Lần này khác biệt hoàn toàn với lần trước, ta càng xoa nếp nhăn trên trán ngài càng nhíu c.h.ặ.t.
Mãi cho đến lúc ngài buông một tiếng thở dài thườn thượt: “Ngươi ra ngoài điện mà đứng.”
???
Ta ngớ người không thể tin nổi: “Bệ hạ đuổi nô tài ra ngoài điện đứng sao ạ?”
Tiêu Cẩn Du "ừm" một tiếng. Thật sự đấy.
Cái câu lòng dạ nam nhân sâu như kim dưới đáy biển, nay ta đã được chiêm ngưỡng tận mắt.
Sau đó ta phải cắm rễ ngoài cửa điện trọn hai canh giờ đồng hồ mới được tha về chỗ ở.
“Ta chẳng hiểu nổi, ta thực sự vắt óc cũng không thấu.” Ta khóc lóc ôm chầm lấy Tiểu Hổ Tử: “Cái thế đạo quái quỷ gì thế này, hắn coi việc hành hạ ta là lạc thú à?”
Mặt mày Tiểu Hổ T.ử đỏ rần từ cổ đến tận mang tai, lắp ba lắp bắp mãi mới rặn được một câu: “Tiểu, Tiểu Đức Tử, ngươi đừng khóc nữa.”
Ta lại càng rống to hơn. Tiểu Hổ T.ử dỗ dành ta tới tận nửa đêm canh ba, đợi ta thiu thiu sắp ngủ mới dám bò về giường hắn.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng lầm bầm: “Tiểu Hổ Tử, ngươi vừa khôi ngô lại hiền lành, đầu óc lanh lợi, nếu không phải là thái giám thì chắc khối cô nương vắt chân lên cổ mà xin cưới ngươi đấy.”
Tiểu Hổ T.ử nghe xong ngẩn tò te, rồi bật cười đáp: “Ngươi cũng vậy thôi.”
Ta đâu có giống hắn. Ta là một cô nương rành rành ra đấy.
Điều nực cười nhất là sáng hôm sau, ta lại bị đuổi ra ngoài cửa điện cắm rễ thêm một ngày trời.
Mãi cho đến khi Cố Bạch hớt hải lao tới yết kiến Tiêu Cẩn Du, hắn đứng ở cửa trân trân nhìn ta một lúc, nhìn tới mức ta tưởng hắn đã nhìn thấu lớp vỏ bọc nữ nhi của mình, rồi mới quay gót bước vào điện.
Nghe đồn giáo chủ vượt ngục mất tăm mất tích rồi. Trốn biệt tăm khỏi đại lao.
Tin này nhen nhóm lại tia hy vọng trong cõi lòng ta.
Đêm đó tia hy vọng ấy mò tới gõ cửa nhà ta. Lần theo tiếng động phát ra, ta tới một hòn non bộ, quả nhiên bắt gặp giáo chủ đang lẩn trốn ở đó.
“Giáo chủ, ngài đích thân tới đón ta sao?” Ta hai mắt sáng rực nhìn ông ta.
Giáo chủ nhìn ta, nhét một gói giấy nhỏ vào tay ta: “Dốc gói này vào bình trà của Tiêu Cẩn Du.”
Thế này chẳng khác nào bảo ta tự đi tìm chỗ c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giáo chủ vỗ vai ta cái bộp: “Đây là nghiệp lớn vì dân trừ hại! Quốc gia hưng vong, nữ nhi hữu trách! Ngươi thân là đệ t.ử đắc ý nhất của Thanh Long giáo, sao có thể giương mắt đứng nhìn bá tánh lầm than!”
Tràng triết lý này nghe lọt lỗ tai khiến m.á.u nóng sục sôi trong huyết quản.
Ta ma xui quỷ khiến thế nào lại nhận lấy gói giấy nhỏ kia.
“Ngươi cứ yên tâm, thứ d.ư.ợ.c này vô sắc vô vị, tuyệt đối không bị ai phát hiện đâu.” Giáo chủ thấm thía căn dặn: “Tới lúc đó ta sẽ tới rước ngươi, ngươi sẽ trở thành nữ anh hùng vang danh thiên hạ, vạn người ngưỡng mộ.”
Đúng vậy. Ta khát khao trở thành nữ hiệp lẫy lừng danh tiếng! Nhưng ta không muốn đoạt mạng Tiêu Cẩn Du.
“Giáo chủ.” Ta đăm đăm nhìn ông ta, buông lời khuyên nhủ: “Bệ hạ không phải là bạo quân, ngài ấy cần chính ái dân, là một bậc minh quân hiếm có.”
Ngoại trừ tính khí có hơi cẩu huyết ra, thì ngài ấy thực sự khiến người ta xót xa thương cảm, đến nỗi ta cũng vô tình muốn bù đắp chăm sóc ngài ấy đôi chút.
Giáo chủ trừng mắt nhìn ta, bất thình lình rút kiếm kề sát cổ ta: “Ngươi định phản bội ta sao?”
“Ta không có…” Rõ ràng tâm nguyện của ta là vì dân trừ hại, nhưng Tiêu Cẩn Du hoàn toàn không phải bạo quân thì lấy cớ gì mà g.i.ế.c ngài!
“Kẻ nào dám phản bội Thanh Long giáo, chỉ có một con đường c.h.ế.t.” Sát khí bừng bừng lóe lên trong mắt giáo chủ.
Đang lúc ta quýnh quáng không biết phải biện bạch ra sao, bốn bề xung quanh bỗng chốc sáng rực đuốc, chẳng cần ngoái đầu cũng dư sức đoán được là có người truy quét tới tận đây rồi. Mà số lượng kẻ đến không hề ít.
Giáo chủ siết c.h.ặ.t lưỡi kiếm kề cổ ta, lôi ta xềnh xệch ra khỏi hòn non bộ. Ông ta định dùng ta làm con tin.
Biết nói sao đây, từ thủa lên ba ta đã bơ vơ không cha không mẹ, được sư phụ nương nhờ chốn Thanh Long giáo nuôi dưỡng khôn lớn, từ khi sư phụ qua đời cũng chẳng còn mống nào bận tâm ta sống c.h.ế.t ra sao.
Giáo chủ lấy đâu ra cái dũng khí dùng ta làm con tin, ta quả thực nghĩ nát óc cũng không thấu. Ông ta đúng là to gan tày trời!
Tiêu Cẩn Du sừng sững uy nghi đứng phía trước, thấy ta nằm gọn dưới lưỡi kiếm của giáo chủ, ngài khẽ chau mày.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Theo lý thuyết mà nói, người nên chau mày lúc này phải là ta mới đúng.
“Ngươi ảo tưởng bắt một tên tiểu thái giám hèn mọn là có thể bình yên thoát khỏi đây sao?” Tiêu Cẩn Du lướt mắt qua ta, rồi ghim ánh nhìn vào giáo chủ.
Dẫu cho lòng ta đang c.h.ế.t lặng như đống tro tàn, cũng đành ngậm ngùi công nhận lời ngài nói vô cùng chí lý.
Giáo chủ đường đường là chúa tể một môn phái, dĩ nhiên đầu óc cũng nảy số đến khúc này, thế là lưỡi kiếm kề cổ ta lại dấn thêm một phân sắc lạnh.