Ẩn ý câu này là gì đây? Chê bai ta đội ơn suông mồm à?
Ta lại rạp người hành lễ: “Sau này Cố đại nhân có bề gì c.ầ.n s.ai bảo, nô tài nhất định dốc sức khuyển mã tương trợ.”
Lời thề thốt này ta dốc cạn tâm can để bày tỏ, phàm là người bình thường nghe xong ắt hẳn vô cùng cảm động. Ai dè Cố Bạch ôm tim, đăm đăm nhìn ta: “Sau này khắc cốt ghi tâm ân tình của ta là được.”
Bỏ lại ta đứng đực ra đó với khuôn mặt ngơ ngác dấu chấm hỏi.
Đợi tới lúc đem chuyện này kể lể với Toàn công công, ông ta trố lồi cả hai mắt.
“Thỏi mực trong thư phòng Cố đại nhân, bệ hạ gạ gẫm dăm lần bảy lượt mà ngài ấy giấu nhẹm đi, coi như bảo vật hộ mệnh cơ mà!” Toàn công công nhìn ta như sinh vật ngoài hành tinh.
Nghe ông ta thông não xong, ta càng mù tịt hơn. Mãi tới tận xế chiều, vắt óc suy luận mãi ta mới miễn cưỡng tìm ra được một đáp án vớt vát hợp lý cho hành động ngớ ngẩn của Cố Bạch.
Đó là hắn cũng đam mê thái giám! Hắn lại còn liếc trộm ta nữa cơ!
Cũng chẳng trách hắn được, đến Tiểu Hổ T.ử còn phải nức nở khen ta mỹ miều.
Toàn công công nhìn ta, đôi mày khẽ chau lại: “Giờ nhìn kỹ, đường nét ngươi và Cố đại nhân quả thực có nét hao hao.”
“Chắc mẩm hợp nhãn, nên Cố đại nhân mới mở lòng tương trợ.” Ông ta tự kỷ bổ sung.
Đầu óc ta bừng sáng như được rót nước lạnh vào mặt. Hèn chi ta cứ ngờ ngợ thấy gương mặt Cố Bạch quen thuộc, mà vắt óc mãi không nhớ ra từng chạm mặt ở xó xỉnh nào.
Nhưng thiên hạ bao la rộng lớn, người giống người là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa. May thay ta giống Cố Bạch, chứ mà lỡ giống Tiêu Cẩn Du, khéo ngài chẳng những không nương tay mà còn ném thẳng ta ra Loạn Táng Cương từ lần chạm mặt đầu tiên rồi.
Chớp mắt mớ bòng bong ấy đã bị ta quẳng ra sau đầu. Bởi Tiêu Cẩn Du hạ lệnh ân chuẩn ta không cần giữ khoảng cách ba thước nữa. Thật sự đấy. Ta bắt đầu nghi ngờ dây thần kinh não của ngài có vấn đề.
Nhưng ngài đích thực không phải tên bạo quân thị phi trong lời đồn. Ngoại trừ cái gã xui xẻo bị lôi xềnh xệch ra ngoài ngày ta mới tiến cung, ta tuyệt nhiên chưa thấy ngài ngứa mắt c.h.é.m g.i.ế.c vô cớ ai bao giờ.
Thái độ lạnh lùng hống hách thì có thật. Nhưng điều đáng nể phục nhất là, mỗi bận bãi triều, ngài đều cắm đầu cắm cổ giải quyết triều chính, tiếp kiến đại thần không mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ví dụ như lúc này đây, ta vươn tay khêu lại tim đèn, tiện mồm ngáp một cái rõ dài. Ngước mắt nhìn Tiêu Cẩn Du, ngài vẫn cau mày suy tư, tinh thần minh mẫn sung mãn.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đêm đã khuya khoắt, nếu không có kẻ dòm ngó nhắc nhở, chắc ngài cắm cọc ở đây giải quyết tấu chương tới sáng bảnh mắt mất.
“Bệ hạ, nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, ngày mai các vị tú nữ phải tiến cung rồi.” Toàn công công lúi húi bước vào nhắc nhở.
Đây đã là bận thứ ba ông ta lải nhải chuyện này. Làm như tuyển tú là việc trọng đại của nhà ông ta chứ chẳng phải việc của Tiêu Cẩn Du vậy.
Từ dạo nảy sinh ác cảm nghi ngờ Toàn công công, mọi động tĩnh của ông ta đều lọt vào tầm ngắm dè chừng của ta. Nên khi nghe phong thanh chuyện tuyển tú nữ, lòng ta bứt rứt không yên, tự huyễn hoặc bản thân rằng do ngứa mắt thái độ của Toàn công công nên mới thấy chua xót khó chịu.
Hận không thể bóc phốt vạch mặt Toàn công công là tên phản phúc cho Tiêu Cẩn Du biết đường đề phòng. Tuyển tú gì tầm này nữa.
Nhưng nghe đồn kỳ tuyển tú lần này, cũng do bá quan văn võ hết lời can gián khuyên nhủ mỏi mồm, mới thuyết phục được Tiêu Cẩn Du ưng thuận cho tú nữ tiến cung. Chẳng phải dăm ba câu bọt mép của ta là thay đổi được cục diện.
Chẳng rõ chỉ mỗi Tiêu Cẩn Du như vậy, hay các bậc đế vương triều đại trước thảy đều như thế.
Tuyển tú nữ mà ngài vung b.út qua loa chỉ vỏn vẹn trong thời gian cạn một nén nhang. Ta trơ mắt nhìn Tiêu Cẩn Du quệt đại vài nét câu móc mờ nhạt lên danh sách, giữ lại thẻ bài của dăm ba vị tú nữ.
Đến cái mặt mũi ngang dọc ra sao ngài cũng chẳng thèm ngó ngàng. Cứ cái đà này, tuyển tú nữ hoàn toàn dựa vào vận may rủi.
Giả dụ ngày đó ta tiến cung dưới danh phận tú nữ, e rằng vận may của ta chẳng trụ nổi tới cái ngày được Tiêu Cẩn Du sủng hạnh thị tẩm.
Cũng may vẫn có vài ngoại lệ hiếm hoi, Tiêu Cẩn Du đích thân chỉ mặt điểm tên vài người khoanh tròn cẩn thận. Nghe Toàn công công lải nhải, bọn họ toàn là thiên kim tiểu thư đài các nhà đại thần cốt cán trong triều.
Đám thái giám Kính Sự Phòng mẫn cán nhanh nhẹn, tối đó đã rình rang dâng mâm lục đầu bài lên trước mặt Tiêu Cẩn Du.
Ta có linh cảm ngài sẽ lật tung bàn chẳng chọn ai, dẫu sao ngài cũng dày công tạo dựng hình tượng mê mệt thái giám bấy lâu.
Nhưng ta ngàn vạn lần không ngờ tới, ngài một tay lăm lăm quản b.út, tay kia vươn ra vòng lấy eo ta ôm rịt. Ngài kéo tuột ta vào lòng rồi mới ngước mắt ném cái nhìn lạnh nhạt cho tên thái giám Kính Sự Phòng: “Trẫm đêm nay bận rộn rồi.”