tức chôn chân tại chỗ. Ông ta rụt lại, nghiêng đầu đưa mắt nhìn ta.
Hả? Nhìn ta làm cái gì?
Tiêu Cẩn Du ngước mắt nhìn ta: “Bị điếc à?”
Thôi cố nhịn vậy, lùi một bước biển rộng trời cao. Ta mang bộ mặt nịnh bợ te te chạy tới: “Bệ hạ nhức đầu ở đâu? Nô tài xoa bóp cho ngài.”
Tiêu Cẩn Du chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên huyệt Thái Dương. Ta răm rắp đặt tay lên xoa bóp cho ngài.