Ta gật đầu, nhìn chằm chằm ông ta: “Toàn công công vừa đi có việc ạ?”
Tầm này mà không túc trực hầu hạ bên cạnh Tiêu Cẩn Du, quả thực có điều khuất tất. Lại xâu chuỗi với loạt hành tung mờ ám của ông ta trước đó. Cùng lời Thái hậu từng dặn dò.
Toàn công công là tai mắt của Thái hậu! Kẻ kề vai sát cánh hầu hạ Tiêu Cẩn Du bấy lâu nay, lại chính là vây cánh của kẻ rắp tâm lấy mạng ngài!
Toàn công công nhếch khóe môi, gượng gạo cười xòa: “Có chút việc vặt.”
Ta chưa kịp gặng hỏi thêm, đã bị Toàn công công tống cổ về chỗ ở.
Tiểu Hổ T.ử đang ngồi ủ rũ trước bàn, thấy bóng dáng ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Lúc nãy thức giấc không thấy ngươi đâu, ta cứ ngỡ ngươi bị làm sao rồi, sợ c.h.ế.t khiếp đi được.” Hắn lết về giường mình.
Tiểu Hổ T.ử đối đãi với ta ngày càng chân thành, chẳng còn bộ dạng châm chọc buông lời mỉa mai như hồi đầu mới tới. Lắm lúc ta thầm nghĩ, nếu hắn không phải thái giám, sau này gả cho hắn chắc cũng sẽ có được những chuỗi ngày bình yên.
Ta ngồi phịch xuống giường, tỉ tê kể lể mớ hỗn độn vừa xảy ra hôm nay cho hắn nghe. Dẫu ta có ngậm bồ hòn làm ngọt, sớm mai chuyện này cũng lan truyền khắp cung.
Ta đã thấu tỏ bản chất thực sự của chốn hoàng cung này. Đích thị là lò đào tạo tin đồn nhảm nhí.
Bởi lẽ mớ bòng bong về Toàn công công cứ lởn vởn trong đầu, đến tận đêm khuya ta mới lơ mơ chìm vào giấc ngủ. Trong cơn ngái ngủ, ta loáng thoáng thấy Tiểu Hổ T.ử lén lút móc vật gì đó từ gầm giường rồi rón rén bước ra ngoài.
Nhưng cơn buồn ngủ kéo đến quá dồn dập, ta cựa quậy đôi chút rồi lại chìm vào mộng mị. Sáng hôm sau vừa mở mắt đã bị điệu đi hầu hạ Tiêu Cẩn Du, ta chưa kịp cạy miệng hỏi Tiểu Hổ T.ử chuyện đêm qua.
Quả nhiên y như rằng, chuyện động trời hôm qua phút chốc đã truyền đến tai bá quan văn võ. Ta hóng hớt được hai tin tức sốt dẻo.
Tin thứ nhất là Tiêu Cẩn Du - tên bạo quân sát nhân không gớm tay - vì cứu mạng ta mà nhắm mắt làm ngơ thả cho tên thích khách hành thích vua tẩu thoát. Ánh mắt cung nhân nhìn ta đổi khác một trời một vực. Nếu ta không khoác trên mình bộ y phục thái giám, e rằng bọn họ đã quỳ rạp xuống xưng tụng ta là nương nương rồi.
Tin thứ hai đương nhiên là giáo chủ đã sa lưới dưới tay Cố Bạch. Chuyện này là do Cố Bạch đích thân bẩm báo Tiêu Cẩn Du. Hơn nữa lại vô cùng kỳ quặc. Cố Bạch rất kỳ quặc.
Hắn cứ ném cho ta những ánh nhìn lén lút hết lần này tới lần khác. Nhìn tới mức da gà da vịt ta nổi cục, tay mài mực cho Tiêu Cẩn Du cũng run lẩy bẩy theo.
“Dư đảng Thanh Long giáo, vi thần lần này nhất định phải tóm gọn một mẻ.” Giọng Cố Bạch vang lên dõng dạc, đầy khí phách.
"Cạch" một tiếng, thỏi mực gãy làm đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Cẩn Du và Cố Bạch đồng loạt phóng mắt nhìn ta. Ta vội vàng quỳ rạp xuống: “Bệ hạ thứ tội!”
“Đây chính là thỏi mực ngàn vàng khó kiếm đấy.” Tiêu Cẩn Du đăm đăm nhìn ta, cất giọng nhạt nhẽo.
Dù có ngàn vàng khó kiếm đến đâu, liệu có quý giá bằng cái mạng nhỏ của ta không?
Tiêu Cẩn Du đường đường là bậc đế vương một nước, vậy mà lại là kẻ keo kiệt bủn xỉn hết chỗ nói.
Ngài ngang nhiên ép ta đền thỏi mực quý giá kia. Lục soát toàn thân ta từ trên xuống dưới, ngoại trừ chút tiền mọn đám cung nhân cống nạp mấy bữa nay, ta đào đâu ra của nả mà đền thỏi mực ngàn vàng này?
“Bệ hạ thứ tội, ngài có bán nô tài đi cũng chẳng gom đủ tiền đền thỏi mực này đâu ạ.” Ta ôm rịt lấy chân Tiêu Cẩn Du, nước mắt ngắn nước mắt dài gào khóc ầm ĩ.
Cố Bạch đứng dưới có vẻ chướng mắt bộ dạng t.h.ả.m thương của ta, thở dài lên tiếng: “Thôi bỏ đi, để vi thần đền thay hắn vậy.”
Lời này vừa lọt tai khiến ta ngớ người. Ta nín bặt.
Tiêu Cẩn Du tuyệt nhiên không ngốc, gật đầu ưng thuận ngay: “Ừm, trẫm thấy thỏi mực trong thư phòng khanh khá được đấy.”
Trong tích tắc, ta chiêm ngưỡng trọn vẹn sự hối hận xanh ruột trên gương mặt Cố Bạch. Ngay lúc ta đinh ninh hắn sẽ xót của mà mặc xác ta, hắn lại nghiến răng nghiến lợi nhượng bộ: “Sáng mai vi thần sẽ sai người dâng lên bệ hạ.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đại ân đại đức vô biên! Tiêu Cẩn Du vô cùng mãn nguyện, từ đấy tuyệt nhiên chẳng bới móc thêm chuyện thỏi mực nữa.
Thế là bọn họ lại tiếp tục bàn mưu tính kế thảo phạt Thanh Long giáo. Phen này ta không dám mài mực nữa, cứ khoanh tay đứng chầu rìa, đến đầu ngón chân cũng run rẩy lập cập.
Ta xin trịnh trọng tuyên bố, ta đã đoạn tuyệt hoàn toàn với Thanh Long giáo.
Bọn họ đàm đạo chính sự mãi miết, tới tận lúc dọn ngự thiện trưa, Cố Bạch mới cáo lui.
Ta chực sẵn ngoài cửa điện, thấy Cố Bạch bước ra liền lật đật cúi chào: “Nô tài đội ơn cứu mạng của Cố đại nhân.”
Cố Bạch nhìn ta chằm chằm, trầm ngâm buông một câu: “Thỏi mực đó, thực sự đắt giá lắm đấy.”